Trong Nhà Anh Có Một Cô Bé Đáng Yêu - Chương 32
Cập nhật lúc: 04/07/2026 07:03
Nói xong, Trần Hạo hoàn toàn không cho Lâm Khê thời gian phản ứng.
Anh lập tức cầm con d.a.o làm bếp, hung hăng cứa mạnh một nhát vào cổ tay mình.
Máu tươi lập tức trào ra.
Sau khi tự cắt tay, dường như anh chẳng cảm thấy đau chút nào.
Anh nhìn cô, khàn giọng nói:
"Nếu em không cần anh... vậy thì anh sẽ c.h.ế.t ngay tại đây. Dù c.h.ế.t thành ma, anh cũng sẽ quấn lấy em cả đời."
Lâm Khê không thể tin nổi.
Cô không ngờ Trần Hạo lại chấp niệm với mình đến mức ấy.
Nhưng lúc này cô không còn tâm trí nghĩ nhiều.
Cô lập tức lao tới, chộp lấy chiếc khăn bên cạnh bịt c.h.ặ.t vết thương của anh, tức giận quát:
"Anh bị thần kinh à? Muốn c.h.ế.t thì ra ngoài mà c.h.ế.t! C.h.ế.t trong nhà tôi, người ta sẽ tưởng tôi là hung thủ mất!"
Trần Hạo tựa người vào cô, lén hít hà hương thơm trên người cô.
"Như vậy... em sẽ thật sự dây dưa với anh. Đời đời kiếp kiếp cũng không tách ra được."
Lâm Khê nghe thấy có điều gì đó không đúng.
Cô đẩy đầu anh ra, chất vấn:
"Anh có ý gì?"
Giọng Trần Hạo nghẹn lại.
"Từ năm nhất đại học... ngay lần đầu tiên gặp em... anh đã thích em rồi."
Nói xong câu ấy...
Mắt anh tối sầm.
Rồi bất tỉnh.
Anh quá cao lớn.
Bị cả người anh đè xuống, Lâm Khê cũng ngã theo.
Hai người cùng ngã xuống sàn.
Nước mắt Lâm Khê lập tức trào ra.
Anh nói...
Ngay từ năm nhất đại học đã thích cô?
Mà khi ấy...
Cô cũng thích anh.
Vậy tại sao...
Cô chưa từng cảm nhận được tình cảm của anh?
Không còn thời gian nghĩ nhiều.
Cô vội lấy điện thoại gọi cấp cứu.
Khi nhân viên y tế đến...
Họ nhanh ch.óng đưa Trần Hạo đang hôn mê vào bệnh viện.
Lâm Khê mềm nhũn ngồi xuống hành lang.
Sắc mặt tái nhợt.
Ánh mắt trống rỗng.
Cô không tin Trần Hạo đã thích mình từ năm nhất.
Nếu thật sự thích cô từ lúc ấy...
Vậy tại sao năm đó anh còn ngày nào cũng lẫn lộn với đủ loại phụ nữ?
Cho nên...
Những lời anh nói...
Đều là dối trá.
Thế nhưng...
Anh lại tự sát ngay trước mặt cô.
Lúc đưa anh đến bệnh viện, bác sĩ còn nói...
Anh suýt chút nữa đã không qua khỏi.
Anh suýt nữa...
Đã giao cả mạng sống của mình vào tay cô.
Lâm Khê đau đầu vô cùng.
Rốt cuộc...
Mọi chuyện đã biến thành thế này từ bao giờ?
---
Trên hòn đảo.
Sáng sớm ngày thứ hai đặt chân tới đây...
Hoắc Bạch đã thức dậy.
Anh nói không khí buổi sáng rất trong lành.
Muốn đưa Sầm Miên ra ngoài đi dạo.
Cơ thể Sầm Miên cũng đã hồi phục kha khá.
Hơn nữa hôm qua hai người ở trong phòng.
Dù Hoắc Bạch không làm đến bước cuối cùng...
Nhưng vẫn khiến cô bị anh "ăn sạch sẽ".
Cô thật sự không dám tiếp tục ở riêng với anh trong một không gian kín nữa.
Ra ngoài đi dạo cũng tốt.
Vì thế...
Sau khi ăn sáng, hai người nắm tay nhau ra ngoài.
