Trọng Sinh Thập Niên 80: Bà Lão Vứt Bỏ Con Cái - Chương 1114: Bầu Không Khí Văn Chương

Cập nhật lúc: 12/04/2026 19:53

Tam Bảo nuốt nước bọt đ.á.n.h ực, e dè đưa mắt nhìn Xuân Ni. Cậu biết viết lách từ lúc nào vậy, sao chính cậu lại không hay biết?

Xuân Ni trừng mắt nhìn Tam Bảo. Mới vừa rồi còn thao thao bất tuyệt phân tích rành rẽ lắm cơ mà? Đọc được thì ắt phải viết được!

Tam Bảo... Xin hãy nghe cậu giải thích.

Xuân Ni... Ngậm miệng lại, ngậm ngay cái miệng quạ đó lại.

"Tam Bảo à, vốn liếng câu chuyện của cụ cố thì chất như núi. Lại đây lại đây, vào thư phòng nào. Cụ kể cháu chép. Mấy câu chuyện của cụ mà được lên trang giấy thì dăm ba cái thứ tào lao của Lý Hưng Quốc chỉ đáng xách dép thôi." Ông cụ lôi tuột Tam Bảo vào thư phòng, bà cụ cũng lật đật chống gậy bước theo.

Thế là Tam Bảo bị sung quân cái một. Lý Hưng Quốc vừa mới được sủng ái trở lại chưa đầy một giây đã bị tống vào lãnh cung không thương tiếc.

Mãi đến nửa đêm canh ba, Tam Bảo không gượng nổi nữa, ông cụ mới luyến tiếc cho cậu đi nghỉ.

Bà cụ ngáp ngắn ngáp dài: "Xong việc chưa ông?"

Ông cụ liếc xéo: "Hỏi làm gì?"

Bà cụ: "Hỏi thừa. Ông làm gì thì tôi làm nấy chứ sao."

Ông cụ làm mặt lạnh: "Cả đời bà chỉ quanh quẩn xó bếp, sinh đẻ, trồng trọt, có gì đáng để viết thành sách cơ chứ."

"Lão già c.h.ế.t tiệt, sao lại không có gì để viết? Tôi c.h.ử.i lộn khét tiếng khắp vùng, không đối thủ, thế không đáng để viết à? Chẳng lẽ chỉ mỗi ông là có chuyện để kể, kể chuyện tình lãng mạn giữa ông với góa phụ Vương chắc."

Ông cụ luống cuống bịt miệng bà cụ: "Im ngay, nói xằng nói bậy cái gì thế? Chuyện đó đào đâu ra. Bà thích viết thì nhờ Tô Mạt hay Mãn Mãn chấp b.út cho, chắc chắn bọn chúng sẽ viết hay lắm."

Bà cụ gạt phắt tay ông cụ ra, lườm nguýt một cái sắc lẹm. Đúng rồi, bà sẽ nhờ Tô Mạt, Tiểu Vũ, Mãn Mãn và Phượng Xuân. Mấy người phụ nữ nhà này toàn là những người có học thức, viết ra những dòng chữ bay bướm chắc chắn ăn đứt cái lão già lẩm cẩm này.

Sáng hôm sau, ông cụ đích thân đến banh mắt Tam Bảo ra: "Dậy, mặt trời lên bằng con sào rồi, dậy mau mà làm việc."

Tam Bảo... Cậu là ai, cậu đang ở đâu? Nhìn ra ngoài cửa sổ, trời vẫn còn tối đen như mực.

"Cụ ơi, trời còn chưa sáng mà."

"Sống chẳng cần ngủ nhiều, thác xuống ắt ngủ ngàn thu. Dậy mau, viết tiểu thuyết." Ông cụ lại lấy gậy chọc chọc vào người Tam Bảo.

Tam Bảo... "Cụ ơi, cháu cảm giác như mình mới chợp mắt được một tí thôi."

"Đã ngủ bốn tiếng đồng hồ rồi. Tuổi trẻ tài cao, phải dành thời gian cho những việc hệ trọng. Đừng có suốt ngày chỉ biết ăn với ngủ như con heo lười. Đời người phải có lý tưởng sống chứ."

Tam Bảo... Lý tưởng sống của cậu chỉ đơn giản là được ăn no ngủ kỹ mà thôi.

Cậu bò lết ra khỏi giường, mặt mũi chưa buồn rửa, đã phải yên vị trước màn hình máy tính.

