Trọng Sinh Thập Niên 70: Vợ Nhỏ Được Cưng Chiều - Chương 217
Cập nhật lúc: 05/04/2026 21:05
Tiền lương của người đàn ông này đều ở trong tay cô rồi, sao còn có tiền.
Phó Thần cúi đầu lặng lẽ nói: “Không thể đè em vô ích được, cầm lấy, đây là tiền mừng tuổi~”
Câu cuối cùng, Phó Thần cố ý kéo dài giọng.
Thẩm Ngọc Kiều tức giận trừng mắt nhìn anh một cái, khuôn mặt đỏ bừng như gan lợn, cô hung hăng hướng về phía eo Phó Thần véo một cái: “Không biết xấu hổ.”
“Nhìn kìa, chú ba và em dâu ba tình cảm thật tốt.” Tôn Yến cười nói.
Phó Sơn lập tức không vui: “Của chúng ta không tốt sao? Lẽ nào anh đối với em còn không tốt sao?” Anh nói rồi có chút ghen tuông.
Tôn Yến lập tức lắc đầu: “Anh nói đi đâu vậy?
Ý của em là mẹ chúng ta lo lắng đều là thừa thãi, chú ba và em dâu ba tình cảm tốt lắm, căn bản sẽ không bị người ngoài ảnh hưởng.”
Phó Sơn nghe thấy lời này, trong lòng lúc này mới thoải mái.
Hai người dính lấy nhau đứng cùng một chỗ, làm cho Phó Viễn nhìn mà hâm mộ cực kỳ.
Cả cái sân đầy người này, chỉ có anh ta lớn ngần này rồi vẫn là một mình.
“Ăn cơm thôi.” Kèm theo một tiếng thúc giục nữa của mẹ Phó, Thạch Đầu là người chạy nhanh nhất, một làn khói liền ngồi vào bàn ăn.
“Rửa tay chưa, đi rửa tay đi rồi hẵng ăn cơm.” Phó Viễn nhìn con trai nghiêm giọng quát mắng.
Thạch Đầu bị cái giọng oang oang của anh ta dọa cho rụt vai lại, nhanh ch.óng chạy ra ngoài.
Mẹ Phó nhìn thấy cảnh này rất tán thành: “Con nên nghiêm khắc một chút.
Thạch Đầu đều bị mẹ nó dạy hư rồi, nếu còn không quản giáo đàng hoàng, sau này chính là một tên lưu manh, không khác gì Lưu Long Toàn đâu.”
Phó Viễn ngồi trước bàn gật đầu.
Bố Phó nhìn người một nhà đông đủ, nâng ly rượu lên vẻ mặt tươi cười: “Hôm nay đêm ba mươi Tết tôi nói vài câu, nhà chúng ta năm nay cũng coi như là song hỷ lâm môn.
Lão ba cuối cùng cũng kết hôn rồi, vợ lão ba lại mang thai.
Từng chuyện từng chuyện này đều là chuyện vui, mẹ các con và vợ lão đại, vợ lão ba còn đều có một công việc tốt.
Nhà chúng ta bây giờ ngoại trừ tôi đều là người nhận tiền lương, sau này cuộc sống chắc chắn sẽ ngày càng tốt đẹp.
Hy vọng năm sau cuộc sống nhà chúng ta càng tiến thêm một bước.” Bố Phó nói rồi trực tiếp nâng ly rượu lên uống cạn một hơi.
Tiếp đó mẹ Phó cũng đứng lên, bà bưng nước đường cười nói: “Nhà chúng ta có cuộc sống tốt đẹp của năm nay, nhiều nhờ vợ lão ba.
Lời cảm ơn mẹ sẽ không nói nữa, hy vọng những ngày tháng sau này của nhà chúng ta ngày càng tốt đẹp, mẹ cũng chưa từng đi học, cũng không biết nói lời hay ý đẹp gì, cứ vậy đi.”
Mẹ Phó vừa định ngồi xuống, nghĩ đến hôn sự của lão hai bà nói: “Lão hai, con cũng ly hôn với vợ con rồi.
Con còn trẻ mà, những ngày tháng sau này còn dài, mẹ chúc con năm sau có thể tìm được một người vợ tốt.”
