Trọng Sinh Mua Sắm Trong Thiên Tai - Chương 540

Cập nhật lúc: 19/04/2026 13:21

Khi cảnh sát hỏi kế toán của giáo hội là ai, Phương Thúy Phương nói: “Không có kế toán.”

Giáo hội thành lập chưa được mấy ngày, kế toán vẫn đang tìm.

Cảnh sát ghi chép xong, bảo bà ta ngày mai tan làm đến đồn cảnh sát, Phương Thúy Phương hoảng hốt: “Đồng chí cảnh sát, giáo hội chúng tôi không có vấn đề gì chứ?”

“Có vấn đề hay không phải điều tra xong mới biết.”

Họ đã triệt phá mấy ổ nhóm giáo hội rồi, những giáo hội đó không chỉ vơ vét của cải quy mô lớn, còn sao chép sách báo phản động, là khối u ác tính tiềm ẩn, cảnh sát hỏi: “Sách mà giáo hội các bà sử dụng là sách gì?”

Phương Thúy Phương rụt cổ, khí thế yếu đi quá nửa: “Không biết.”

“Không biết? Bà là chủ nhiệm mà bà lại không biết?”

Phương Thúy Phương c.ắ.n răng: “Tôi thực sự không biết.”

Sách là do giáo hội mua từ nơi khác, không phải bản in, mà là chép tay, nội dung hình như không phù hợp với dòng chính, vì vậy bà ta đương nhiên sẽ không nói thật.

Cảnh sát lại hỏi vài câu.

Phương Thúy Phương sợ hãi tột độ, đợi người vừa đi, lập tức chạy lên lầu gõ cửa nhà họ Cố: “Cố Kỳ, Cố Kỳ, dì hỏi thăm cháu chút chuyện.”

Cố Kiến Quốc đáp: “Cố Kỳ tăng ca, chưa về đâu.”

Một bộ phận phải quản lý điểm tích lũy của mấy triệu người, Cố Kỳ tháng nào cũng có vài ngày tăng ca, Cố Kiến Quốc đều nắm được quy luật rồi, Phương Thúy Phương đương nhiên cũng biết, ấp úng nói: “Vậy phải làm sao đây?”

Cố Kiến Quốc không mở cửa cho bà ta, Hoa Quốc có thần thoại của riêng mình, cứ khăng khăng sùng bái ngoại bang lập giáo hội, bà ta không lật xe thì ai lật xe?

“Chị Phương, chị có gì thì chủ động khai báo với cảnh sát, tranh thủ được xử lý khoan hồng đi, đừng để bị dễ dàng mê hoặc làm chuyện xấu nữa.” Cố Kiến Quốc nói.

Phương Thúy Phương sứt đầu mẻ trán, có lòng muốn phản bác hai câu, chuyển hướng nghĩ đến ánh mắt đầy ẩn ý của cảnh sát lúc rời đi, nơm nớp lo sợ nói: “Minh Nguyệt, cháu có xe điện, có thể đưa dì đến đồn cảnh sát một chuyến được không.”

“Xe nhà tôi hết điện rồi.” Cố Kiến Quốc đáp.

Cảnh sát muốn điều tra giáo hội, Phương Thúy Phương là cán bộ nòng cốt của giáo hội, đi lại quá gần với bà ta không phải chuyện tốt đẹp gì, Cố Kiến Quốc nói: “Đồn cảnh sát cách đây cũng không xa, dì tự đi bộ đi.”

Căn cứ không có xe taxi, trước mắt chỉ đành như vậy.

Giáo hội gặp họa là chuyện sớm muộn, Cố Kiến Quốc may mắn mình không kéo bè kết phái, cảnh sát muốn điều tra cũng không có dấu vết nào để điều tra, ông nói với người nhà: “Sau này mọi người nếu có tín ngưỡng, thì cứ làm ở nhà, người một nhà chúng ta, không sợ truyền ra ngoài.”

Tiêu Kim Hoa nói: “Mẹ mới không có tinh lực đó đâu.”

Đi làm, giặt giũ, lau nhà, một đống việc, lấy đâu ra tâm trí mà dằn vặt cái đó?

Chu Tuệ phải lo việc học của bọn trẻ, cũng không có thời gian.

Trong tòa nhà còn có hai nhà theo đạo, cũng lén lút đến gõ cửa nhà họ Cố, giơ tay thề thốt không phải cán bộ giáo hội, chưa từng làm chuyện táng tận lương tâm, nhờ Cố Kỳ giúp nói đỡ vài câu.

Cố Kiến Quốc mù mờ: “Những lời này các người nên nói với cảnh sát, nói với Cố Kỳ có ích gì?”

“Cố Kỳ có tiếng nói, cậu ấy làm chứng thì cảnh sát sẽ tin.”

