Trọng Sinh Mua Sắm Trong Thiên Tai - Chương 630
Cập nhật lúc: 19/04/2026 13:43
Con người cần có bạn đồng hành, cần có người để tâm sự, nếu không ngôn ngữ sẽ mất đi sức hấp dẫn.
Cố Minh Nguyệt không khuyên bà đi cùng mình nữa, đưa trứng gà luộc trong túi cho bà: “Dì ơi, dì cầm lấy mấy thứ này đi, có việc gì thì đến ký túc xá tìm chúng cháu.”
“Dì...” Mẹ Triệu định từ chối, Cố Minh Nguyệt nói, “Dì không nhận là cháu không đi đâu.”
“Ây dà.” Mẹ Triệu bất đắc dĩ nhận lấy, “Minh Nguyệt, cháu là người tốt, đáng tiếc Trạch Hạo nhà dì không có phúc phận này.”
“......”
Bên trong là vắc xin uốn ván và bệnh dại, mắt mẹ Triệu không mù: “Cháu lấy ở đâu ra vậy?”
“Bạn cháu tặng.”
Mẹ Triệu tin, nhưng không chịu nhận: “Cháu giữ lại tự dùng đi.”
“Nhà cháu vẫn còn. Dì ơi, dì cất kỹ nhé. Trên vai Triệu Trình có trách nhiệm, không có cách nào ở bên cạnh dì, nhưng chúng cháu luôn nhớ đến dì.”
Quá nhiều người già chưa được hưởng niềm vui gia đình đã ra đi, nỗi khổ tâm trong lòng mẹ Triệu cô hiểu.
Mẹ Triệu cúi đầu chớp mắt: “Dì biết, dì chưa bao giờ hối hận vì đã để nó vào quân đội.”
Con người luôn phải sống vì tín ngưỡng của mình. Tín ngưỡng của Triệu Trình, chính là thế giới hòa bình, bách tính an cư lạc nghiệp.
“Minh Nguyệt, chăm sóc tốt cho bố mẹ cháu, đừng lo cho dì.”
Lúc về, mẹ Triệu vẫy tay dặn dò.
Ký túc xá tập thể không xuất hiện sự hoảng loạn, ngược lại tầng nhà họ Cố ở lòng người hoang mang. Có mấy người cuốn gói đòi đi, còn có 2 người định nhảy lầu bị cảnh vệ cản lại.
Trong tòa nhà ồn ào nhốn nháo, trẻ con bị dọa sợ, khóc ré lên. Cố Minh Nguyệt vừa lên lầu, trán đã giật giật đau nhức.
Sự tuyệt vọng và hoảng loạn lan rộng, tiếng gào khóc t.h.ả.m thiết văng vẳng khắp hành lang. Ngay lúc cô sắp đến cửa ký túc xá, cảnh vệ đứng cạnh lan can đột nhiên gầm lên một tiếng: “Im lặng.”
Trong chớp mắt, lặng ngắt như tờ.
“Khóc có giải quyết được vấn đề không?” Cảnh vệ vẫn đang túm lấy một người đàn ông nước mắt giàn giụa, nhưng sắc mặt anh ta nghiêm nghị, từng chữ nặng tựa ngàn cân, “Thời buổi đói kém, mọi người gặm cả vỏ cây, chuột nói thế nào cũng là thịt, đáng để mọi người khóc lóc om sòm đòi sống đòi c.h.ế.t sao?”
Anh ta buông người đàn ông trong tay ra: “C.h.ế.t anh còn không sợ, có gì mà phải sợ chứ?”
Anh ta vỗ vỗ lan can: “Từ đây nhảy xuống, đầu rơi m.á.u chảy, óc văng tung tóe, sao, còn muốn dọa mấy con chuột đó à?”
“......”
Người đàn ông dưới chân anh ta đang nấc cụt, không nhịn được phì cười: “Ai muốn dọa chuột chứ?”
“Vậy anh trèo lan can tích cực thế làm gì?”
“......”
Người đàn ông cạn lời.
Anh ta chỉ cảm thấy dịch chuột đến rồi, không sống nổi nữa, muốn c.h.ế.t thôi.
Nhưng bị cảnh vệ gầm lên một tiếng, ý định tự sát tan biến như mây khói. Anh ta đứng dậy phủi m.ô.n.g, ngượng ngùng bỏ đi.
Những người đang thút thít nức nở khác cũng im lặng trở về ký túc xá.
Sự ồn ào vừa rồi giống như một ảo giác. Có đứa trẻ thút thít hỏi: “Mẹ ơi, sao mẹ lại khóc vậy?”
“Mẹ không khóc, bụi bay vào mắt thôi.”
“Chuột sẽ ăn thịt hết chúng ta sao?”
“Không đâu, chú cảnh vệ sẽ bảo vệ chúng ta.”
Cố Minh Nguyệt mở cửa, Chu Tuệ đang rút giấy lau nước mắt cho con gái. Thấy cô về, thấp giọng nói: “Bố ở dưới lầu la hét chuột đến rồi, trong tòa nhà loảng xoảng không lúc nào yên tĩnh, Tiểu Mộng bị dọa sợ rồi.”