Ông cụ tự pha cho mình một ấm trà đặc, vừa nhâm nhi vừa hồi tưởng lại dĩ vãng. Lúc thì rơm rớm nước mắt, lúc lại bật cười sảng khoái. Thi thoảng ông lại kề tai Tam Bảo thì thầm to nhỏ, lo sợ viết ra những chi tiết nhạy cảm sẽ rước họa vào thân.

Ăn sáng xong, Lão Quan đủng đỉnh dạo bước sang nhà họ Lý, thấy sân vườn im ắng lạ thường.

Lão Quan nghển cổ ngó vào trong nhà.

Ông Lý Mãn Thương từ trong phòng bước ra: "Chú Quan, mời chú vào nhà."

"Người nhà đâu hết rồi? Hôm nay không phải ngày nghỉ lễ sao? Sao nhà im ắng thế này, mấy đứa tiểu yêu nghịch ngợm đâu rồi?"

"Ba mẹ tôi ban lệnh cấm khẩu rồi. Không ai được phép nói chuyện lớn tiếng, sợ làm ồn đến hai ông bà." Ông Lý Mãn Thương than thở đầy bất lực. Sáng nay ông gọi bọn trẻ xuống ăn sáng mà bị bà cụ mắng cho một trận vuốt mặt không kịp.

Lão Quan nghệt mặt: "Hai người họ lãng tai cả rồi mà còn sợ ồn à?"

Ông Lý Mãn Thương dẫn Lão Quan đến trước cửa thư phòng. Thấy ông cụ đang thao thao bất tuyệt, còn Tam Bảo thì gõ phím điên cuồng như thể bàn phím sắp bốc cháy đến nơi.

Lão Quan... "Đang làm cái trò gì thế này?"

Ông Lý Mãn Thương bèn kể lại ngọn ngành sự việc diễn ra ở nhà Lý Hưng Quốc ngày hôm qua: "Ba mẹ tôi đang hừng hực khí thế viết tiểu thuyết."

Ông chỉ tay lên lầu: "Mẹ tôi và Tô Mạt đang cặm cụi trên đó đấy."

Lão Quan... Đứng ở cửa nghe ngóng một lát, Lão Quan chắp tay sau lưng quay ngoắt đi thẳng.

Ông Lý Mãn Thương... Lão này bận bịu gì mà vội vàng thế nhỉ?

Một lát sau, Quan Bác và Tiểu Vũ từ trên lầu bước xuống. Mới mang thai, lại đang dịp nghỉ lễ nên hai vợ chồng trẻ không đi chơi đâu xa.

Tiểu Vũ: "Ba ơi, ông nội gọi tụi con sang bên đó, trưa nay tụi con không ăn cơm ở nhà đâu ạ."

Ông Lý Mãn Thương... "Ông nội con vừa mới ở đây về mà. Cô Lưu cũng không có nhà, trưa nay mấy người định ăn gì?"

"Ông nội con bảo ông cũng muốn viết tiểu thuyết, gọi tụi con sang giúp một tay," Tiểu Vũ tủm tỉm cười.

Ông Lý Mãn Thương... Gì cơ, cái thứ này cũng lây lan được nữa à?

Cứ thế, đến buổi chiều, ông Cát lại lật đật chạy đi tìm Bạch Kiều Kiều. Ông cũng muốn viết tiểu thuyết, và đương nhiên, nhân vật chính phải là ông rồi.

Cả kỳ nghỉ lễ, nhà họ Lý đắm chìm trong một bầu không khí sặc mùi văn chương, thi phú.

Kỳ nghỉ sắp khép lại, Lão Tam tình nguyện nhận nhiệm vụ đi đón Viên Viên. Lão Nhị lập tức đòi đi theo.

Lão Tam liếc xéo Lão Nhị: "Một mình em đi là đủ rồi, anh đi theo làm cái quái gì?"

Lão Nhị mặt nặng mày nhẹ: "Anh sợ chú đi lạc."

Lão Tam bĩu môi: "Em có bản đồ định vị đàng hoàng, lạc đi đâu được. Hơn nữa, Bạch thiếu gia và Viên Viên đang ở làng, có thể ra đón em. Anh không cần phải đi đâu."

Lão Nhị: "Hừ, anh thích thì anh đi. Căn nhà đó do anh thuê cơ mà."

"Ai chi tiền người đó có quyền. Lão Nhị ngốc nghếch, chúng ta lên đường thôi!"

Lão Nhị... Lão quyết đi theo để xem cái gã khốn kiếp kia bôi nhọ lão đến mức nào.

Khi hai anh em về đến làng thì cũng vừa đúng giữa trưa. Sân nhà Lý Hưng Quốc khói đen bốc lên ngùn ngụt.

