Trong Nhà Anh Có Một Cô Bé Đáng Yêu - Chương 34

Cập nhật lúc: 04/07/2026 07:04

Thế nhưng bây giờ...

Cô không muốn như vậy nữa.

Cô muốn trở về nói rõ với dì Diệp.

Sở dĩ cô ở bên Hoắc Bạch...

Là vì muốn báo đáp ân tình.

Cô muốn ly hôn.

Còn chuyện báo ân...

Cô sẽ cố gắng kiếm tiền.

Dùng tiền để trả lại ân tình này.

Cô không chịu nổi việc chồng mình dây dưa với người phụ nữ khác.

Thật sự...

Không chịu nổi.

---

Ở một nơi khác.

Trong một tòa nhà bỏ hoang.

Hoắc Bạch bị trói lại.

Điện thoại cũng bị cướp mất.

Sau khi bọn bắt cóc dùng điện thoại của anh gửi ảnh và tin nhắn...

Chúng bắt đầu kiểm tra xem vali anh mang tới có đủ tiền hay không.

Hoắc Bạch lên tiếng hỏi:

"Người mà các người bắt cóc trước đó đâu rồi?"

Một tên bắt cóc đáp qua loa:

"Đợi bọn tao đếm tiền xong sẽ nói."

Trong lúc lén cởi dây trói trên tay...

Hoắc Bạch cũng âm thầm quan sát xung quanh.

Chiếc camera siêu nhỏ giấu trên người anh vẫn đang ghi hình.

Đồng thời truyền trực tiếp hình ảnh về phía cảnh sát địa phương.

Hơn nửa tiếng sau...

Mấy tên bắt cóc cuối cùng cũng đếm xong tiền.

Xác nhận số lượng hoàn toàn chính xác.

Chúng hưng phấn vô cùng.

Rồi dùng tiếng địa phương bàn bạc với nhau.

"Không ngờ thật sự kiếm được nhiều tiền như vậy."

"Phát tài rồi!"

"Đi tiêu tiền thôi."

"Tao muốn đem số tiền này đi hưởng thụ."

"Thế còn con tin thì sao?"

"Mặc kệ hắn."

"Dù sao mục đích của chúng ta cũng đạt được rồi."

"Cứ bỏ hắn lại đây."

"Đúng đấy."

"Dù sao người thuê cũng dặn không được làm hại hắn."

"Đi thôi."

"Đi ăn nào!"

Mấy tên bắt cóc cười hớn hở đi ra ngoài.

Nhưng vừa đến cửa...

Chúng đã bị một nhóm cảnh sát chặn lại.

Chỉ mất chưa đầy hai phút...

Toàn bộ bọn bắt cóc đều bị khống chế.

Hoắc Bạch cũng được giải cứu.

Chiếc vali chứa năm trăm nghìn tệ...

Cuối cùng cũng trở về tay anh.

Hoắc Bạch bước đến trước mặt bọn chúng.

Lạnh lùng hỏi:

"Con tin mà các người bắt đâu?"

Anh đã hứa với Trần Hạo sẽ cứu Trần Na trở về.

Chưa nhìn thấy Trần Na...

Đương nhiên không thể rời đi.

Mấy tên bắt cóc lúc này biết rõ...

Không thể nói dối được nữa.

Chúng hoảng loạn đáp:

"Chúng tôi chỉ bắt mỗi anh."

"Không hề bắt ai khác."

Sắc mặt Hoắc Bạch tối sầm.

"Ý các người là sao?"

Mấy tên bắt cóc tội nghiệp nói:

"Là cô gái xinh đẹp kia thuê chúng tôi."

"Cô ấy thuê chúng tôi giả vờ bắt cóc mình."

"Rồi bảo chúng tôi uy h.i.ế.p anh đến đây."

"Đúng vậy."

"Trong điện thoại bọn tôi còn có lịch sử chuyển khoản và tin nhắn."

