Trọng Sinh Mạt Thế Ta Đổi Mệnh Nhờ Không Gian Bí Mật - Chương 424: Giết Heo Chia Thịt

Cập nhật lúc: 14/04/2026 17:07

"Không sao, xem tôi đây." Lý Tuyết mỉm cười, sau đó chân đạp một cái, người liền vọt ra ngoài, vững vàng đáp xuống lưng heo rừng.

Mùi trên người con heo rừng này thật buồn nôn, Lý Tuyết nhăn mũi, ngũ quan của cô vốn nhạy bén, mùi ngửi được tự nhiên cũng nặng hơn người khác một chút.

Heo rừng nhận ra trên người có "thứ gì đó", vội vàng dừng chân, hung hăng lắc lư thân mình.

"Á!" Trần Gia Di kinh hãi kêu lên một tiếng, sợ tới mức nhắm tịt mắt lại.

Lý Tuyết đâu có dễ dàng bị hất xuống như vậy, hai chân như có giác hút, vững vàng đứng trên lưng heo rừng.

Heo rừng bị "thứ kia" trên người làm cho có chút nóng nảy, bắt đầu đ.â.m loạn xạ trong rừng núi, một lát sau, đã không thấy bóng dáng đâu.

Trần Gia Di cuống cuồng không thôi, xắn tay áo lên liền muốn tiến lên giúp đỡ.

"Đừng đi." Giản Hủy kéo cô lại.

"Nhưng mà..." Trần Gia Di có chút không hiểu, tại sao những người này không đi giúp Lý Tuyết, Lý Tuyết không phải đội trưởng của bọn họ sao?

"Yên tâm, chuyện này đối với Tiểu Tuyết mà nói, chẳng qua là chuyện nhỏ như con thỏ." Giản Hủy không thèm để ý nói.

Vừa dứt lời, trong rừng liền truyền đến một trận tiếng kêu t.h.ả.m thiết của heo rừng, kinh động đến mức chim ch.óc trong núi đều bay lên.

Qua một lát, tiếng kêu của heo rừng dần dần nhỏ đi, sau đó truyền đến một tiếng vật nặng ngã xuống đất, cùng với tiếng cây cối bị gãy.

"Đi thôi, chúng ta qua đó đi." Giản Hủy nói xong, liền đi về phía vừa phát ra tiếng động.

"Oa, một con heo rừng lớn thế này, chúng ta làm sao mới có thể mang về được đây?" Mọi người nhìn con heo rừng ngã trên mặt đất như ngọn núi nhỏ, có chút khó xử.

"Chẳng lẽ phải c.h.ặ.t nó thành mấy khúc vác về sao? Eo ôi ~ tởm quá." Giản Hủy vẻ mặt ghét bỏ, con heo rừng này thối c.h.ế.t đi được, mùi m.á.u tanh cứ xộc thẳng vào mũi.

"Vậy nếu không thì làm thế nào? Con heo rừng lớn thế này, không mang về cũng quá đáng tiếc." Tiểu Diệp thật ra cũng không muốn vác, nghĩ nghĩ, đột nhiên phóng ra mấy sợi dây leo quấn lấy con heo rừng, muốn thử xem có thể dùng cách kéo hay không. Chỉ là, chút sức lực ấy của cậu ở trước mặt con quái vật khổng lồ này căn bản không đủ nhìn.

Trần Gia Di nhìn dây leo đột nhiên phóng ra trong tay Tiểu Diệp, kinh ngạc không thôi, không ngờ người thanh niên dáng người gầy gò này lại cũng là một dị năng giả. Vậy đội ngũ này của bọn họ, rốt cuộc có thực lực như thế nào đây?

Chưa đợi Trần Gia Di kinh ngạc xong, Lý Tuyết tiến lên, nhận lấy dây leo trong tay Tiểu Diệp, thử dùng sức kéo kéo, heo rừng động đậy.

Trần Gia Di lần nữa kinh ngạc đến không khép được miệng, cô cảm thấy Lý Tuyết chắc chắn là dị năng giả, nếu không, con heo rừng này sao cô ấy có thể g.i.ế.c được. Nhưng mà, nếu cô ấy là dị năng giả, vậy tại sao cô ấy lại có sức mạnh lớn như vậy? Chẳng lẽ cô ấy vừa là dị năng giả, vừa là biến dị giả sao? Nếu thật sự là như vậy, thì quả thực quá lợi hại rồi.

"Thế nào? Kéo được không?" Giản Hủy hỏi.

"Được thì được, nhưng con heo rừng này cũng nặng quá, một mình tôi muốn kéo nó xuống chân núi, đoán chừng cũng đủ mệt." Lý Tuyết nhún vai, nếu là đất bằng thì cô hoàn toàn không thành vấn đề, nhưng đây là trên núi.

Nguyên Mạt nghiêng đầu nghĩ nghĩ, đi đến trước mặt heo rừng, cầm lấy một sợi dây leo, dùng sức kéo một cái, heo rừng bị kéo đi một đoạn dài.

Mọi người đều ngây người, đùa gì vậy, một cô bé loli nhỏ thế này, lại có thể kéo động con heo rừng này!

Trần Gia Di nhìn ánh mắt kinh ngạc của mọi người, cười khan hai tiếng: "Ha ha, Nguyên Mạt là biến dị giả sức mạnh."

