Trọng Sinh Mua Sắm Trong Thiên Tai - Chương 685

Cập nhật lúc: 19/04/2026 13:56

Những người đó không coi cô ấy là tổ trưởng, cô ấy không có quyền lên tiếng, nói gì cũng vô dụng.

“Em về xem sao...” Cô ấy đi sang một bên lều dắt xe đạp của mình, đến gần mới phát hiện xe đạp không thấy đâu nữa, “Xe của em đâu?”

Mọi người nghiêng đầu nhìn một cái.

Không chỉ xe đạp của Trương Hi Viện, xe đạp của Cố Minh Nguyệt cũng không thấy đâu nữa, cảnh sát có xe tuần tra, sẽ không đi xe đạp, chỉ có một khả năng...

Hoàng Ngọc Nhi rùng mình một cái: “Chị Cố, xung quanh vẫn còn người?”

Sương mù lớn, những người đó lại đen, ban ngày không tìm ra, trời tối thì càng không thể nào.

Cố Minh Nguyệt tìm lớp trưởng báo cáo tình huống này, cấp trên lại cấp cho 2 chiếc xe đạp, Trương Hi Viện về tổ, một thành viên cũng không nhìn thấy, đỉnh núi bình thường náo nhiệt nhất cũng không thấy người, hỏi tổ trưởng tổ phía trước.

“Tổ các cô bị người biến dị tập kích, các thành viên bị thương đưa đến bệnh viện rồi cô không biết sao?”

Trương Hi Viện thật sự không biết: “Đều bị thương rồi?”

“Ừ, hình như là bọn họ xuống vớt chuột trong khe đá giúp người biến dị bò lên.”

“......” Trương Hi Viện nghi ngờ tai mình có vấn đề, ai gặp nguy hiểm mà không chạy chứ? Bọn họ vậy mà đồng lưu hợp ô, cô ấy nói, “Người biến dị là do bọn họ kéo lên sao?”

“Những nơi khác không biết, tổ các cô là tình huống như vậy...”

“Đúng là kỳ ba a.”

Trương Hi Viện c.ắ.n răng đi tìm cảnh sát, cảnh sát bảo cô ấy đừng sốt ruột, chuyện cụ thể điều tra rõ ràng xong sẽ công bố.

Cô ấy lại đi tìm lãnh đạo, biết rõ lần này sẽ bị kỷ luật, ôm tâm lý bị đày ra biên cương mà đi, nào ngờ lớp trưởng không trách móc cô ấy, bảo cô ấy về đợi, đợi thành viên mới đến.

Đối mặt với lãnh đạo bao dung như vậy, cô ấy trăm bề không thích ứng, chỉ đành nói với Cố Minh Nguyệt.

“Chị nói xem lớp trưởng có ý gì a?”

“Các thành viên không nghe chỉ huy, em không trị được bọn họ, em có ở đó hay không đều sẽ xảy ra chuyện.”

Thảm kịch đã xảy ra, Trương Hi Viện không ở đó, ngược lại nhặt lại được một cái mạng, đây là chuyện tốt, Cố Minh Nguyệt nói: “Thành viên mới chắc chắn đều là người phục tùng sự sắp xếp.”

“Đừng nản lòng, sẽ tốt lên thôi.”

Giống như Cố Minh Nguyệt nói, thành viên mới của Trương Hi Viện toàn bộ là nữ sinh, hơn nữa sẽ không cướp lời lúc Trương Hi Viện nói chuyện, không còn một lòng một dạ vớt chuột nữa, nhát gan sợ phiền phức vô cùng.

Nhát gan đến mức nào?

Trương Hi Viện nói với Cố Minh Nguyệt, giữa khe đá nhô ra rất nhiều hàu, có một con rắn chiếm cứ ở trên đó, nữ thành viên đó ánh mắt không tốt, mơ hồ nhìn thấy có động vật đang lắc lư, lập tức thổi còi yêu cầu chi viện.

“Biết sợ là chuyện tốt...” Cố Minh Nguyệt nói, “Chỉ sợ cô ấy không sợ...”

“Đúng vậy, em cũng nghĩ thế.” Trương Hi Viện nói, “Mọi người tương đối mà nói khá yên tĩnh, nhưng ai gặp khó khăn, đều nguyện ý đưa tay giúp đỡ, không giống đám cáo già trước đây...”

Nói đến đây, cô ấy nhớ tới hàu đột nhiên tăng lên ở bờ biển: “Đúng rồi, tổ các chị có nhặt hàu ăn không? Người làm việc ở những nơi khác trong ký túc xá chúng em nói mình ăn hàu sắp ăn đến nôn rồi.”

“......”

Không phải phải đợi kết quả xét nghiệm virus sao?