"Nếu không tin thì cứ kiểm tra."

"Cô gái đó mới là chủ mưu."

"Bọn tôi chỉ bắt anh thôi."

"Cũng không làm hại anh."

"Anh có thể đừng khởi kiện bọn tôi được không?"

"Bọn tôi biết sai rồi."

"Sau này không dám nữa."

Cảnh sát địa phương lập tức thu điện thoại của bọn chúng.

Kiểm tra lịch sử chuyển khoản và đoạn hội thoại.

Rất nhanh...

Hoắc Bạch đã biết toàn bộ chân tướng.

Tất cả...

Đều do Trần Na cố ý sắp đặt.

Cô ta hoàn toàn không bị bắt cóc.

Mà chỉ diễn một màn kịch.

Hơn nữa...

Còn sai bọn bắt cóc dùng điện thoại của anh.

Gửi cho Sầm Miên một tấm ảnh ghép đầy ám muội.

Lửa giận bùng lên trong lòng Hoắc Bạch.

Anh lập tức gọi cho Sầm Miên.

Nhưng...

Không thể kết nối.

Hoắc Bạch hoảng hốt.

Anh lập tức rời khỏi nơi đó.

Vội vã quay về khách sạn.

---

Một tiếng sau.

Hoắc Bạch phát hiện...

Sầm Miên đã rời khỏi khách sạn.

Hơn nữa...

Đã lên máy bay trở về nước.

Trong lòng anh nóng như lửa đốt.

Lập tức gọi cho Diệp Cầm Chi.

Điện thoại vừa kết nối...

Anh sốt ruột nói:

"Mẹ."

"Con và Tiểu Miên gặp chút chuyện ở nước ngoài."

"Cô ấy hiểu lầm con."

"Bây giờ cô ấy lén về nước một mình."

"Nếu cô ấy về đến nhà..."

"Xin mẹ giúp con giữ cô ấy lại."

"Con sẽ về ngay."

Diệp Cầm Chi cau mày.

"Có phải con bắt nạt con bé không?"

Hoắc Bạch nhanh ch.óng kể lại toàn bộ mọi chuyện.

Anh không muốn bị đổ oan.

Nghe xong...

Biết là do người khác giở trò.

Diệp Cầm Chi tức đến mặt mày đen sì.

Bà mắng:

"Sau này bớt xen vào chuyện của mấy người phụ nữ bên ngoài đi."

"Nếu con không xen vào..."

"Làm sao bị người ta tính kế?"

Hoắc Bạch sốt ruột như sắp khóc.

"Con biết sai rồi."

"Sau này con sẽ không hấp tấp như vậy nữa."

Diệp Cầm Chi thở dài.

"Yên tâm."

"Mẹ sẽ giữ Tiểu Miên lại."

"Con về sớm đi."

"Cảm ơn mẹ."

Hoắc Bạch cuối cùng cũng thở phào.

Rồi nhanh ch.óng thu dọn đồ đạc.

Vội vàng chạy đến sân bay.

Trên đường...

Anh mặt mày lạnh lẽo gọi cho Trần Hạo.

Điện thoại vừa kết nối.

Trần Hạo lo lắng hỏi:

"Lão Hoắc."

"Em gái tôi được cứu chưa?"

"Nó có sao không?"

Hoắc Bạch kể lại toàn bộ sự thật.

Cuối cùng lạnh giọng nói:

"Em gái cậu bày trò này."

"Khiến vợ tôi nổi giận."

"Nếu tôi không giữ được vợ mình..."

"Tôi tuyệt đối sẽ không bỏ qua cho em gái cậu."

Nói xong...

Anh cúp máy.

Ở đầu bên kia.

Trần Hạo hoàn toàn không ngờ...

Em gái mình lại làm ra chuyện như vậy.

Nhưng quen Hoắc Bạch nhiều năm.

Anh biết...

Hoắc Bạch tuyệt đối không nói dối.

Huống hồ...