Có lẽ...
Sau đêm tân hôn...
Sự bài xích của Sầm Miên đối với anh đã giảm đi rất nhiều.
Bàn tay cô được bàn tay anh bao bọc.
Lần này...
Cô cũng không còn muốn rút ra nữa.
Dường như...
Sau khi đã thật sự trở thành vợ chồng.
Giữa hai người bỗng có thêm một sợi dây ràng buộc khó gọi thành tên.
Dù trong lòng cô vẫn còn để ý chuyện anh từng lừa mình.
Nhưng...
Cô không thể tiếp tục lạnh nhạt với anh như trước nữa.
Mải nghĩ ngợi.
Cô vô thức thất thần.
Hoắc Bạch cũng không trêu chọc cô.
Đối với anh...
Được ở bên cô yên bình như lúc này...
Đã là điều khiến anh vô cùng mãn nguyện.
Hai người đi dạo rất lâu.
Đến trưa...
Họ tìm đại một nhà hàng bên đường để ăn.
Đồ ăn trong nhà hàng đều mang hương vị địa phương.
Sầm Miên ăn không quen.
Cô gọi một phần mì Ý.
Ăn được vài miếng đã không nuốt nổi.
Hoắc Bạch liền gọi cho cô một chiếc hamburger.
Món này cô lại dễ ăn hơn nhiều.
Đĩa mì Ý cô ăn dở...
Được anh kéo sang trước mặt mình.
Sau khi ăn hết phần cơm rang của mình...
Anh còn ăn sạch cả phần mì Ý cô còn thừa.
Sầm Miên vừa đỏ mặt vừa trợn tròn mắt.
"Anh... ăn hai phần tinh bột như vậy không no căng bụng sao?"
Hoắc Bạch mỉm cười.
"Ba mẹ từng dạy anh không được lãng phí thức ăn."
"Với lại..."
"Đồ em ăn dở, anh cũng không muốn để người khác nhặt ăn."
"Bọn họ không xứng ăn nước bọt của em."
Mặt Sầm Miên lập tức đỏ bừng.
"Anh... đừng nói thô như thế được không?"
Kể từ sau đêm tân hôn...
Anh luôn nói mấy lời rất lưu manh.
Ở trong phòng thì thôi.
Ra ngoài rồi vẫn nói.
Nào là...
Người khác không xứng ăn nước bọt của cô.
Chỉ cần nghe thôi đã thấy ngượng.
Nghĩ kỹ lại còn càng mập mờ.
Trong đầu anh rốt cuộc chứa những thứ gì vậy?
Cô phồng má.
"Nói gì mà nước bọt của em... Nghe ghê c.h.ế.t đi được."
Hoắc Bạch vẫn vô cùng bình tĩnh.
"Vợ đừng giận."
"Nước bọt của em đâu có ghê."
"Bất kể em cho anh loại nước nào..."
"Trong mắt anh cũng đều là cam lộ."
Nghe đến đó...
Trong đầu Sầm Miên lập tức hiện lên vài hình ảnh mờ ám.
Khuôn mặt cô đỏ bừng.
Cô vội đứng dậy.
"Em không nói chuyện với anh nữa."
Rồi chạy nhanh ra ngoài.
Hoắc Bạch lập tức cuống lên.
Anh đặt tiền ăn xuống bàn rồi vội vàng đuổi theo.
Nắm c.h.ặ.t lấy tay cô.
"Tổ tông của anh ơi."
"Đây là đất khách quê người."
"Em lại xinh đẹp thế này."
"Đừng chạy lung tung."
"Lỡ bị người xấu để ý thì sao?"
Sầm Miên hừ một tiếng.
"Ai bảo vừa rồi anh cứ nói mấy lời đó."
"Anh cố ý chọc em."
Hoắc Bạch lập tức nhận sai.
"Anh sai rồi."
"Anh sai thật."
"Sau này ra ngoài anh sẽ không nói mấy câu đó nữa."
"Đừng giận nữa được không?"
Sầm Miên đáp:
"Vậy em sẽ tin anh thêm một lần nữa."
Hoắc Bạch cười rạng rỡ.
"Cảm ơn vợ."
---
Hai người chơi bên ngoài cả ngày.
