Trọng Sinh Mua Sắm Trong Thiên Tai - Chương 395
Cập nhật lúc: 19/04/2026 03:14
Người phụ nữ bế đứa trẻ sơ sinh quay vào nhà.
Gã đầu trọc ngửi ngửi mùi sữa trên tay, cười hắc hắc, gã đàn ông gầy gò đến sau nói: “Dựa vào đâu mà chia hai tám với ả?”
“Nhà ả không bật đèn, người ta chắc đã đi rồi.”
Cho dù không đi, đi sâu vào rừng tre cũng không đến lượt bọn chúng, gã vỗ vỗ cổ áo gã gầy: “Kiếm được tiền, chúng ta đến căn cứ mua nhà.”
Cố Minh Nguyệt và Triệu Trình đã sắp đến ngã ba, cô căng thẳng đến mức lòng bàn tay toát mồ hôi: “Anh chắc chắn bọn chúng sẽ ra chứ?”
“Sẽ ra.”
Hai người giống như những cặp tình nhân bình thường khoác tay nhau, Cố Minh Nguyệt nhịn không được muốn quay đầu nhìn, Triệu Trình nói khẽ: “Đừng để bọn chúng nghi ngờ.”
Khoảnh khắc Cố Minh Nguyệt bước vào cổng hàng rào, trong bóng tối đã có vô số đôi mắt chằm chằm nhìn cô rồi.
Chỉ là bản thân cô không biết mà thôi.
“Em...”
Cố Minh Nguyệt vừa định nói, phía sau truyền đến tiếng bước chân.
Thân hình cô hơi cứng đờ, chỗ này cách ngã ba còn mấy mét nữa cơ mà.
“Ê...” Gã đầu trọc gọi, “Cô tìm tôi sao?”
Cố Minh Nguyệt hít sâu một hơi, chuẩn bị tốt biểu cảm, chậm rãi quay người lại.
Gã gầy cầm đèn pin trong tay, chiếu vào người Cố Minh Nguyệt, trên mặt nở nụ cười tươi như hoa: “Em gái, là em à.”
Lúc đó gặp ở đầu hẻm, Lãng ca đã nói con nhỏ này rất bốc lửa, đúng là đi mòn gót giày tìm chẳng thấy, đến khi đạt được chẳng tốn công, gã gầy kích động huých vào cánh tay gã đầu trọc.
Gã đầu trọc trừng mắt cảnh cáo gã.
Gã thu lại biểu cảm, giới thiệu gã đầu trọc: “Không phải em tìm Tần Lãng sao? Đây chính là Lãng ca của anh...”
Cố Minh Nguyệt không thích ứng được với ánh sáng chiếu tới, giơ tay lên che trước trán.
Gã đầu trọc quát gã gầy: “Tắt đèn pin đi.”
Cố Minh Nguyệt giơ chiếc đèn pin treo trên cổ tay lên, chiếu vào người trước mặt.
Rất tốt, đều đến cả rồi.
Còn thêm 2 tên nữa.
Cô nhìn gã đầu trọc: “Anh là Tần Lãng ca? Không giống trên ảnh lắm...”
Gã đầu trọc sờ sờ cái đầu của mình: “Em từng xem ảnh của anh rồi sao?”
Gã đầu trọc thấy cô cúi đầu, khuôn mặt trắng trẻo đầy vẻ cô đơn, hận không thể kéo qua dỗ dành một trận, nhịn xuống xúc động muốn đưa tay ra, gã nhìn người đàn ông ban ngày nheo mắt cảnh cáo gã, hỏi Cố Minh Nguyệt: “Em gặp rắc rối gì sao?”
Thiên tai mạt thế, đàn ông đẹp trai thì làm được gì?
Nắm đ.ấ.m cứng mới là chân lý.
Gã khiêu khích nhướng mày với Triệu Trình, Triệu Trình hoang mang lo sợ nắm c.h.ặ.t cánh tay Cố Minh Nguyệt: “Hay là chúng ta tìm người khác hỏi xem?”
Cố Minh Nguyệt cũng lộ vẻ do dự.
Gã đầu trọc đắc ý ngẩng đầu: “Em gái, không phải anh khoác lác đâu, chuyện của em nếu ngay cả anh cũng không giải quyết được, em tìm ai cũng vô dụng.”
Lời khoác lác này, cũng không biết gã đã dùng cách này lừa bao nhiêu cô gái vô tội rồi.
Cố Minh Nguyệt dụi dụi mắt, trong mắt ngấn lệ, nghẹn ngào nói: “Chúng em mới đến hai ngày trước, vốn định tìm một nhà nghỉ nhỏ giá rẻ để ở, nào ngờ ông chủ nhà nghỉ nói chúng em làm hỏng giường của ông ta, bắt chúng em đền tiền...”
Mánh khóe cũ rích, gã đầu trọc đã nắm rõ trong lòng.
