Trọng Sinh Những Năm 60: Cô Con Dâu Nhà Tôi Đặc Biệt Hung Dữ - Chương 277: Không Thể Diễn Tả Bằng Lời
Cập nhật lúc: 09/05/2026 08:14
Thịt nướng ư?!
Thời buổi đói kém này, làm gì có thịt mà nướng với chả thui?!
Tất cả đều khốn khó vô cùng.
Những người ở chuồng bò không dám tin vào tai mình, cứ ngỡ như chuyện viển vông. May thay, hai chị em Tuyết Tuệ và bé Duệ lại cực kỳ háo hức, bởi chúng vốn rất bám Lý Hữu Quế. Nghe bảo đi chơi, đứa nào cũng nhấp nhổm không yên.
Thế là, Lý Hữu Quế chẳng mấy chốc đã đón được người, một tay bế, một tay dắt, dẫn hai chị em bước vào nhà.
Vừa chạm mặt hai đứa em họ, Quan Hiểu Anh sững sờ, rồi niềm xúc động dâng trào. Cô vội vã lấy những chiếc ghế đẩu nhỏ cho hai đứa bé ngồi.
Dù không phải lần đầu gặp hai đứa trẻ đáng thương này, nhưng thấy con gái lớn quan tâm chúng đến vậy, bố mẹ Lý cũng ngầm hiểu cô đang đặt mình vào hoàn cảnh người khác, hoặc đơn giản là bản tính lương thiện. Hai ông bà đón tiếp hai đứa bé vô cùng niềm nở.
Đặc biệt, khi Lý Hữu Quế mừng tuổi cho Tuyết Tuệ và bé Duệ mỗi đứa một hào, bố mẹ Lý cũng rút ra hai tờ một hào tặng chúng, ngang bằng với phần của con gái.
Quan Hiểu Anh thì phóng khoáng rút hẳn tờ một đồng, nhét vội vào túi hai đứa trẻ. Mắt cô đỏ hoe, rưng rưng vì vui sướng xen lẫn chua xót.
Nhưng vừa nhét vào, Lý Hữu Quế đã tiện tay rút ra, lờ đi biểu cảm của Quan Hiểu Anh. Cầm hai tờ một đồng, cô bảo sẽ giữ hộ để mua trứng gà cho hai đứa.
Hai chị em vui sướng gật đầu lia lịa, ngoan ngoãn móc nốt ba hào vừa nhận từ Lý Hữu Quế và bố mẹ Lý đưa cho cô, dặn dò cô mua trứng gà cho bằng hết.
Trẻ con còn nhỏ xíu mà đã hiểu chuyện đến xót xa.
Vì Lý Hữu Quế đã khéo léo đóng một chiếc khung gỗ bọc lưới sắt đặt chậu than ở giữa để sưởi ấm, nên cả người lớn lẫn trẻ nhỏ đều có thể yên tâm ngồi kề bên sưởi ấm, không lo bị bỏng hay ngã vào lửa.
Thế nên, mấy đứa nhóc như Kiến Nghiệp, bé Duệ, Tuyết Tuệ và Hữu Liễu đang quây quần bên lò sưởi, vừa hơ tay vừa dán mắt vào người lớn xiên thịt.
Lý Hữu Quế cũng tranh thủ phi thơm tỏi băm nhuyễn đã được tẩm ướp sẵn, mang ra rắc lên những con hàu, sò điệp, cồi điệp đang xèo xèo trên bếp than hồng.
Chẳng mấy chốc, những làn khói nghi ngút mang theo mùi hương quyến rũ lan tỏa. May mà trời đã tối mịt, lại giá rét nên chẳng ai lai vãng bên ngoài, nhà họ Lý cũng nằm khá xa hàng xóm nên hương thơm không bay đi xa được.
Không chần chừ lâu, dưới vô số ánh mắt thèm thuồng ngóng chờ, mỗi người được chia ngay hai con hàu, sò điệp hoặc cồi điệp thơm phức. Lý Hữu Quế hào phóng tuyên bố sẽ nướng cho đến khi ai nấy đều no nê mới thôi.
Ngon quá!
Ngon tuyệt cú mèo!
Cả người lớn lẫn trẻ nhỏ, những người chưa từng thấy biển, chưa từng nếm hải sản, đều ăn ngon lành, mút mát từng chút một, chẳng nỡ vứt bỏ vỏ sò. Bọn trẻ còn nghĩ có thể giữ lại chơi hoặc trang trí cơ đấy.
Nhưng chẳng bao lâu, chúng chẳng còn màng đến vỏ sò nữa, bởi đồ ăn nhiều vô kể. Ăn đến con thứ mười mấy, bụng ai nấy đã no kềnh.
Lúc này, Lý Hữu Quế bắt đầu nướng lòng già và phổi lợn, hai món khoái khẩu của cô, ngon không kém gì cồi điệp hay hàu.
Không cần phết dầu, bản thân lòng già đã có sẵn mỡ. Nướng một lúc, lòng bắt đầu teo lại, tươm mỡ xèo xèo, dần chuyển sang màu vàng ươm, cuối cùng co quắp lại chưa bằng một nửa kích thước ban đầu. Phết thêm chút gia vị, nướng xém qua là có thể chén.
Thơm lừng.
Dai dai, béo ngậy, quyện chút ngọt, mặn, cay cay, cảm giác khi c.ắ.n vào thật khó tả.
Chỉ có thể dùng một từ: Tuyệt vời!
Ngoài sự ngon miệng, không còn từ nào khác.