Mọi người máy móc gật đầu, lời giải thích này tuy rằng rất bình thường, nhưng đứa bé nhỏ như vậy, cho dù là biến dị giả sức mạnh, cũng thực sự có chút kinh người rồi.

Lý Tuyết cầm một sợi dây leo khác trong tay, cười nói với Nguyên Mạt: "Nguyên Mạt, chúng ta cùng nhau kéo con heo rừng này xuống chân núi, được không?"

Nguyên Mạt không nói gì, chỉ mím môi gật đầu.

Hai người vừa định hợp lực kéo con heo rừng đi, Hầu T.ử đột nhiên mở miệng: "Chờ đã, chị dâu."

"Sao vậy?" Lý Tuyết quay đầu nhìn cậu ta.

"Máu trên người con heo rừng này sẽ rước lấy phiền toái đấy. Trong núi này chắc chắn còn có động vật hung mãnh khác, chúng ta cứ thế kéo heo rừng xuống núi, đến lúc đó những thứ kia lại lần theo mùi xuống núi thì không ổn đâu." Hầu T.ử nói.

"Cái này à, là do tôi sơ suất." Lý Tuyết vỗ vỗ trán, không ngờ cô lại phạm phải loại sai lầm thường thức này. Sau đó, cô vung tay lên, trên thân hình to lớn của heo rừng liền được bọc một lớp băng. Lần này, mùi gì cũng không còn. Hơn nữa trên người heo rừng có băng, kéo đi cũng đỡ tốn sức hơn nhiều.

"Nguyên Mạt, chúng ta đi thôi." Lý Tuyết gọi Nguyên Mạt, sau đó dẫn đầu kéo heo rừng đi về phía trước.

Nguyên Mạt nhìn con heo rừng bị băng bọc lấy, trong mắt mang theo ý cười lấp lánh, cũng nắm c.h.ặ.t dây leo kéo đi.

Trần Gia Di đã ngốc luôn rồi, không ngờ Lý Tuyết lại cũng là dị năng giả hệ Băng. Hơn nữa còn là một dị năng giả hệ Băng cao cấp. Cô không biết dị năng của Lý Tuyết đã đến cấp mấy, nhưng rất rõ ràng, so với Lý Tuyết, cô kém hơn không chỉ một sao nửa điểm.

Một đám người kéo heo rừng xuống núi, trong thôn lập tức nổ tung. Tất cả mọi người đều ùa ra, vây quanh heo rừng tham quan.

Lão Điền cũng ở trong đám người, nhìn con quái vật khổng lồ này, kinh ngạc đến không khép được miệng. Con heo rừng lớn thế này, người của bọn họ không sao chứ? Nghĩ vậy, vội vàng nhìn qua từng người nhóm Lý Tuyết, đặc biệt là Trần Gia Di, Lão Điền cẩn thận nhìn trên nhìn dưới mấy lần. Thấy bọn họ cũng không có ai bị thương, Lão Điền lúc này mới yên tâm.

Lý Tuyết có chút ngại ngùng nói với Lão Điền: "Bác Điền xin lỗi nhé, cháu đã hứa với bác không làm tổn hại một ngọn cỏ cành cây trên núi này. Chỉ là sự nguy hiểm của con heo rừng này thực sự quá lớn, cho nên cháu đã tự ý chủ trương g.i.ế.c nó."

"Cô nói con heo rừng này là do cô g.i.ế.c?" Lão Điền kinh ngạc không thôi, chỉ với dáng vẻ yểu điệu này của cô gái này, lại có thể g.i.ế.c được con heo rừng hung hãn như vậy?

"Đúng vậy." Lý Tuyết gật đầu.

Lão Điền một lúc lâu sau mới hoàn hồn, sau đó cười nói: "Tôi thay mặt người trong thôn chúng tôi cảm ơn các cô cậu, đã trừ bỏ cho chúng tôi một mối họa lớn như vậy."

"Đâu có, Bác Điền không trách chúng cháu nhiều chuyện là tốt rồi. Con heo rừng này lớn như vậy, Bác Điền bác cứ sắp xếp vài người xử lý nó đi, chia cho dân làng."

"Được, được, tôi đi sắp xếp người ngay đây." Lão Điền vui vẻ nói, người trong thôn tuy rằng không quá thiếu cái ăn, nhưng bình thường lên núi săn thú cũng rất phiền toái, cũng rất nguy hiểm.

Những động vật kia tuy rằng không có tính công kích gì, nhưng dân làng cơ bản toàn là người thường, hơn nữa tuổi tác không phải quá già thì là quá nhỏ, mỗi lần đi săn thú, toàn phải dựa vào mấy dị năng giả trong thôn. Dân thường đi lên núi, có thể làm được không kéo chân sau đã là tốt rồi.

Cho nên, mấy dị năng giả trong thôn kia bình thường cũng đều là dáng vẻ cao cao tại thượng, đương nhiên, ngoại trừ Trần Gia Di.

Dân làng nghe thấy lời của Lý Tuyết và Lão Điền, từng người vui mừng hoan hô lên. Có thể được không mấy miếng thịt, đối với bọn họ mà nói, quả thực giống như chuyện tốt bánh từ trên trời rơi xuống vậy.

Lão Điền tìm vài người, bận rộn hơn nửa ngày mới coi như dọn dẹp sạch sẽ con heo rừng kia. Lại mời một dị năng giả hệ Kim trong thôn cầm d.a.o cắt con heo rừng kia thành từng miếng thịt, chia xuống theo đầu người.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.