Trọng Sinh Thập Niên 70: Khai Cục Trảm Dưỡng Muội - Chương 342: Bắt Gian Tại Trận Trong Rừng Cây**

Cập nhật lúc: 13/04/2026 16:55

Ngô Tài Phúc, một kẻ đến tiểu học còn chưa học xong, nửa chữ bẻ đôi không biết, làm sao có thể leo lên làm thủ quỹ công xã? Chuyện này đương nhiên không thể thiếu công sức của cha vợ hắn.

Trước kia, Hà T.ử chưa từng nghĩ đến việc chỉnh đốn cả nhà bác cả Ngô. Một là nể mặt bà nội, hai là từ lần đám cưới Ngô Tài Phúc bị quậy phá, bọn họ đã an phận được mấy năm.

Nhưng hiện tại, đám người này lại nhảy ra, vo ve bên tai cậu như một lũ ruồi bọ phiền phức. Hà T.ử nghĩ thầm, chi bằng một tát đập c.h.ế.t luôn cho rảnh nợ.

"Hà Tử, đừng ngẩn người ra đó nữa, mau lại đây giúp một tay."

Tô Mai thấy bác cả Ngô đã đi rồi mà cậu vẫn đứng ngây ra đó, bèn gọi một tiếng.

"Chị Tô Mai, lát nữa em không về cùng chị đâu."

"Cậu định đi đâu?"

"Có chút việc riêng cần giải quyết."

Hai người hợp sức cố định hai chiếc bàn vuông lên xe la.

Tô Mai nhìn nụ cười xấu xa của Hà Tử, nói: "Tôi cũng đi cùng."

...

Chân của bác cả Ngô không có vấn đề gì lớn, chỉ là bị nứt xương. Bác sĩ bó bột rồi cho về nhà tĩnh dưỡng.

Từ lúc vào bệnh viện, miệng bác cả Ngô chưa từng ngừng nghỉ, toàn là những lời c.h.ử.i rủa Hà Tử. Ngô Tài Phúc thất thần, thỉnh thoảng ậm ừ một câu, không biết đang suy tính điều gì.

Hai người vừa trở về căn nhà ở phố Cửa Nam, cửa vừa mở ra, vợ hắn thấy bác cả Ngô bó bột cái chân thì mặt lập tức xụ xuống.

Cô ta không vui nói: "Ngô Tài Phúc, anh làm sao thế hả? Nhà thì bé tí tẹo, anh tha ông già về đây làm gì?"

Ngô Tài Phúc vừa bị Hà T.ử làm cho bẽ mặt, trong lòng đang nén một bụng lửa giận, sắc mặt cũng khó coi vô cùng.

"Cô gào cái gì mà gào? Không thấy chân cha tôi bị thương à? Hôm nay muộn rồi, cứ để ông ấy ở tạm đây một đêm."

"Không được! Ngô Tài Phúc, tôi đã nói rồi, đây là nhà riêng của chúng ta, không cho phép cha mẹ anh dọn vào ở."

"Không phải dọn vào, chỉ ở một đêm thôi, sáng mai tôi sẽ đưa cha về quê."

"Thế cũng không được! Đây là nhà của tôi, tôi không cho phép!"

Hai vợ chồng lời qua tiếng lại, lửa giận bốc lên ngùn ngụt, cả hai đều đỏ mặt tía tai trừng mắt nhìn nhau.

Ngô Tài Phúc cảm thấy vợ mình thật không thể nói lý. Nhà này rõ ràng là cha hắn bỏ tiền ra mua, từ bao giờ lại thành nhà của cô ta?

"Anh nhất định phải để cha anh ở lại đây đúng không? Được, tôi đi! Tôi về nhà mẹ đẻ!"

Vợ Ngô Tài Phúc chạy vào phòng ngủ thu dọn vài bộ quần áo, xách tay nải định bỏ đi.

"Thôi, đừng cãi nhau nữa, tao về!"

Bác cả Ngô lên tiếng cắt ngang cuộc cãi vã của hai người: "Tài Phúc, đưa tao về."

"Cha..."

"Thôi đừng nói nữa, ở chỗ chúng mày tao cũng không quen, tao về quê."