Chuyện này cũng chẳng có gì đáng để bịa đặt.

Sắc mặt Trần Hạo vô cùng u ám.

Đứa em gái ngang bướng này...

Quả thật nên chịu chút giáo huấn.

---

Sau khi máy bay hạ cánh.

Sầm Miên bước xuống.

Trong lòng bỗng mờ mịt.

Không biết mình nên đi đâu.

Đúng lúc ấy...

Có người gọi tên cô.

Cô quay đầu nhìn.

Ngay giây sau...

Đã bị ôm c.h.ặ.t vào lòng.

Nước mắt lập tức rơi xuống.

"Dì Diệp..."

"Hu hu hu..."

Diệp Cầm Chi đã hỏi trước địa điểm máy bay hạ cánh.

Bất chấp việc bản thân say xe.

Bà vẫn đến sân bay từ sớm để chờ cô.

Bà ôm c.h.ặ.t Sầm Miên.

Nhẹ nhàng dỗ dành:

"Tiểu Miên."

"Con ngoan."

"Đừng khóc."

"Đừng khóc nữa."

Bà đau lòng ôm lấy cô.

"Tiểu Miên."

"Dù xảy ra chuyện gì..."

"Con cũng có thể xem dì là người nhà."

Sầm Miên càng khóc dữ dội hơn.

Nhưng...

Xung quanh quá đông người.

Cô không muốn bị người khác nhìn chằm chằm.

Nên nhanh ch.óng cố nén nước mắt.

Nghẹn ngào nói:

"Dì Diệp..."

"Con muốn ly hôn với A Bạch."

Diệp Cầm Chi siết c.h.ặ.t t.a.y cô.

"Con à."

"Chúng ta về nhà rồi nói."

"Được không?"

Sầm Miên nghĩ một chút.

Đúng là chuyện này cần một nơi yên tĩnh để nói rõ.

Cô gật đầu.

"Vâng."

---

Một tiếng sau.

Diệp Cầm Chi đưa Sầm Miên về đến nhà họ Hoắc.

Vừa vào nhà.

Sầm Miên đưa điện thoại cho bà.

"Dì Diệp."

"Dì xem đi."

"Đây là ảnh và tin nhắn người mà A Bạch thích gửi cho con."

Mấy hôm trước...

Cô còn gọi bà là mẹ.

Bây giờ...

Lại quay về gọi là dì Diệp.

Trong lòng Diệp Cầm Chi vô cùng khó chịu.

Nhưng bà không ép cô đổi cách xưng hô.

Bà nhận lấy điện thoại.

Chỉ nhìn một cái...

Lửa giận đã bốc lên.

"Không biết xấu hổ!"

Bà tức giận mắng.

Trong lòng Sầm Miên chua xót.

Cô nhỏ giọng nói:

"Lúc trước..."

"A Bạch nói không ai thích anh ấy."

"Nên con mới đồng ý ở bên anh ấy."

"Nhưng bây giờ..."

"Rõ ràng anh ấy có người mình thích."

"Nếu vậy..."

"Con nên nhường vị trí vợ cho người anh ấy yêu."

"Dì..."

"Con muốn ly hôn."

Diệp Cầm Chi nắm lấy tay cô.

"Dì ủng hộ con."

"Nhưng muốn ly hôn..."

"Phải đợi chính nó về mới được."

"Con cứ ở nhà nghỉ ngơi trước."

"Dì sẽ lập tức gọi nó cút về."

Sầm Miên ngoan ngoãn gật đầu.

"Vâng."

---

Sầm Miên ở tạm trong một phòng ngủ dành cho khách.

Sau khi tắm xong...

Vì cả chặng đường quá mệt.

Cô nhanh ch.óng chìm vào giấc ngủ.

Không biết đã ngủ bao lâu.

Lúc đang mơ màng...

Cô cảm thấy có thứ gì đó nhẹ nhàng vuốt ve gương mặt mình.

