Trọng Sinh Thập Niên 70: Khai Cục Trảm Dưỡng Muội - Chương 139: Cú Đá Của Tô Mai & Màn Kịch Vụng Về

Cập nhật lúc: 11/04/2026 21:03

"Cháu đi tìm đại đội đòi đấy ạ, đại đội chẳng phải còn thiếu các ông một bao khoai lang đỏ sao?"

"Cháu đòi được á?"

"Vâng ạ, ông Mạc mau rửa tay vào ăn cơm đi, cháu phải về rồi."

"Được được được, ông vào ngay đây."

Trong lòng Mạc Khai bỗng dâng lên một nỗi chua xót.

Lương thực của họ phải tìm kế toán Thẩm Khánh để lĩnh, mà Thẩm Khánh đã đi xa hơn một tháng trước, họ đi tìm đại đội đòi lương thực, Hồ Ba luôn dùng đủ mọi lý do để thoái thác, nói thế nào cũng không chịu phát lương thực cho họ.

Mấy ông cụ chẳng còn cách nào khác, chỉ có thể đếm ngày mà ăn, ngày nào cũng cháo loãng, ngày nào cũng đói meo.

Tô Mai nấu cơm xong liền rời đi.

Trên đường về, cô gặp Phùng Đại Vĩ đang đùng đùng nổi giận đi tìm người.

"Tô Mai, cô đứng lại đó cho tôi."

Tô Mai dừng lại, nghi hoặc nhìn hắn.

Phùng Đại Vĩ cô có biết, là anh cả của điểm thanh niên trí thức, một người rất sĩ diện.

Bình thường cô không tiếp xúc với hắn, hôm nay sao hắn lại tìm đến mình?

"Anh có việc gì?"

"Tô Mai, cô có ý gì hả? Tôi có lòng tốt mời cô tham gia tiệc chia tay, cô không đến thì thôi, mở miệng sỉ nhục tôi là sao? Cô mau xin lỗi tôi ngay."

Tô Mai: ...

"Anh nghe Hoa Doanh Doanh nói à?"

"Cô không cần quan tâm là ai nói, những lời đó có phải do cô nói không?"

Phùng Đại Vĩ nói xong liền định lao tới túm lấy cánh tay Tô Mai.

Tô Mai phản ứng cực nhanh, trở tay khóa c.h.ặ.t cổ tay hắn, nâng chân phải đá thẳng vào đầu gối hắn.

"Á!"

"Thằng ngu, còn muốn động thủ với bà à?"

Tô Mai khinh thường hất tay Phùng Đại Vĩ ra.

Phùng Đại Vĩ đau đến mức quỳ rạp xuống nền tuyết, tay trái ôm lấy đầu gối đau điếng.

"Tô Mai, sao cô lại đ.á.n.h người!"

Hoa Doanh Doanh từ phía sau lao tới, chắn trước mặt Phùng Đại Vĩ, lời lẽ chính nghĩa giáo huấn Tô Mai.

"Tô Mai, tôi nghi ngờ cô có khuynh hướng bạo lực, cô nên học cách kiềm chế bản thân, cô không nên động thủ với đồng chí Phùng Đại Vĩ."

Lại nữa rồi!

Tô Mai chẳng buồn nói chuyện, lách người định tiếp tục đi về nhà.

"Tô Mai cô đứng lại, lời tôi nói cô không nghe thấy sao? Bây giờ cô phải xin lỗi đồng chí Phùng Đại Vĩ, chứ không phải bỏ đi như thế."

Tô Mai lạnh lùng nói: "Tránh ra."

Hoa Doanh Doanh c.ắ.n môi, nén nỗi sợ hãi trong lòng, lớn tiếng nói: "Tôi sẽ không tránh, cô phải xin lỗi đồng chí Phùng Đại Vĩ."

