Trọng Sinh Thập Niên 70: Khai Cục Trảm Dưỡng Muội - Chương 239: Thương Vụ Bạc Tỷ & Kết Nghĩa Huynh Muội**
Cập nhật lúc: 12/04/2026 14:19
Tô Mai ném cho hắn một quả táo, chỉ vào chiếc cặp da hỏi: "Trong này bao nhiêu?"
"Một vạn hai (12.000), tiền đặt cọc. Chờ vụ làm ăn thành công, lão ca sẽ quay lại đưa nốt phần còn lại cho em."
"Anh móc nối được với ai thế?"
Lần trước mới đưa 7.000, giờ trực tiếp đưa 12.000 tiền cọc, người thường không thể nào chi mạnh tay như vậy.
"Lão ca cũng không giấu em, lãnh đạo Kỳ ở tỉnh thành em biết chứ?"
"Không biết."
"Không biết cũng không sao. Lần đầu tiên lão ca đi tỉnh thành là để chữa bệnh cho cha của lãnh đạo Kỳ, sau đó địa bàn bị người ta xới tung lên cũng vì chuyện này. Nhưng giờ qua rồi, lần này là do lãnh đạo Kỳ dắt mối, đi chữa bệnh cho một công t.ử ca ở Kinh Thành. Vị công t.ử đó bị bệnh từ trong bụng mẹ, thân thể yếu ớt, kết hôn nhiều năm mà chưa có con. Đi bệnh viện kiểm tra thì bảo là do vấn đề của cậu ta, người nhà sốt ruột lắm. Cậu ta là con một, nếu đứt đoạn hương hỏa thì cái gia tộc đó coi như xong, chạy chữa bao nhiêu thầy t.h.u.ố.c cũng không ăn thua, thế là cầu đến đầu anh."
Bạch Hổ kể lại đầu đuôi sự việc cho Tô Mai.
Tô Mai lo lắng: "Đồ của em chưa chắc đã có tác dụng với việc sinh con đẻ cái đâu, đến lúc đó nếu không hiệu quả thì anh làm thế nào?"
"Muội t.ử đừng lo, lão ca cũng không phải tay mơ. Có thần thủy của em, anh có niềm tin sẽ giúp vị công t.ử kia sinh được một thằng cu mập mạp."
Bạch Hổ đã gần 40 tuổi, tự nhiên không phải kẻ đầu đất, việc này hắn nắm chắc mới dám nhận. Mấy năm trước cấp trên làm gắt, bản lĩnh chữa bệnh của Bạch Hổ không dám lộ ra, ngược lại từ từ xây dựng Mười Ba Cong. Mấy năm nay dựa vào Mười Ba Cong mà hô mưa gọi gió. Nếu không gặp được Tô Mai, hắn vẫn chỉ là con rắn đầu đàn ở cái huyện Hắc Thủy này, đâu có cơ hội tiếp cận Kỳ Liên Sơn, lại còn sắp được vào Kinh Thành chữa bệnh cho quý nhân. Đây chính là con đường một bước lên trời.
"Muội t.ử, lão ca thật sự, thật sự rất cảm ơn em. Nếu không có em, có lẽ anh còn chưa thoát khỏi cái thôn sơn cước Hắc Thủy này."
"Anh Hổ, nói mấy lời này làm gì, chúng ta cùng có lợi mà."
"Muội t.ử em không hiểu đâu. Đừng nhìn anh trước kia ở Hắc Thủy oai phong lẫm liệt, thực ra cũng là nguy cơ tứ phía, bốn bề thọ địch."
Bạch Hổ, một gã đàn ông to lớn, nói đến đây bỗng nhiên cảm khái, hốc mắt ươn ướt.
"Mấy năm nay chị dâu và các cháu của em chịu không ít tủi nhục. Hai năm trước anh kết thù với người ta, đám súc sinh đó bắt cóc cháu trai em để uy h.i.ế.p anh. Lần đó... lần đó anh suýt chút nữa thì mất đi một đứa con trai."
Bạch Hổ nói rồi bật khóc. Tô Mai ngẩn người. Họ đang uống trà chứ có phải uống rượu đâu mà sao say sưa thế này?
"Lần đó chị dâu em suýt nữa thì trở mặt với anh, cũng may lão ca em bản lĩnh, đem con trai an toàn trở về. Từ đó anh liền nghĩ không thể cứ tiếp tục thế này mãi, phải nhảy ra khỏi cái vòng luẩn quẩn này, để người khác không dám đ.á.n.h chủ ý lên người nhà mình nữa."
Lần này Bạch Hổ dốc hết ruột gan ra tâm sự với Tô Mai. Tô Mai hiểu dụng ý của hắn, vì thế cũng thuận thế kể sơ qua chuyện của mình.
"Mẹ kiếp! Trên đời còn có loại cha mẹ súc sinh như thế sao? Muội t.ử, em chịu ủy khuất rồi." Bạch Hổ nghe xong chuyện của Tô Mai, đập bàn đứng dậy.
"Muội t.ử, từ nay về sau em chính là em gái ruột của anh. Có Bạch Hổ anh một miếng ăn, liền có em một miếng. Bạch Hổ anh tuyệt đối sẽ không phụ em."
"Anh Hổ, chúng ta tiếp xúc nhiều lần như vậy, cách làm người của anh em tin tưởng. Người anh trai này em nhận."
"Tốt!"
Bạch Hổ gọi Hà T.ử mang rượu vào, hai người cụng ly, uống cạn một hơi.
Khi Tô Mai ra về, Bạch Hổ còn tặng không ít quà cho cô, đắt nhất là một chiếc đồng hồ hiệu Hoa Mai. Thứ này phải lên bách hóa tổng hợp ở tỉnh thành mới mua được, một chiếc giá hơn 100 đồng, lại còn cần phiếu đồng hồ nữa. Tô Mai không khách sáo, nhận hết toàn bộ.
"Anh Hổ, nước em đưa anh cũng có thể pha loãng ra uống, cường thân kiện thể, tranh thủ cùng chị dâu sinh thêm đứa nữa."
"Anh tiếc lắm, dùng cho anh thì lãng phí quá."
Bạch Hổ cười ha hả tiễn cô ra khỏi tòa nhà, lại để Hà T.ử đưa cô ra khỏi Mười Ba Cong.
"Con Cua, cậu thấy Tô Mai thế nào?"
"Khí thế trên người cô Tô rất mạnh, có luyện qua."
Bạch Hổ ngạc nhiên nhìn sang: "Thật sao?"
"Ừ."
Không ngờ cô em gái kết nghĩa này còn giấu nghề, may mà mình không dùng sức trâu bò để cướp đoạt. Hòa khí sinh tài, người xưa nói cấm có sai.
Bạch Hổ cười tủm tỉm trở lại phòng trà, lấy chai nước có ga Tô Mai đưa ra, nhìn dòng nước trong vắt bên trong, ánh mắt đầy dã tâm. Mấy ngày nữa hắn sẽ cùng Kỳ lão gia t.ử lên Kinh Thành, có thể kiếm được gia nghiệp bạc triệu cho mấy đứa con trai hay không là xem ở chuyến này.
---
Tô Mai rời khỏi Mười Ba Cong, trong túi rủng rỉnh khoản tiền khổng lồ, trong lòng hào hùng vạn trượng. Có số tiền này cô có thể mua nhà cho mình rồi. Mua ở đâu đây? Thành phố Tô chắc chắn là không về rồi. Hay là mua ở Kinh Thành đi, sau này cô nỗ lực thi vào Đại học Kinh Thành, sẽ an cư lạc nghiệp ở đó luôn.
**