"Trời đất ơi, không khéo cháy nhà mất!" Lão Nhị giục Lão Tam đỗ xe gấp, rồi co cẳng chạy thục mạng vào sân.

Giữa sân, Viên Viên và Bạch thiếu gia mặt mũi lọ lem nhọ nồi, đang ngồi xổm bên hông nhà.

"Hai người đang bày trò gì thế?"

"Mau lại đây, mau lại đây. Chúng tôi đang làm gà nướng đất sét đây. Cái đống củi này đốt mãi không cháy, hai người mau vào phụ một tay đi." Tay Bạch thiếu gia quạt lấy quạt để. Sáng nay hai người lên mạng xem clip nướng gà đất sét, thấy thèm quá nên chạy ra chợ mua mấy con gà về nhóm lò. Hì hục đốt cả buổi sáng mà đống đất sét vẫn không chịu cháy, suýt chút nữa thì thiêu rụi cả căn nhà.

Lão Nhị liếc mắt nhìn: "Đắp lại lò đất đi. Đống này chưa kịp cháy đã sập rồi."

"Thế anh làm đi, bản thiếu gia mệt lử rồi." Bạch thiếu gia ngồi phịch xuống đất, đưa tay quệt vệt nhọ nồi trên mặt.

"Lý Hưng Quốc đâu rồi?" Lão Nhị nghển cổ ngó vào trong nhà.

"Đang ru rú trong phòng nhỏ ấy. Bác Cả viết lách nhập tâm lắm rồi, ý tưởng tuôn trào như suối, suy một ra tám, mạch văn không dứt. Bác Cả mà có cái tư duy siêu phàm này từ sớm, chắc ông bà nội với cụ cố đã bị bác thu phục từ tám kiếp trước rồi." Viên Viên không ngần ngại dành lời khen có cánh cho Lý Hưng Quốc.

"Hai anh em mình vào xem thử." Mục đích chính của hai anh em đến đây là vì chuyện này cơ mà.

"Ba ơi, bác Hai ơi, con thành tâm khuyên hai người đừng vào xem thì hơn." Khuôn mặt bầu bĩnh của Viên Viên nhăn nhó lại thành một cục.

"Cứ để họ xem. Không xem thì họ đâu có cam tâm. Xem xong khéo lại muốn tìm cái lỗ nẻ nào mà chui xuống luôn ấy chứ. He he!" Bạch thiếu gia cười trên nỗi đau của người khác.

Lão Nhị và Lão Tam nhìn nhau, càng phải vào xem cho bằng được.

Lý Hưng Quốc đang gõ phím lạch cạch liên hồi, miệng lẩm bẩm không ngớt. Đầu tóc rối bù xù, trên bàn máy tính vứt chỏng chơ b.út với vở. Nhìn từ đằng sau, trông Lý Hưng Quốc chẳng khác nào một người vượn chưa tiến hóa hết.

Hai người bước vào phòng, Lý Hưng Quốc không thèm quay đầu lại, đôi tay vẫn không ngừng múa lượn trên bàn phím.

Lão Tam rướn cổ ngó sát vào màn hình máy tính.

[Lão Nhị lấy ống tay áo chùi nước mũi tèm lem, cười ngô nghê, nhảy cẫng lên vòi vĩnh đồ ăn ngon, bộ dạng hệt như một đứa trẻ chưa trải sự đời. Thân là anh cả trong nhà, tôi không thể giương mắt nhìn chúng vắt kiệt sức lực của ba mẹ, cũng không thể hèn nhát như Lão Tam, vì miếng ăn mà chấp nhận làm rể ở rể, rước về một mụ vợ vừa câm vừa điếc...]

Lão Nhị cười khẩy. Quả nhiên là gã đã đúc nặn anh thành một thằng đại ngốc.

Lão Tam... "Lý Hưng Quốc, sao anh ăn nói ác mồm ác miệng thế? Ai rước vợ câm điếc hả?" Việc gán ghép anh tội làm rể ở rể, anh còn bấm bụng cho qua. Tài mạo song toàn, khôi ngô tuấn tú như anh, cớ sao lại phải rước một mụ vợ câm điếc chứ. Rõ ràng là Lý Hưng Quốc ghen ăn tức ở với anh đây mà.

Quyết không để hai người được yên thân trong tiểu thuyết.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Trọng Sinh Thập Niên 80: Bà Lão Vứt Bỏ Con Cái - Chương 1095: Chương 1114: Bầu Không Khí Văn Chương | MonkeyD