Tô Mai đời này ngoại trừ báo thù kiếp trước ra, chưa từng nghĩ muốn nhắm vào ai. Nhưng khổ nỗi luôn có kẻ muốn nhảy nhót trước mặt cô, khiêu khích cô, ví dụ như Hoa Doanh Doanh.

Hoa Doanh Doanh phát hiện khí chất của người trước mặt thay đổi, đồng t.ử co rút lại xoay người định bỏ chạy, nhưng đã bị một bàn tay túm lấy cổ áo sau hung hăng quật xuống đất.

"Á!"

Tiếng hét t.h.ả.m thiết x.é to.ạc không gian yên tĩnh của thôn núi, ngọn cây rung chuyển, tuyết đọng từ trên cao rơi xuống, bộp một cái nện xuống nền tuyết.

Phùng Đại Vĩ nhìn Tô Mai như nhìn một kẻ điên.

Động thủ đ.á.n.h hắn thì thôi đi, vừa rồi hắn kích động muốn ra tay trước nên cô mới phản kích, nhưng không nói một lời liền túm Hoa Doanh Doanh quật ngã xuống đất, có phải là quá biến thái rồi không?

Đến giờ phút này hắn mới chợt nhận ra mình dường như đã chọc phải người không nên chọc.

Tô Mai kéo lê Hoa Doanh Doanh đang choáng váng đi tới, để lại một vệt dài sâu hoắm trên nền tuyết.

Cô nói với Phùng Đại Vĩ: "Đi thôi, chúng ta lên đại đội nói chuyện cho rõ ràng, hôm nay hai người các người rốt cuộc là diễn trò gì, muốn tôi xin lỗi cũng được, nhưng tôi không thể xin lỗi một cách mơ hồ như vậy."

"Cô cô cô..."

Phùng Đại Vĩ chỉ vào Tô Mai lắp bắp nửa ngày không nói nên lời, hắn ý thức được mình rất có khả năng đã bị Hoa Doanh Doanh lợi dụng làm s.ú.n.g sai đâu đ.á.n.h đó.

"Cô cái gì mà cô, đi mau, đừng làm mất thời gian của tôi."

Tô Mai vươn tay túm lấy cánh tay Phùng Đại Vĩ, lôi xềnh xệch hắn về phía đại đội.

"Buông ra, buông ra, tôi tự đi được, đau đau đau..."

"Cậu nói Tô Mai đã tiến hành công kích và sỉ nhục cậu cả về nhân cách lẫn thể xác?"

Thẩm Hồng nghe xong toàn bộ sự việc, ánh mắt vô cùng cổ quái.

Phùng Đại Vĩ gật đầu liên tục.

"Đúng vậy, chính là như thế, tôi nhất thời kích động đi tìm thanh niên trí thức Tô lý luận, không ngờ cô ấy một lời không hợp liền động thủ, đầu gối tôi giờ vẫn còn đau đây này."

Hắn chỉ chọn những điều có lợi cho mình để nói, giấu nhẹm chuyện hắn định ra tay trước nên Tô Mai mới phản kích.

Tô Mai nhướng mày, không lập tức phản bác.

Thẩm Hồng cầm tách trà lên uống một ngụm, thong thả hỏi Phùng Đại Vĩ.

"Mắng ngay trước mặt cậu à?"

"Cái đó thì không. Tôi nhờ thanh niên trí thức Hoa đi mời cô ấy tham gia tiệc chia tay tối mai, là thanh niên trí thức Hoa thuật lại cho tôi."

Phùng Đại Vĩ nhìn về phía Hoa Doanh Doanh đang co ro ở góc phòng không dám ho he.

"Thanh niên trí thức Hoa, cô nói một câu đi chứ."

Hoa Doanh Doanh: ...

"Đồng chí Hoa Doanh Doanh, cô hãy nói ra sự thật, nếu đồng chí Tô Mai thực sự có hành vi không đúng mực, đại đội sẽ làm chủ cho cô."

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.