Ngô Tài Phúc trừng mắt nhìn vợ một cái, rồi đỡ bác cả Ngô đứng dậy. Vợ hắn hừ lạnh một tiếng, quay đầu đi chỗ khác.

"Haizzz..."

Bác cả Ngô thở dài thườn thượt. Chính mình bỏ hết tiền tích cóp ra mua nhà mà bản thân lại không được ở, chuyện này biết đi đâu mà nói lý lẽ đây?

Thôi kệ, chỉ cần con trai con dâu sống tốt là được, con trai sau này còn phải nhờ vả nhà vợ nhiều.

Ngô Tài Phúc đưa cha về lại căn nhà ở nông thôn.

"Tối nay mày ngủ lại nhà đi."

Lúc này trời đã tối đen, bác cả Ngô nghĩ con trai đi về không an toàn nên giữ lại.

Ngô Tài Phúc nhìn sắc trời bên ngoài, không đồng ý.

"Con lo Hạnh Phúc ở nhà một mình sợ hãi, con không ở lại đâu." (Hạnh Phúc là tên vợ Ngô Tài Phúc - *Lại Hạnh Phúc*)

Bác cả Ngô nghĩ đến cảnh bị con dâu đuổi ra khỏi nhà, trong lòng khó chịu, hừ một tiếng: "Tao thấy nó khỏe chán."

"Cha, Hạnh Phúc đang m.a.n.g t.h.a.i mà."

"Hừ."

Con dâu đang m.a.n.g t.h.a.i cháu đích tôn của dòng họ Ngô, nếu không phải nể mặt đứa cháu này, ông ta đời nào chịu nuốt cục tức ấy.

Ngô Tài Phúc lại vào nói với mẹ vài câu, sau đó dắt xe đạp ra khỏi nhà.

Nhưng khi xe đạp đi đến đầu thôn, hắn lại không rẽ về hướng huyện thành mà quẹo vào rừng cây bên cạnh.

Lúc này trời đã tối mịt, trong rừng cây lại càng tối tăm, giơ tay không thấy ngón.

Ngô Tài Phúc dựng xe đạp dựa vào gốc cây, móc đèn pin trong túi ra soi.

"Anh Tài Phúc, em ở đây."

"Anh Tử, nhớ em c.h.ế.t mất."

Ngô Tài Phúc vừa nghe thấy giọng nói lả lơi này, người đã mềm nhũn ra một nửa, lao tới ôm chầm lấy người phụ nữ, bàn tay không kìm được mà luồn vào trong vạt áo bông của cô ta.

Người phụ nữ rên nhẹ một tiếng, đ.ấ.m yêu vào n.g.ự.c Ngô Tài Phúc, nũng nịu nói: "Gấp gáp cái gì, em có chạy mất đâu."

Tô Mai và Hà T.ử nấp trong bóng tối, chỉ thấy ánh đèn pin loang loáng chiếu ra bóng hai người đang ôm ấp nhau, kèm theo đó là tiếng thở dốc dồn dập của đôi nam nữ và những tiếng chụt chụt dính nhớp.

Tô Mai thì chẳng có phản ứng gì đặc biệt. Sống hai đời người, cái gì mà chưa từng thấy, chút cảnh tượng nhỏ này sao làm nàng kinh hoảng thất thố được.

Hà T.ử cũng giữ vẻ mặt bình tĩnh. Dù sao cũng là người đi theo Bạch Hổ lăn lộn, đã hai mươi tuổi đầu, cái gì nên hiểu đều đã hiểu.

Chỉ là có chút ngượng ngùng. Nếu hôm nay ở cạnh cậu là một trong bốn thằng đàn em thì cậu đã có thể thoải mái hào phóng bình phẩm rồi, đằng này lại là Tô Mai.

Hai kẻ kia đang làm cái trò gì thì chẳng cần đoán cũng biết.

"Chị Tô Mai, em đi dẫn người tới..."

Hà T.ử chợt nghĩ Tô Mai là con gái, để nàng ở lại đây xem người ta làm chuyện đồi bại thì không hay lắm.

Tô Mai phất tay, nói: "Cậu đi đi, tôi ở đây canh chừng, đảm bảo không cho chúng nó chạy thoát."

**

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.