Trọng Sinh Những Năm 60: Cô Con Dâu Nhà Tôi Đặc Biệt Hung Dữ - Chương 260: Tặng Thịt Lợn - Món Quà Ý Nghĩa
Cập nhật lúc: 09/05/2026 08:12
Trời chưa rạng, mới khoảng năm giờ sáng, Lý Hữu Quế đã gùi gần trăm cân thịt lợn lên đường.
Dưới ánh trăng mờ tỏ, giữa không gian tĩnh mịch, cô gái trẻ một thân một mình dũng cảm rảo bước.
Bởi vì đang vội, Lý Hữu Quế thỉnh thoảng lại chạy những đoạn dài. Cô đã cất số thịt vào không gian bí mật nên di chuyển vô cùng nhẹ nhàng, nhanh ch.óng.
Chỉ mất một giờ, cô đã đến trấn Ngô. Dù từ trấn Ngô lên thành phố gần hơn từ trấn Tô, nhưng cũng phải mất gần một giờ nữa Lý Hữu Quế mới vào đến thành phố.
Điểm đến đầu tiên của cô là trạm thu mua phế liệu. Gần đến Tết rồi, cô phải thực hiện lời hứa tặng thịt lợn cho ông Lục.
Phần thịt cô dành cho ông Lục là 30 cân thịt ba chỉ ngon nhất, kèm theo 3 khúc xương lợn.
Người già uống nhiều canh hầm xương sẽ rất tốt cho sức khỏe.
Thế nên, khi ông Lục thấy Lý Hữu Quế từ sáng sớm đã mang đến phần thịt lợn tươi ngon tuyệt hảo, đôi mắt già nua của ông sáng bừng lên.
Tốt lắm, tốt lắm!
Miếng thịt này quả là xuất sắc, thời điểm mang đến cũng thật kịp thời. Quả nhiên ông không nhìn lầm người.
Mỗi lần Lý Hữu Quế giữ đúng lời hứa, mang đồ đến cho ông, ông Lục lại một lần nữa tự hào về sự sáng suốt và con mắt nhìn người của mình.
Đặc biệt, khi nhận ra số thịt Lý Hữu Quế mang theo không chỉ có phần của ông, ông lão trầm ngâm suy nghĩ rồi nói:
"Cô bé à, ông thấy cháu còn khá nhiều thịt lợn. Nếu cháu tin ông, ông có thể giúp cháu tìm người mua."
Lần này mang thịt đi, Lý Hữu Quế không hề có ý giấu giếm số thịt còn lại, nên việc ông Lục phát hiện cũng là điều bình thường. Chỉ là cô không ngờ ông lại muốn giúp cô bán thịt.
Lý Hữu Quế tươi cười đáp: "Vậy thì nhờ cậy ông ạ."
Ngay từ đầu ông lão đã dám bán nợ cho cô, cớ gì cô lại không dám gửi bán chịu cho ông cơ chứ?!
Ai dè, ông Lục nhận số thịt lợn xong, lập tức rút ra 40 đồng đưa cho cô. Rồi ông bảo cô chờ một chút, chui vào căn nhà nhỏ trông như nhà bếp, mang ra một chiếc bình hoa, một chuỗi ngọc trai và một chiếc vòng ngọc bích.
"Những thứ này coi như trả cho phần thịt ông chưa đưa tiền nhé."
Ông lão không muốn lợi dụng Lý Hữu Quế chút nào. Vì trong người không đủ tiền mặt, ông hào phóng mang những món đồ cũ này ra. Dù sao trong mắt ông, những thứ từng đắt giá ấy giờ chỉ là vật vô tri vô giác, chẳng bằng một cân thịt lợn.
Hả?!
Lấy ngần này đồ quý giá để đổi lấy mấy cân thịt lợn của cô sao?! Thế này thì cô áy náy quá. Lý Hữu Quế cảm thấy mình đã hốt được một mẻ hời lớn.
"Vậy thì... cháu xin cảm ơn ông ạ. Ở đây cháu còn 4 hũ nấm hương xào tương thịt, tặng ông để nếm thử tay nghề của cháu." Sực nhớ ra mình có mang theo nấm hương xào tương thịt trong bao tải, Lý Hữu Quế liền đưa luôn cho ông cụ.
Ông Lục hiểu Lý Hữu Quế không muốn mang tiếng là kẻ tham lam. Sự biết điều, hiểu chuyện của cô khiến ông cảm thấy vô cùng thoải mái.
Vì vậy, ông lão không hề khách sáo mà nhận hết. Thấy trời có vẻ đã sáng dần, một mình ông cũng không xách nổi ngần ấy đồ về nhà, nên ngỏ ý nhờ Lý Hữu Quế đi cùng.
Tất nhiên Lý Hữu Quế đồng ý ngay. Chỉ là cô không ngờ ông lão lại tin tưởng cô đến mức cho cô biết cả chỗ ở của ông.
Con phố nơi ông Lục ở, Lý Hữu Quế thực ra cũng biết. Kiếp trước cô đã đi ngang qua đây không biết bao nhiêu lần, một con phố khá cổ kính, nơi ông Lục đang sinh sống.