Tiêu Kim Hoa ôm cháu trai, bực tức mắng Cố Kiến Quốc: “Mấy chục tuổi đầu rồi, lúc nào cũng giật mình thon thót...”
Sắc mặt Cố Kiến Quốc sượng trân: “Tôi chẳng phải sợ trong tòa nhà có chuột vào sao?”
Hơn nữa ông không la hét, những người khác cũng sẽ la hét, chỉ là vấn đề thời gian trước sau thôi. Nhưng thấy cháu gái nước mắt lưng tròng rúc vào lòng con dâu, ông nhận lỗi tự vỗ mặt mình: “Ông nội sai rồi, Tiểu Mộng không sợ nhé?”
Cô bé sụt sịt mũi: “Chúng ta sẽ c.h.ế.t sao?”
Các cô chú ngoài hành lang nói tất cả mọi người đều sẽ c.h.ế.t.
“Không đâu.” Cố Kiến Quốc vỗ n.g.ự.c, “Ông nội sẽ bảo vệ Tiểu Mộng.”
Cô bé liếc nhìn cửa ký túc xá: “Chuột sẽ chui vào sao?”
Cố Kiến Quốc do dự 2 giây: “Không đâu.”
Cửa ký túc xá làm bằng gỗ, răng chuột sắc nhọn, nếu tràn lan thành t.h.ả.m họa, chắc chắn sẽ c.ắ.n cửa xông vào. Cố Kiến Quốc cúi người, xoa xoa mái tóc mềm mại của cô bé: “Hôm khác chúng ta thay cửa, có nhiều chuột hơn nữa cũng không chạy vào được.”
Dỗ dành cháu gái xong, Cố Kiến Quốc mới hỏi Cố Minh Nguyệt: “Bên ngoài thế nào rồi?”
“Vẫn chưa rõ ạ.”
Loa phát thanh thông báo mọi người về ký túc xá, cảnh vệ đã tập trung đến ruộng d.ư.ợ.c liệu, tiếp theo phải xem t.h.u.ố.c trừ sâu có hiệu quả hay không. Nghĩ đến điều gì đó, cô xách chai t.h.u.ố.c trừ sâu trên bàn mở cửa đi ra ngoài.
“Đi đâu vậy?”
“Nhà vệ sinh.”
Ký túc xá không có phòng tắm vệ sinh riêng, đường ống đều nằm ở cuối hành lang. Cố Kiến Quốc phản ứng lại, lập tức đi theo.
Cảnh vệ đã rút đi, cửa ký túc xá đóng im ỉm.
Nghe thấy tiếng bước chân, có người cách cánh cửa hỏi: “Cần giúp đỡ không?”
Cố Kiến Quốc liếc nhìn cái chai trong tay khuê nữ: “Tạm thời không cần.”
Bị người khác nhìn thấy họ có t.h.u.ố.c trừ sâu không hay lắm. Cố Kiến Quốc giật lấy cái chai: “Khuê nữ, con về ký túc xá đi, để bố đi xem.”
Bên ngoài nhà vệ sinh xây 2 dãy bồn rửa mặt, bên trên bày đầy cốc đ.á.n.h răng. Ông đi thẳng vào trong, nền xi măng nhìn một cái là bao quát hết. Nhà vệ sinh rộng lớn không có bóng dáng chuột, nhà tắm cũng không có dấu vết động vật hoạt động.
Đường ống ngoài tường ông cũng kiểm tra kỹ lưỡng một lượt.
Đúng như lời khuê nữ nói, chuột chui ra từ ruộng d.ư.ợ.c liệu, chứ không phải đường ống ngầm.
Ông đi ra ngoài, lắc đầu với khuê nữ: “Không có.”
Tòa nhà an toàn, họ chính là an toàn. Cố Kiến Quốc lo lắng cho các viện nghiên cứu ở xa: “Khuê nữ, chúng ta có nên đi giúp một tay không?”
“Loa phát thanh sẽ thông báo.”
Vài phút sau, loa phát thanh vang lên, gọi nam sinh ký túc xá tập thể ra ngoài tập trung. Cố Kiến Quốc đi tới đi lui trong ký túc xá: “Tại sao chỉ gọi nam sinh ký túc xá tập thể? Chúng ta cũng có thể giúp mà?”
Cố Minh Nguyệt không có việc gì làm, lấy màn chống muỗi làm vật che chắn, vào không gian chăm sóc d.ư.ợ.c liệu rồi.
Nghe thấy lời Cố Kiến Quốc, cô nhảy ra: “Người ở ký túc xá tập thể cảm xúc ổn định hơn, làm việc sẽ không hoảng loạn.”
“Bố cũng không hoảng mà.” Cố Kiến Quốc xoa xoa tay, sải bước dài đi ra ngoài. Hành lang đã có khá nhiều người đứng đó, người đàn ông nhảy lầu lúc trước cũng ở đó, “Chúng ta cũng đi giúp một tay.”
