Trọng Sinh Thập Niên 80: Bà Lão Vứt Bỏ Con Cái - Chương 1067: Bắt Cóc (phần 2)

Cập nhật lúc: 12/04/2026 19:45

"Giữa thanh thiên bạch nhật, ngay tại thủ đô mà lại có chuyện bắt cóc, đúng là coi trời bằng vung!" Đoàn Đoàn quả thực may mắn. Bác tài xế là một người rất trượng nghĩa, nhấn mạnh chân ga bám sát theo chiếc xe phía trước.

Bác tài quăng chiếc điện thoại di động cho Đoàn Đoàn: "Cháu báo cảnh sát đi. Chú sợ bọn chúng đổi xe giữa chừng để cắt đuôi chúng ta." Dù trượng nghĩa, nhưng bác tài vẫn giữ cái đầu lạnh. Nhỡ đâu sự việc không như lời thằng nhóc này nói thì sao, bác không muốn làm việc tốt mà chuốc vạ vào thân.

Kể cả có đúng là bắt cóc thật, một mình bác cũng khó lòng địch lại hai tay, không thể vì những người dưng nước lã mà liều mạng được.

Đoàn Đoàn vội vã bấm số 110, tự cấu mạnh vào đùi mình để giữ bình tĩnh, nhanh ch.óng thuật lại những gì mình vừa chứng kiến: "Chú cảnh sát ơi, người bị bắt đi là em trai cháu. Cháu có thể khẳng định hai người kia là kẻ lạ mặt, bọn chúng đã đ.á.n.h t.h.u.ố.c mê và lôi em cháu lên một chiếc xe bánh mì."

"Biển số xe của bọn chúng là gì? Các cháu hiện đang ở đâu?" Phía cảnh sát dồn dập đặt câu hỏi.

Bác tài xế đưa tay ra, Đoàn Đoàn liền chuyển điện thoại cho bác.

Bác tài nhanh ch.óng đọc biển số xe của đối phương, hướng di chuyển và vị trí hiện tại của chiếc taxi.

Lực lượng cảnh sát lập tức triển khai đội hình ứng cứu.

Cùng lúc đó, Lão Tam nhận được điện thoại của cô con gái. Trong điện thoại, U U phải c.ắ.n mạnh vào cánh tay để cố giữ cho lời nói được rành mạch.

"Viên Viên bị bắt cóc rồi sao?" Giọng Lão Tam thất thanh.

"Đoàn Đoàn đã bắt taxi đuổi theo rồi ạ." U U không kìm nén được nữa, òa khóc nức nở.

"Bảo bối, con đừng sợ, nói cho cha nghe con đang ở đâu?" Lão Tam hoảng hốt lao đi lấy xe.

Tô Mạt vừa bước ra khỏi bếp, thấy Lão Tam mặt mũi tái mét, hốt hoảng bèn gặng hỏi: "Có chuyện gì vậy anh?"

Lão Tam tối sầm mặt mũi, đôi chân mềm nhũn, phải tựa vào cửa xe, đôi môi run run đáp: "Viên Viên bị bắt cóc rồi, Đoàn Đoàn đang đuổi theo."

Tô Mạt cảm thấy như có một nhát b.úa tạ giáng mạnh vào đầu, trời đất quay cuồng, cô ngã vật ra phía sau. Chị Lý Nguyệt Hoa, người giúp việc đang trong bếp, nhanh tay lẹ mắt đỡ lấy Tô Mạt: "Chuyện gì thế này?"

"Chị Nguyệt Hoa, Viên Viên bị bắt cóc rồi. Chị ở nhà chăm sóc Tô Mạt giúp em, em đi đón U U đây." Lão Tam c.ắ.n c.h.ặ.t đ.ầ.u lưỡi, ép bản thân phải giữ tỉnh táo, tay chân luống cuống nổ máy xe.

Lý Nguyệt Hoa sợ hãi đến mức ôm Tô Mạt ngã rầm xuống đất, đôi môi run lẩy bẩy, cứng họng không thốt nên lời.

Nhìn chiếc xe của Lão Tam v.út đi, chị mới vội vàng ấn nhân trung cho Tô Mạt: "Tô Mạt, Tô Mạt, mau tỉnh lại đi! Chúng ta mau gọi người đi tìm Viên Viên!"