Bố Lý và Lý Kiến Hoa vừa nếm thử đã ghiền ngay. Vốn dĩ món lòng già xào dưa chua đã ngon "nhức nách", huống hồ chi lòng già nướng ráo mỡ. Cả hai ăn say sưa đến mức chẳng buồn mở miệng nói chuyện.
Kiến Văn và mẹ Lý cũng thích, Hữu Liễu cũng ăn được, chỉ có mấy đứa nhỏ răng yếu nên không được cho ăn.
Không ăn được lòng già, phổi lợn, thì vẫn còn gan lợn và tôm nướng ngon tuyệt hảo, cùng vô số rau củ nướng.
Bữa tối này no nê đến mức chẳng ai thiết nghĩ đến cơm. Nhưng không ăn tinh bột thì không được, Lý Hữu Quế không hề hẹp hòi, luộc hẳn nửa bịch mì sợi cho bọn trẻ, người lớn thì húp cháo là đủ.
Cuối cùng, Lý Hữu Quế nướng thêm chừng ba chục xiên gồm rau củ, lòng già, gan lợn, phổi lợn, mực... gói ghém cẩn thận để lúc đưa hai đứa nhỏ về sẽ tiện thể biếu những người ở chuồng bò thưởng thức.
Thịt nướng, đích thị là thịt nướng.
Khi Trương Húc, Trần Hoành Lực, ông Phương, ông Hoàng nhìn thấy thau thịt nướng vàng rộm, hấp dẫn, họ không dám tin vào mắt mình. Hai đứa trẻ bên cạnh thì nhảy cẫng lên, ríu rít kể lể về bữa tiệc thịt nướng thơm ngon, nhìn vẻ mặt hớn hở là biết chúng đã được ăn uống no nê và chơi đùa thỏa thích.
Lúc này, họ vẫn đang quây quần bên đống lửa. Số thịt nướng Lý Hữu Quế mang đến đã nguội lạnh vì trời giá rét. Mọi người bèn cầm từng xiên, hơ lại trên lửa cho nóng rồi mới thưởng thức.
Vừa c.ắ.n một miếng, mọi người đã sững sờ, nhất là món lòng già, phổi lợn và gan lợn nướng, ngon đến mức bùng nổ vị giác.
Nội tạng lợn một lần nữa "lên ngôi" trong nhận thức của những người ở chuồng bò. Họ thầm nghĩ, có lẽ sơn hào hải vị trên đời cũng chẳng sánh bằng những thứ nội tạng lợn bình dị này.
Hai đứa nhỏ bên cạnh vẫn không ngừng tay chân, hào hứng giới thiệu với người lớn từng món thịt nướng, cách nướng và độ ngon của chúng.
Đúng là ngon thật.
Ngày mùng hai Tết, theo thông lệ, Lý Hữu Quế cùng gia đình sang thăm nhà cậu mợ họ Lương. Mọi người vẫn tề tựu đông đủ, trước Tết Lý Hữu Quế đã kịp trả nợ cho mợ Hà Phương. Bữa cơm gia đình năm nay đặc biệt hơn hẳn nhờ có thêm vô vàn món hải sản tươi ngon, cuộc sống ngày một ấm no, khấm khá.
Năm nay, chị em Hề Minh Quyên và Hề Lạc Dân lại được cho phép sang nhà Lý Hữu Quế chơi hai ngày, lịch trình đã được sắp xếp sẵn sàng.
Tiệc nướng là điều không thể thiếu, bởi sau khi nghe tin về bữa tiệc nướng nhà Lý Hữu Quế đêm qua, mấy chị em họ đã nằng nặc đòi phải tổ chức một bữa tương tự.
Tất nhiên là được, nhưng phải đợi đến tối. Ban ngày, Lý Hữu Quế đã hứa sẽ đưa đám trẻ con ra ngoài chơi.
Thế là, mùng ba Tết, Lý Hữu Quế dẫn đầu một bầy trẻ lốc nhốc đi dạo quanh chân núi. Có Lý Hữu Quế đi cùng, người lớn hoàn toàn yên tâm, hơn nữa còn có Quan Hiểu Anh đi kèm.
Đứa lớn dắt tay đứa nhỏ, nối đuôi nhau thành hàng, tựa như đàn chim sổ l.ồ.ng. Bãi đất hoang sơ bỗng chốc trở thành thiên đường vui chơi của chúng.
Lý Hữu Quế chủ yếu để mắt đến mấy đứa nhỏ xíu, như bé Duệ và Kiến Nghiệp ngồi trên chiếc xe kéo bằng gỗ nhỏ, cùng hai cậu em họ. Lũ trẻ lớn hơn thì chạy lăng xăng quanh xe kéo, vừa đi vừa ríu rít nói cười.
Đây chẳng khác nào một buổi dã ngoại phiên bản nhí.
Trên xe chất đầy đồ ăn vặt: kẹo bánh, trái cây rừng, và cả những bịch mứt sơn tra, bỏng ngô, bột ô mai, quả sung sấy khô...
Nói tóm lại, Lý Hữu Quế đảm bảo cái miệng nhỏ xinh nào cũng được nhai nhóp nhép không ngừng. Chỉ cần nghe tiếng ch.óp chép liên hồi là biết chúng thích thú đến nhường nào.
Thực ra, không chỉ lũ trẻ, mà ngay cả Quan Hiểu Anh cũng phải thầm thán phục sự chuẩn bị chu đáo và phong phú của Lý Hữu Quế. Cô gái thị thành như cô, dù là ngày bé hay bây giờ, cũng chưa từng được trải qua những ngày tháng đa sắc màu như thế này. Có lẽ, cô đã uổng phí bao nhiêu năm cuộc đời rồi.