“Bắt đền bao nhiêu tiền?”
Cố Minh Nguyệt run rẩy giơ ngón tay ra hiệu một con số, gã đầu trọc trong lòng sáng như gương, ngoài mặt cố làm ra vẻ kinh ngạc: “4 vạn?”
“40 vạn.” Cô rụt tay lại, khóc nức nở trong bất lực.
Giọng nói the thé, như móng vuốt mèo cào vào tim, gã đầu trọc giơ tay lên, rồi lại kiềm chế lại: “Anh cũng không có nhiều tiền như vậy...”
Cố Minh Nguyệt như nghe thấy tin dữ, run rẩy lùi về sau một bước, Triệu Trình đỡ lấy cô, mặt cũng trắng bệch: “Chúng ta hỏi lại xem, em đừng vội...”
“Nhưng em trai em đang ở trong tay bọn họ, nó mà có mệnh hệ gì, em...” Cô nấc lên như nghẹn thở.
Gã đầu trọc nhớ lại lúc đó bên cạnh cô còn có một thanh niên, thương hoa tiếc ngọc nói: “Em đã đến tìm anh rồi, cho dù anh không có tiền, cũng sẽ giúp em nghĩ cách.”
Gã gầy không nói gì, trong góc tối lờ mờ, nụ cười giống như khuôn mặt tượng sáp được điêu khắc, nửa ngày không hề động đậy.
Những kẻ khác tuy không ngông cuồng như gã, nhưng khóe miệng cũng sắp toét đến tận mang tai rồi.
Cố Minh Nguyệt không nhận ra, thấp giọng hỏi: “Cách gì ạ?”
“Các em có trang sức vàng bạc gì không, anh quen một ông chủ tiệm cầm đồ, có thể thu mua trang sức của các em với giá cao nhất.”
Cố Minh Nguyệt lau nước mắt: “Chúng em đã đến tiệm cầm đồ hỏi rồi, ông chủ nói cao nhất chỉ được 9 ngàn tệ...”
Gã đầu trọc xoa tay: “9 ngàn tệ? Cách 40 vạn cũng quá xa rồi.”
Hốc mắt Cố Minh Nguyệt lại ươn ướt: “Vâng ạ...”
“Ông chủ nhà nghỉ bắt các em khi nào phải trả?”
“Trong vòng 2 ngày, nếu không phải gấp gáp, chúng em cũng sẽ không ra ngoài vào lúc này.” Cố Minh Nguyệt khóc như hoa lê đái vũ, thấy mà thương, Triệu Trình cảm thấy cô làm streamer thật đáng tiếc, đáng lẽ nên đi đóng phim, với kỹ năng diễn xuất điêu luyện này của cô, chắc chắn sẽ nổi đình nổi đám.
Gã đầu trọc lại hỏi: “Nhà nghỉ nào?”
“Nhà nghỉ An Tâm.”
Gã đầu trọc không nhớ Căn cứ R có nhà nghỉ này, nhưng không sao, nhà nghỉ nhắm vào tiền, sẽ không dồn người ta vào chỗ c.h.ế.t, gã nói: “Anh hỏi bạn anh xem có quen ông chủ nhà nghỉ không...”
Trong mắt Cố Minh Nguyệt ánh lên tia hy vọng.
Gã đầu trọc tận hưởng ánh mắt sùng bái của cô gái, nhưng không đến mức sắc d.ụ.c làm mờ lý trí: “Nhưng em phải chuẩn bị tâm lý, cho dù là bạn bè quen biết, đáng đền vẫn phải đền, điều anh có thể làm, chính là tranh thủ thêm chút thời gian cho các em.”
Gã tỏ ra giống như một người anh trai ấm áp, thấu hiểu lòng người.
Ngay cả hình xăm trên cánh tay cũng trở nên thân thiết đáng yêu.
Cố Minh Nguyệt nói: “Cảm ơn anh...”
“Không cần cảm ơn...” Nói rồi, gã dừng lại, “40 vạn không phải là con số nhỏ, các em đã nghĩ ra cách trả chưa?”
“Dạ?” Cố Minh Nguyệt như chưa hoàn hồn, bất lực nhìn ‘bạn trai’ cao hơn cô rất nhiều.
Triệu Trình hiểu ý, thở dài: “Từ từ làm thuê trả vậy.”
“Đã tìm được việc làm chưa?”
Hai người đồng loạt lắc đầu, gã đầu trọc nở một nụ cười thấu hiểu, chớp mắt lại thu về: “Giúp người giúp cho trót, lát nữa anh hỏi bạn anh xem có công việc nào phù hợp với các em không, trước đây các em làm gì?”
Triệu Trình nói: “Trước đây tôi là nhân viên điều phối của công ty.”
Đây là vị trí gì? Gã đầu trọc không muốn để lộ sự ngu dốt của mình, quyết định chuyển chủ đề: “Em gái, còn em thì sao?”