Ba đứa trẻ nhà họ Lý đều do một tay Lý Nguyệt Hoa chăm sóc từ bé. Chị coi chúng như con đẻ của mình. Đặc biệt là Viên Viên, thằng bé hay làm nũng, miệng mồm lại ngọt xớt, được cưng chiều chẳng khác nào con trai út trong nhà.

Tô Mạt tỉnh dậy, giãy giụa gượng đứng lên: "Lý Hưng An đâu rồi? Tôi phải đi tìm Viên Viên!" Nước mắt tuôn rơi không sao kìm lại được. Tô Mạt quệt mạnh hai hàng lệ, cô không được phép hoảng loạn, con trai vẫn đang đợi cô. Viên Viên còn nhỏ như vậy, thằng bé hẳn phải hoảng sợ lắm.

"Hưng An bảo đi đón U U rồi, giờ chúng ta phải làm sao? Báo cảnh sát ư?" Lý Nguyệt Hoa hoảng hốt, hoàn toàn mất phương hướng.

Tô Mạt không biết Lão Tam đi đón U U ở đâu, vội vàng rút điện thoại, trước tiên gọi cho anh Hai: "Anh Hai, Viên Viên bị bắt cóc rồi!"

Lão Nhị đang ăn cơm, nghe vậy vội nhả miếng cơm trong miệng ra, lớn giọng: "Tô Mạt, em nói gì cơ? Viên Viên bị bắt cóc rồi?"

Bạch thiếu gia và Xuân Ni cũng ngẩng đầu nhìn Lão Nhị, sắc mặt cả hai thoắt cái trở nên trắng bệch.

Tô Mạt nghẹn ngào: "Vâng, Viên Viên bị bắt cóc rồi. Đoàn Đoàn đang đuổi theo, còn Lão Tam thì đi đón U U."

"Tô Mạt, em đừng cuống. Anh sẽ liên lạc ngay với Lão Tam để báo cảnh sát, Viên Viên sẽ không sao đâu," Lão Nhị nói năng lắp bắp, luống cuống đứng bật dậy làm chiếc ghế lật nhào. Chính anh cũng ngã sõng soài trên mặt đất, cố lồm cồm bò dậy rồi lại ngã khuỵu xuống.

Xuân Ni cảm thấy trời đất như tối sầm lại.

Bạch thiếu gia cố giữ bình tĩnh: "Anh Hai, chị Hai, hai người đừng quá lo lắng. Chiếc đồng hồ em tặng Viên Viên có chức năng định vị, em có thể tìm được thằng bé!"

Đôi mắt Lão Nhị đỏ hoe, nhìn chằm chằm Bạch thiếu gia: "Thật không?"

"Thật! Anh Hai, chuyện tày đình thế này em dám mang ra đùa sao? Bọn bắt cóc chắc chắn là vì tiền, Viên Viên trong thời gian ngắn chắc chắn vẫn an toàn. Chỉ không biết hôm nay thằng bé có đeo đồng hồ không. Chúng ta mau tới chỗ anh Ba, nếu Viên Viên có đeo đồng hồ, chỉ cần xem mã số trên hộp, em sẽ liên hệ với bên bảo hành là có thể xác định được vị trí của thằng bé ngay!" Trong lòng Bạch thiếu gia thầm cầu nguyện Viên Viên nhất định phải đeo chiếc đồng hồ đó. Thằng nhóc ấy thích khoe khoang như vậy, nhất định sẽ đeo!

"Chắc chắn là đeo rồi, thằng nhóc đó thích khoe mẽ lắm, chắc chắn là sẽ đeo," Xuân Ni khẳng định chắc nịch.

Bạch thiếu gia, Lão Nhị và Xuân Ni tức tốc lên đường đến nhà Lão Tam. Trên đường đi, Lão Nhị gọi điện hỏi thăm tình hình của Lão Tam.

Phía Lão Tam đã đón được U U và cũng đã báo cảnh sát. Lực lượng chức năng đang truy đuổi chiếc xe bánh mì kia, yêu cầu Lão Tam về nhà chờ tin tức.

Lão Tam sốt ruột như kiến bò trên chảo nóng. Lúc này mà bảo anh về nhà ngồi chờ thì khác nào lấy mạng anh. Anh đang lái xe thẳng đến đồn công an.

"Em đừng vội, anh hỏi em, hôm nay Viên Viên có đeo chiếc đồng hồ điện t.ử Tiểu Bạch tặng không?" Ba người trong xe nín thở, sợ phải nghe thấy tin xấu.