Ngứa ngứa.

Sầm Miên lập tức giật mình tỉnh dậy.

Cô tưởng là côn trùng.

Đưa tay định đập lên mặt.

Nhưng ngay giây sau...

Tay cô bị người ta nắm lấy.

Giọng đàn ông khàn khàn vang lên.

"Là anh."

Trong phòng tối om.

Đã là đêm khuya.

Nói xong...

Hoắc Bạch buông tay cô.

Đứng dậy bật đèn.

Sầm Miên nhìn rõ người bên cạnh.

Lúc này...

Cô cũng nhớ ra mọi chuyện.

Lập tức rụt tay về.

Đầy cảnh giác nhìn anh.

"Hoắc Bạch."

"Em muốn ly hôn với anh."

Nghe vậy.

Sắc mặt Hoắc Bạch lập tức tối sầm.

"Anh nhớ..."

"Em từng nói."

"Tuyệt đối sẽ không nhắc đến chuyện ly hôn."

Hốc mắt Sầm Miên đỏ bừng.

"Đó là vì lúc ấy em không nhìn thấy."

"Em tưởng anh thật sự xấu xí."

"Không ai thích anh."

"Nhưng bây giờ..."

"Rõ ràng anh có người mình thích."

"Vậy thì..."

"Em sẽ nhường vị trí vợ anh."

"Cho người anh yêu."

Hoắc Bạch nắm lấy vai cô.

Sắc mặt vô cùng khó coi.

"Người anh thích là em."

"Ngoài em ra..."

"Anh không thích bất kỳ ai."

Sầm Miên lắc đầu.

"Anh đừng lừa em nữa."

"Em nhận được ảnh người anh thích gửi."

"Hai người còn hôn nhau."

"Đó là ảnh ghép."

Hoắc Bạch đau đầu và bực bội.

"Người phụ nữ đó căn bản không hề bị bắt cóc."

"Cô ta cố ý thuê người diễn màn bắt cóc."

"Đợi anh đến..."

"Đám người đó trói anh lại."

"Cướp điện thoại của anh."

"Chính lúc đó..."

"Chúng dùng điện thoại anh gửi ảnh và tin nhắn cho em."

Sầm Miên sững sờ.

"Thật sao?"

Hoắc Bạch nghiêm túc nhìn thẳng vào mắt cô.

"Anh có video ghi lại toàn bộ."

"Ban đầu..."

"Là để gửi cho cảnh sát địa phương."

"Giúp họ xác định vị trí bọn bắt cóc."

"Bây giờ vừa hay cho em xem."

Anh mở điện thoại.

Bật đoạn video.

Sầm Miên nửa tin nửa ngờ.

Cúi đầu nhìn màn hình.

Video bắt đầu phát.

Mở đầu...

Là cảnh Hoắc Bạch ngồi trong chiếc xe cảnh sát cải trang.

Đang bàn kế hoạch với cảnh sát địa phương.

Sau đó...

Một mình anh xách chiếc vali chứa năm trăm nghìn tệ xuống xe.

Rồi đi vào tòa nhà bỏ hoang.

Ngay khi bước vào...

Anh lập tức bị trói lại.

Chiếc vali tiền bị lấy mất.

Điện thoại cũng bị cướp.

Mấy tên bắt cóc dùng điện thoại của anh gửi ảnh và tin nhắn.

Sau đó...

Bắt đầu ngồi đếm tiền.

Nửa tiếng sau.

Bọn bắt cóc bị cảnh sát bắt giữ.

Chúng thừa nhận...

Toàn bộ đều do Trần Na bày ra.

Tiếp đó...

Là cảnh Hoắc Bạch phát hiện bọn chúng đã gửi ảnh và tin nhắn cho Sầm Miên.

Rồi lập tức hốt hoảng rời khỏi hiện trường.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Trong Nhà Anh Có Một Cô Bé Đáng Yêu - Chương 34: Chương 34 | MonkeyD