Trọng Sinh Thập Niên 70: Khai Cục Trảm Dưỡng Muội - Chương 199: Bữa Cơm Khách & Sự Xuất Hiện Của "nam Thần"
Cập nhật lúc: 11/04/2026 21:10
Trương Quế Anh vừa nghe nói đồng chí công an tới trao cờ thưởng, lập tức đồng ý, còn tự mình đi gọi Thẩm Hồng về tiếp khách.
Tô Mai mang thịt lợn rừng hôm qua cùng thịt khô, cá khô trong nhà sang, cùng Trương Quế Anh chuẩn bị cơm trưa.
Tiêu Vệ Quốc ngồi nói chuyện với Thẩm Hồng, nhưng đôi mắt cứ liếc về phía nhà bếp.
Thạch Sơn Thủy đá đá vào chân anh, nhắc nhở anh chú ý một chút, cán bộ đại đội người ta còn đang ngồi đây nhìn đấy, đừng có lộ liễu quá.
Tiêu Vệ Quốc thu hồi ánh mắt, nghiêm trang nói: “Đồng chí Tô Mai là một đồng chí rất tốt.”
Thẩm Hồng: Vừa rồi có nhắc đến Tô Mai sao? Rõ ràng đang hỏi Tiêu Ái Quốc mà.
Thạch Sơn Thủy bất lực nhắm mắt.
“Ha hả, ý cậu ấy là Tiêu Ái Quốc ở bệnh viện cũng khá tốt, có khả năng hai ngày nữa là về rồi.”
Thực ra Tiêu Vệ Quốc đưa Tiêu Ái Quốc đến bệnh viện tỉnh xong liền mặc kệ thằng em họ này, sống hay c.h.ế.t không ai biết.
Thẩm Hồng không so đo chuyện Tiêu Vệ Quốc hỏi một đằng trả lời một nẻo, cười ha hả nói sang chuyện khác.
Tiêu Vệ Quốc vốn ít nói, đều là Thạch Sơn Thủy đứng ra ứng phó.
Trương Quế Anh tò mò hỏi: “Tô Mai, sao cháu lại giúp đồng chí công an bắt tội phạm thế?”
“Thì trước Tết cháu chẳng đạp xe lên huyện sao? Nửa đường gặp cướp, liền thuận tay bắt giải đến đồn công an.”
“Chuyện lớn như vậy sao cháu chưa từng kể bao giờ!”
Trương Quế Anh nghe cô nói mà tim đập thình thịch, đó chính là bọn cướp từng g.i.ế.c người đấy, sao qua miệng Tô Mai lại nghe nhẹ nhàng như bắt hai tên trộm vặt vậy.
“Sợ mọi người lo lắng nên cháu không nói, sau đó cũng quên béng mất chuyện này.”
Tô Mai là thật sự quên, mỗi ngày cô có quá nhiều việc.
Trương Quế Anh tức giận vỗ cô một cái.
“Chuyện lớn như vậy mà cũng quên được, cháu cũng nên để tâm chút đi.”
Tô Mai thái xong thịt khô, đi rửa tỏi.
Vừa vặn Lâm Hồng Mai và Thẩm Nhu đã trở lại, hai người cùng nhau vào bếp phụ giúp.
Rất nhanh bọn họ liền dọn ra một bàn đồ ăn thịnh soạn.
Tô Mai lại bảo Thẩm Kiến Quân đi xem Liêu Đông đã về chưa, gọi cậu ấy sang uống rượu cùng.
Liêu Đông nếu đã tính đi nhập ngũ, làm quen với nhóm Tiêu Vệ Quốc cũng tốt.
Liêu Đông mới từ Bộ Võ trang trở về, đang rửa mặt rửa tay, vừa nghe Tô Mai gọi sang uống rượu, hắn ừ một tiếng rồi đi theo Thẩm Kiến Quân.
Thẩm Kiến Quân nhìn Liêu Đông bước ra từ trong phòng, miệng há hốc.