"Chắc là có đeo, ngày nào nó chẳng đeo. Đồng hồ điện t.ử thì sao hả anh?" Lão Tam như với được chiếc cọc giữa dòng nước lũ.

Lão Nhị: "Tiểu Bạch nói chiếc đồng hồ đó có định vị. Em mau về nhà đi, bọn anh sắp đến rồi."

Lão Tam đạp mạnh phanh xe, chiếc xe phía sau suýt chút nữa thì đ.â.m sầm vào đuôi. Tài xế xe sau hạ kính, hùng hổ mắng nhiếc Lão Tam.

Lão Tam lúc này chẳng còn tai mắt đâu mà để tâm, trong đầu chỉ ong ong mấy chữ "có chức năng định vị", "có thể tìm được con trai rồi".

Lúc này, xe của lực lượng cảnh sát đã ép sát và chặn đứng chiếc xe bánh mì.

Các chiến sĩ cảnh sát s.ú.n.g ống chỉnh tề, thận trọng áp sát mục tiêu.

Cửa xe bật mở. Bên trong chỉ có duy nhất một tên tài xế đang run lẩy bẩy vì sợ hãi, hoàn toàn không có những kẻ khả nghi mà Đoàn Đoàn đã miêu tả.

Chiếc taxi dừng lại phía sau xe cảnh sát, Đoàn Đoàn rướn cổ, lo lắng nhìn chằm chằm về phía chiếc xe bánh mì.

Một viên cảnh sát bước tới hỏi Đoàn Đoàn: "Cháu ơi, cháu có chắc chắn là chiếc xe này không?"

Đoàn Đoàn gật đầu quả quyết: "Chính là chiếc xe này ạ, biển số này thưa chú."

Viên cảnh sát quay sang bác tài xế taxi: "Trong xe không có người mà các người miêu tả."

"Biển số thì chúng tôi chắc chắn không nhìn nhầm. Nhưng cũng có khả năng chiếc xe bánh mì kia đã chuẩn bị sẵn đường lui. Bọn chúng sắp xếp một chiếc xe giả mạo y hệt. Lúc rẽ ở ngã tư hoặc dừng đèn đỏ khuất tầm nhìn, bọn chúng đã âm thầm tráo xe mà chúng tôi không hề hay biết." Bác tài xế, dựa vào kinh nghiệm xem phim hình sự nhiều năm của mình, đúc kết lại tình huống.

Đoàn Đoàn cuống cuồng: "Vậy phải làm sao bây giờ? Em trai cháu có gặp nguy hiểm không?"

Cảnh sát: "Cháu đừng quá lo lắng, chúng tôi sẽ phái lực lượng điều tra diện rộng. Bây giờ chúng tôi sẽ đưa cháu về nhà trước."

"Không cần đâu chú, cháu có thể tự về. Xin các chú hãy mau ch.óng cứu em trai cháu với."

"Vậy cháu hãy ngồi chiếc taxi này về nhé." Viên cảnh sát nói xong liền rời đi, báo cáo tình hình lên cấp trên và tiến hành thẩm vấn tên tài xế xe bánh mì.

"Chú ơi, chúng ta quay lại con đường cũ được không? Cháu sẽ bao xe của chú, cháu sẽ trả tiền cho chú." Đoàn Đoàn nài nỉ nhìn bác tài.

"Được chứ, có gì mà không được. Có mấy ngã rẽ chiếc xe kia từng khuất khỏi tầm mắt, chú đều nhớ như in. Chú sẽ đưa cháu đi tìm." Bác tài cảm thấy việc để mất dấu mục tiêu là một sự sỉ nhục, đúng là chơi với chim ưng lại bị chim ưng mổ mù mắt.

Hai người lên xe, lần theo tuyến đường cũ mà quay lại.

Về phần Viên Viên, dẫu đã nín thở nhưng cậu vẫn bị t.h.u.ố.c mê đ.á.n.h gục. Đến khi tỉnh lại, cậu phát hiện miệng mình đã bị dán c.h.ặ.t bằng băng dính, tay chân cũng bị trói gô lại.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Trọng Sinh Thập Niên 80: Bà Lão Vứt Bỏ Con Cái - Chương 1048: Chương 1067: Bắt Cóc (phần 2) | MonkeyD