Phó Viễn nghe thấy lời này, trên mặt xẹt qua một tia lúng túng: “Mẹ, chuyện này không vội, con mang theo hai đứa con, ai sẽ bằng lòng gả cho con chứ.
Từ từ xem duyên phận đi.” Phó Viễn vừa dứt lời, ngoài cổng lớn liền truyền đến tiếng khóc của Thạch Đầu.
Mẹ Phó vừa nghe lập tức chạy ra ngoài.
Bên ngoài cổng lớn, Ngô Hồng Diệp đang gắt gao kéo con trai mình không buông tay.
Thạch Đầu gấp đến độ xoay mòng mòng, cậu bé còn đang đợi ăn thịt cá, ăn sủi cảo bột mì trắng đấy, mẹ cậu bé lại kéo cậu bé không buông tay.
“Mẹ, mẹ mau buông con ra, con phải về ăn cơm rồi, nếu về muộn sẽ bị ăn hết mất.” Thạch Đầu gấp đến độ khóc thành tiếng rồi.
Từ khi Đại Nha từ nhà Lý Què bỏ chạy, Ngô Hồng Diệp liền bị Lý Què trói đi.
Người đàn ông đó lớn lên xấu xí lại ngày nào cũng bắt Ngô Hồng Diệp hầu hạ, mỗi lần đều làm Ngô Hồng Diệp buồn nôn muốn c.h.ế.t.
Chỉ những thứ này thì cũng thôi đi, Lý Què chân cẳng không lưu loát, làm việc cũng không làm tốt, cưới vợ mấy trăm đồng đó đã vét sạch gia sản của ông ta.
Từ khi gả cho Lý Què, Ngô Hồng Diệp không chỉ phải làm trâu làm ngựa làm việc, còn phải chịu đựng sự đ.á.n.h đập của Lý Què.
Chỉ trong vòng hơn một tháng ngắn ngủi, Ngô Hồng Diệp đã gầy đến da bọc xương, mẹ Phó lúc nhìn thấy cô ta giật nảy mình, còn tưởng là dân tị nạn từ đâu chạy tới chứ.
“Ngô Hồng Diệp, cô đến chỗ chúng tôi làm gì? Mau cút đi.” Mẹ Phó tức giận nói, nói xong bà trực tiếp hướng về phía cánh tay Ngô Hồng Diệp đ.á.n.h tới: “Buông cháu trai tôi ra.
Cô một con tiện nhân không biết xấu hổ, còn dám đến chỗ chúng tôi, chuyện của Đại Nha tôi còn chưa tính sổ với cô đâu.
Xem tôi không đ.á.n.h c.h.ế.t cô.” Mẹ Phó nói rồi trực tiếp hướng về phía đầu Ngô Hồng Diệp cào tới.
Ăn Tết lớn còn đúng là xui xẻo, vậy mà lại gặp phải thứ này.
Ngô Hồng Diệp liên tiếp bị mẹ Phó đ.á.n.h mấy cái, nhưng cô ta không dám đ.á.n.h trả.
Thực sự là cuộc sống ở thôn Lý Gia quá khó khăn rồi.
Cô ta lén lút chạy về nhà, cầu xin mẹ cô ta cứu cô ta, nhưng người nhà bọn họ thấy c.h.ế.t không cứu, không một ai quan tâm đến sự sống c.h.ế.t của cô ta.
Bây giờ cô ta chỉ có thể cầu xin người nhà họ Phó rồi, dù sao cô ta cũng sinh cho Phó Viễn một trai một gái, sau này cô ta cải tà quy chính là được rồi.
“Mẹ, mẹ, con biết lỗi rồi, cầu xin mọi người tha thứ cho con đi.
Thạch Đầu và Tam Nha không thể không có mẹ được, mẹ, con đảm bảo cải tà quy chính sống đàng hoàng với Phó Viễn.” Ngô Hồng Diệp khóc lóc kêu lên.
Lập tức thu hút không ít người đến xem náo nhiệt.
Không bao lâu sau, trước cửa nhà họ Phó đã vây kín người.
Mấy người Bố Phó nghe thấy động tĩnh ngoài cửa, cũng chạy theo ra ngoài.