Lý Hữu Quế và ông cụ bước đi thoăn thoắt. Tranh thủ trời còn sớm, đường phố vắng vẻ, sau khi mang thịt đến căn nhà mà ông chỉ, cô ý tứ xin phép ra về ngay.
Cô không lo ông cụ không biết cách xử lý đống thịt ấy, bởi đêm qua cô đã cẩn thận chia thịt thành từng miếng theo cân lượng: một cân, hai cân, thậm chí ba cân cũng có. Dĩ nhiên là không có miếng nào to hơn.
Thời buổi này, người có tiền mua thịt cũng chỉ mua một, hai cân là cùng, miếng ba cân hiếm lắm, cô chỉ cắt vài miếng to thế phòng khi có người cần mang biếu xén.
Cách chia thịt này thực sự giúp ích cho ông Lục rất nhiều, kể cả 30 cân thịt phần của ông cũng được chia sẵn như vậy.
Nhưng trong 30 cân thịt đó, ông chỉ giữ lại hơn 10 cân để dùng, phần còn lại ông đem biếu người quen. Còn số thịt mua của Lý Hữu Quế, ông sẽ bán lại cho những gia đình thân thiết, không nhằm mục đích kiếm lời, chỉ là để giúp họ cải thiện bữa ăn.
Rời khỏi nhà ông Lục, Lý Hữu Quế đi thẳng đến bệnh viện. Tiện chuyến lên thành phố, cô muốn mua ít t.h.u.ố.c dự trữ, đồng thời biếu vị bác sĩ già hai cân thịt và một hũ nấm hương xào tương thịt.
Một già một trẻ vốn đã quen mặt, chẳng cần bốc số lấy số gì cả. Canh lúc không có bệnh nhân, Lý Hữu Quế mới bước vào phòng khám. Vị bác sĩ già thấy cô liền ra hiệu đóng cửa lại.
Cả hai đã hiểu ý nhau, vị bác sĩ nhanh tay kê đơn cho cô ít t.h.u.ố.c cảm, t.h.u.ố.c trị đau đầu, t.h.u.ố.c ho, và vài loại t.h.u.ố.c sát trùng như t.h.u.ố.c tím, Povidine-iodine. Đồng thời, ông khẽ hỏi thăm tình hình những người "bên đó" dạo này thế nào.
Tất nhiên là đều ổn cả.
Lý Hữu Quế nhận đơn t.h.u.ố.c, sau đó lấy từ trong bao tải ra miếng thịt lợn hai cân bọc lá dong, cùng một hũ nấm hương xào tương thịt hai cân đưa cho ông bác sĩ.
Cô giải thích rằng đây là thịt lợn nhà nuôi, nấm cũng là tự hái trên rừng. Chỉ tốn công sức chứ không tốn tiền, mong ông cứ yên tâm nhận lấy. Sợ vị bác sĩ từ chối, Lý Hữu Quế nói thẳng rằng sau này ốm đau còn phải nhờ cậy ông nhiều, cứ xem như cô đang "đầu tư" cho bác sĩ riêng của mình vậy.
Nghe những lời thẳng thắn của cô, vị bác sĩ già trừng mắt, cô bé này quả thực không biết khách sáo là gì! Dù sao thì trong lòng ông cũng ghi nhận tấm lòng của cô, biết cô muốn trả ơn sự giúp đỡ của mình, nên ông không từ chối mà vui vẻ nhận lấy.
Sau khi lấy t.h.u.ố.c từ bệnh viện, Lý Hữu Quế còn phải chạy qua nhà máy đồ hộp. Cô lấy cớ lên thành phố để mang thịt lợn cho hai anh trai, làm sao có thể không ló mặt?
Hơn nữa, cô còn phải "khớp cung" trước với anh hai Lý Kiến Hoa, kẻo lúc anh em về nhà ăn Tết lại lỡ lời để lộ chuyện.
Tuy nhiên, thịt lợn thì vẫn có. Hai anh em Lý Kiến Hoa và Lý Kiến Minh mỗi người được 3 cân, Lý Hữu Quế còn biếu cả Phương Hoa 3 cân.
Phương Hoa đã là chị em kết nghĩa của cô, có qua có lại mới toại lòng nhau chứ.
Thế là, chưa đến giữa trưa, Lý Hữu Quế đã giải quyết êm xuôi mọi việc. Chẳng còn việc gì trên thành phố, cô liền ra bến bắt xe khách về nhà.
Ở nhà còn cả chục cân thịt lợn phải canh chừng. Tuy đã dặn dò La Mỹ Linh, Vương Lộ và Quan Hiểu Anh, nhưng cô vẫn không hoàn toàn yên tâm.
Quả nhiên không ngoài dự đoán, khi Lý Hữu Quế về đến nhà, thì thấy thím Sáu Hoàng Hữu Trân cùng vài người em họ đang chình ình trong nhà không chịu về. Mẹ Lý và nhóm Quan Hiểu Anh cũng ngồi đó, không khí có vẻ khá căng thẳng.
Không khí gượng gạo thế này, chắc chắn thím Sáu làm việc ở hợp tác xã lại đưa ra yêu cầu quá đáng nào đó rồi.