“Cố Kỳ làm chứng cho các người thế nào? Mọi người đóng cửa lại, ai sống ngày tháng của người nấy, Cố Kỳ làm sao biết các người có vi phạm pháp luật tội phạm hay không?” Cố Kiến Quốc mạch lạc rõ ràng, “Các người tìm nó vô dụng, theo tôi thấy nhé, cảnh sát không đến tìm các người hỏi chuyện, có thể thấy giáo hội của các người tạm thời không có vấn đề gì, hoặc là chưa điều tra đến giáo hội của các người, các người không đi chẳng phải là xong sao?”

Hai nhà đó cũng định như vậy, tuy nhiên tổng thể cảm thấy sự việc không đơn giản như vậy.

Cảnh sát phá án, có lần nào là làm qua loa đại khái?

Chuyện của giáo hội không liên quan nửa điểm đến nhà họ Cố, Cố Kiến Quốc kiên quyết không để Cố Kỳ dính dáng đến loại chuyện này.

Hai ngày sau đó, cảnh sát lại đến hỏi thăm chuyện của giáo hội, nhà nào cũng phải hỏi chuyện, nhà họ Cố không gia nhập hội, thái độ đường hoàng thẳng thắn, hai nhà kia sợ hãi, ấp úng khai ra hết, tưởng là sắp xảy ra chuyện, ai ngờ chưa qua hai ngày, tin tức căn cứ xây nhà thờ đã được đưa ra.

Nhà thờ nằm ở hai góc nam bắc của căn cứ, diện tích rộng, mỗi tuần chỉ mở cửa cho bên ngoài vào cuối tuần.

Thông báo vừa đưa ra, người trong tòa nhà nhao nhao đến hỏi Cố Kỳ nguyên nhân.

Cố Kỳ trước đây là công nhân xây dựng, ông chủ xây nhà thờ là người anh quen biết, mọi người đoán anh biết nguyên nhân, nên đến hỏi anh.

“Cố Kỳ à, mọi người cùng một tòa nhà, có tin tức gì phải chia sẻ chứ.”

Cố Kỳ nói: “Có tin tức gì đâu?”

Nhà thờ là xây cho tín đồ, chính phủ tôn trọng tín ngưỡng tôn giáo của mọi người, chỉ cần không vi phạm pháp luật quy định của căn cứ, chính phủ ủng hộ sở thích nghiệp dư của mọi người, không chỉ xây nhà thờ, còn xây dựng các khu vui chơi giải trí.

Đường chạy bộ, sân bóng rổ, sân cầu lông, sân bóng đá, đều sẽ dần dần được xây dựng.

Nhưng đây là chuyện tất cả mọi người đều biết, người trong tòa nhà nói: “Thì tin tức người khác nói với cậu ấy?”

“Người khác nói với tôi cái gì?”

Cố Kỳ giả ngu giả ngơ, những người khác không làm gì được anh, lúc đi lầm bầm: “Không phải chỉ là Bộ Phận Thẩm Tra Tích Phân thôi sao? Có gì mà ra oai?”

Cố Kỳ không cãi lại, đóng cửa lại mới nói với người nhà: “Giáo hội của dì Thúy Phương xảy ra chuyện rồi, họ lần này phải bị trừ 2 điểm...”

“......”

“Trừ điểm là chuyện nhỏ, còn phải nộp phạt...”

Phương Thúy Phương vẫn đang ở trên cầu thang, nghe thấy lời này, sắc mặt trắng bệch, bình bịch quay lại gõ cửa nhà họ Cố: “Cố Kỳ, cháu nói rõ cho dì, trả tiền gì?”

Cố Kỳ nói: “Huy động vốn trái phép là phạm pháp, dì Thúy Phương, không chừng dì còn phải ngồi tù đấy, tém tém lại đi.”

Trong tòa nhà lập tức lặng ngắt như tờ, Cố Kỳ tiếp tục nói: “Chức vụ của cháu không cao, nhưng những chuyện này vẫn có thể nghe ngóng được.”

Bộ Phận Thẩm Tra Tích Phân chính là cơ quan quyền lực lớn nhất của căn cứ, người trong tòa nhà có gì mà coi thường?

Chu Tuệ biết anh bất mãn vì bị người ta xỉa xói, biết anh cố ý, khuyên anh: “Có gì mà phải so đo?”

“Anh chướng mắt bộ mặt của một số người.”

Lúc có việc cầu xin anh, thì đủ kiểu a dua nịnh hót, quay lưng đi liền bày ra bộ mặt coi thường người khác, tưởng mình là ai chứ? Anh sẽ không dung túng cho loại người này.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Trọng Sinh Mua Sắm Trong Thiên Tai - Chương 540: Chương 540 | MonkeyD