Bờ biển ngày nào cũng có hàu hình thù kỳ dị đ.â.m vào tay, các thành viên thèm nhỏ dãi, nhưng không dám trắng trợn nhặt hàu nướng tại chỗ, mà bỏ vào trong thùng lớn dán chữ ‘sinh vật biển’, giao cho người của sinh vật biển xử lý.

Các tổ khác vậy mà trực tiếp ăn?

Thấy cô như vậy, Trương Hi Viện liền biết tổ các cô chưa từng ăn hàu, nói: “Hàu nếu xét nghiệm ra virus, chính phủ đã sớm phát thông báo rồi.”

“Nhưng mà.” Cố Minh Nguyệt thuận nước đẩy thuyền phản bác, “Nếu phù hợp tiêu chuẩn thực phẩm, chắc chắn cũng đã sớm thông báo cho mọi người rồi.”

Trương Hi Viện nhíu mày, đúng vậy, từ khi căn cứ nổi trên biển, điều mọi người mong đợi nhất chính là các loại hải sản muôn màu muôn vẻ, cho dù giá cả vẫn ở mức cao, mọi người vẫn sẽ xót ruột móc hầu bao mua một hai lần giải thèm, cho nên không thể cố ý giấu giếm không nói.

Khả năng lớn nhất chính là xét nghiệm virus chưa có kết quả.

Hàu biến dị, các chuyên gia ước chừng cũng đang phân tích...

Nghĩ đến đây, sắc mặt Trương Hi Viện hơi khó coi: “Em... em ăn hàu rồi, sẽ không c.h.ế.t chứ?”

“Những người ăn hàu đó đã đến bệnh viện kiểm tra chưa?”

Chi phí y tế không cao, bách tính xuất hiện sự khó chịu trong cơ thể sẽ vô cùng tích cực đến bệnh viện.

“Có chứ.” Trương Hi Viện gãi đầu, “Chị biết đấy, người sợ c.h.ế.t vẫn nhiều mà.”

Đã từng đến bệnh viện, chắc là không kiểm tra ra bệnh tật gì, nếu không trong môi trường thần hồn nát thần tính này đã sớm truyền ra rồi, Cố Minh Nguyệt nói: “Trước khi có kết quả cụ thể, cố gắng ăn ít thôi, người lên bờ gần đây em cũng nhìn thấy rồi đấy...”

Từ đầu đến chân, toàn bộ là màu đen, ngay cả tròng trắng mắt cũng nhuộm thành màu đen.

Trương Hi Viện run lẩy bẩy ôm n.g.ự.c, trong mắt lộ ra vẻ kinh hãi: “Chị nói xem xe đạp của chúng ta đi đâu rồi?”

“Cảnh sát đã đi tìm rồi, chúng ta làm tốt bổn phận của mình là được.”

Trương Hi Viện vuốt vuốt cánh tay, đôi môi nứt nẻ mấp máy: “Nghĩ đến gần đây có người biến dị, em liền nổi da gà.”

“Nhớ kỹ đừng đi lẻ.”

Nghe vậy, Trương Hi Viện càng sợ hơn: “Em tìm lãnh đạo là tự mình đi một mình, đến đây cũng vậy, chị Cố, lát nữa chị có thể đưa em qua đó không a?”

Gió biển mùa đông mang theo sương giá, khăn trùm đầu bằng cotton không có tác dụng, vẫn có thể cảm nhận được sự thấu xương của gió lạnh.

Cố Minh Nguyệt gọi thành viên đến, đưa cô ấy về.

Hai người dắt xe đạp đi bên cạnh, áo lông vũ bị gió thổi giống như lớp vải mỏng dính sát vào người, đi đường giống như cô gái mới bó chân thời xưa, bước chân vụn vặt.

Ngô Vĩnh Bình xoa tay hà hơi: “Tổ trưởng, Tết Dương lịch chúng ta còn đi làm không?”

Mọi người trời sáng thức dậy, trời tối đi ngủ, cực ít quan tâm đến thời gian, Tết Dương lịch vẫn là Cố Minh Nguyệt nói cho bọn họ biết.

Cô nói: “Đợi thông báo, cấp trên cho nghỉ thì chúng ta nghỉ, cấp trên bắt đi làm thì chúng ta đi làm.”

Cùng với sự bao phủ của sương mù, phương thức luân phiên đi làm vốn dĩ đã được điều chỉnh, thu hẹp phạm vi làm việc, tăng số lượng người, từ làm 2 ngày nghỉ 2 ngày trước đây đổi thành làm 5 ngày nghỉ 1 ngày, Tết Dương lịch là ngày mốt, Cố Minh Nguyệt phóng tầm mắt ra mặt biển: “Tôi chưa từng đón Tết Dương lịch ở bờ biển đâu.”

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Trọng Sinh Mua Sắm Trong Thiên Tai - Chương 685: Chương 685 | MonkeyD