Đây là anh Đông sao? Râu đâu? Sao không còn nữa?
“Đi thôi, ngây ra đó làm gì?”
“Anh Đông, sao anh cạo râu rồi?”
“Bộ đội không cho để râu.”
Liêu Đông không nói bậy, hôm qua đến Bộ Võ trang, người bên trong vừa nhìn thấy bộ râu quai nón của hắn liền nhíu mày, nhắc nhở hắn phải cạo sạch.
Thẩm Kiến Quân bừng tỉnh gật đầu.
Lại nhìn thoáng qua khuôn mặt góc cạnh rõ ràng, ngũ quan thâm thúy của Liêu Đông, trong lòng thầm hô đẹp trai quá.
Nếu hắn cũng có khuôn mặt như vậy, còn lo không cưới được vợ sao?
Không riêng gì Thẩm Kiến Quân kinh ngạc, ai nhìn thấy Liêu Đông cũng đều sững sờ.
Tô Mai nuốt nước miếng, nhìn thoáng qua Thẩm Nhu đã ngẩn người ra, thầm kêu một tiếng không ổn.
Lâm Hồng Mai mặt hơi đỏ lên, nhỏ giọng nói với cô: “Thế này cũng khác quá đi, không giống gã thợ săn hung thần ác sát kia chút nào, giống, giống……”
Giống cái gì cô ấy lại không nói ra được.
Thật sự là Lâm Hồng Mai kiến thức quá ít.
Tô Mai biết a, kiếp trước cô từng thấy trên TV đen trắng, giống mấy nam người mẫu con lai nước ngoài.
Thẩm Nhu: “Tớ thấy giống người mẫu con lai trên lịch treo tường.”
Lâm Hồng Mai: “Cái gì gọi là con lai?”
Thẩm Nhu: “Chính là người nước ngoài và người nước mình sinh con với nhau.”
Mặt Lâm Hồng Mai càng đỏ hơn.
“Thẩm Nhu, cậu biết nhiều thật đấy.”
Giống như cô ấy chưa bao giờ biết trên lịch treo tường còn có người mẫu nam, cô ấy tưởng chỉ có người mẫu nữ.
Thẩm Nhu thu hồi ánh mắt đang dính trên người Liêu Đông.
“Chờ về thành phố tớ sẽ dẫn các cậu đi trung tâm thương mại lớn nhất Hải Thị mua sắm, bên trong cái gì cũng có, vui lắm.”
Trương Quế Anh nhìn ba nữ đồng chí đang trắng trợn ghé vào cửa bếp bàn tán về nam đồng chí, bất đắc dĩ cực kỳ.
May mắn là ở nhà mình, nếu ở bên ngoài để người khác thấy bộ dạng này, còn tưởng gặp phải ba nữ lưu manh.
Tiêu Vệ Quốc hôm nay chải chuốt anh tuấn tiêu sái, tóc vuốt ngược, cạo râu sạch sẽ chính là muốn thu hút sự chú ý của Tô Mai, kết quả Tô Mai chỉ nhìn anh hai cái lúc nhận cờ thưởng, sau đó thì chẳng thèm liếc mắt thêm cái nào.
Mà khi Liêu Đông bước vào, cô cứ ngó đầu ra nhìn mãi, hận không thể dán mắt lên người ta, đây là vì cái gì, chẳng lẽ mình còn chưa đủ đẹp trai?
Tiêu Vệ Quốc quan sát kỹ Liêu Đông, không thể không thừa nhận người ta đích xác có chút vốn liếng, trong lòng càng thêm khó chịu.
Thẩm Hồng đứng dậy, kéo Liêu Đông đến bên cạnh giới thiệu cho hai đồng chí công an.
“Cậu ấy tên là Liêu Đông, sống ngay cạnh nhà thanh niên trí thức Tô, đã thông qua thẩm tra bước đầu của Bộ Võ trang, sắp tới sẽ đi bộ đội nhập ngũ.”