Buổi tối trở về khách sạn.
Hoắc Bạch nhận một cuộc gọi công việc.
Anh bảo cô đi tắm trước.
Sầm Miên liền vào phòng tắm.
Nhưng...
Cô còn chưa kịp tắm.
Cửa phòng tắm đã bị người ta mở ra.
Cô giật nảy mình.
Vội ôm lấy người, cau mày đuổi anh:
"Em còn chưa tắm xong. Anh mau ra ngoài."
Hoắc Bạch đóng cửa phòng tắm rồi đi về phía cô.
"Sợ gì chứ?"
"Anh là chồng em."
"Chúng ta tắm chung."
"Em không muốn."
"Vợ à."
"Anh sẽ không làm bậy."
Sầm Miên nhìn anh đầy nghi ngờ.
"Hoắc Bạch..."
"Anh... sẽ không lừa em nữa chứ?"
Hoắc Bạch gật đầu.
"Anh bảo đảm."
"Tuyệt đối sẽ không."
Hai người quậy đến nửa đêm.
Mãi đến khi Sầm Miên buồn ngủ không mở nổi mắt.
Hoắc Bạch mới chịu để cô ngủ.
Anh nằm bên cạnh cô.
Hoàn toàn không buồn ngủ.
Ánh mắt chăm chú nhìn gương mặt cô.
Bàn tay to lớn nhẹ nhàng vuốt ve má cô.
Từ sau khi mắt cô hồi phục...
Cô bắt đầu biết giận dỗi.
Cũng biết làm nũng hơn.
Nhưng...
Anh lại càng yêu cô hơn.
Chỉ cần nghĩ đến tương lai...
Có thể luôn ở bên cô.
Có thể cùng cô đi hết cả cuộc đời.
Hoắc Bạch đã vui đến mức chẳng còn muốn ngủ.
---
Bắc Kinh.
Điều đầu tiên Trần Hạo làm sau khi tỉnh dậy là nhìn sang bên cạnh.
Thấy Lâm Khê vẫn còn ở đó.
Anh mới thở phào nhẹ nhõm.
Rồi lập tức rên lên:
"Ái da... vết thương đau quá."
Lâm Khê đang ngồi bên cạnh lướt điện thoại g.i.ế.c thời gian.
Nghe thấy tiếng anh.
Cô ngẩng đầu nhìn.
"Anh tỉnh rồi?"
Nghe giọng cô vẫn lạnh nhạt như cũ.
Tim Trần Hạo lập tức thấp thỏm.
Anh dè dặt hỏi:
"Lâm Khê..."
"Tại sao em lại cứu anh?"
Đương nhiên...
Lâm Khê không thể nói rằng trong lòng mình vẫn còn thích anh.
Cũng không muốn nhìn anh c.h.ế.t.
Cô lạnh lùng đáp:
"Nếu anh c.h.ế.t trong nhà tôi, người ta sẽ coi tôi là hung thủ."
"Tôi sẽ phải ngồi tù."
"Đương nhiên tôi phải cứu anh."
Vẻ mặt Trần Hạo đầy tủi thân.
"Lâm Khê..."
"Em có nghe rõ những gì anh nói trước khi ngất không?"
"Ngay từ năm nhất đại học..."
"Anh đã thích em rồi."
"Bao nhiêu năm nay..."
"Người anh thích vẫn luôn là em."
Lâm Khê bật cười.
Nụ cười đầy châm chọc.
"Thế à?"
"Sao tôi chưa từng nhận ra?"
Đến lúc này...
Trần Hạo mới thật sự hối hận.
Nếu năm xưa...
Không vì sĩ diện.
Không vì nghĩ Lâm Khê thích Hoắc Bạch.
Không vì sợ mất mặt.
Cũng không cố tình mập mờ với những cô gái khác.
Thì hôm nay...
Mọi chuyện đã không thành ra thế này.
Anh c.ắ.n răng.
"Anh thân mật với những cô gái đó..."
"Là vì ai cũng nói em thích Hoắc Bạch."
"Anh không đẹp trai bằng cậu ấy."
"Vốn dĩ anh định tỏ tình với em."
"Nhưng anh sợ bị từ chối."
"Nên cuối cùng không dám mở miệng."
Lâm Khê sững người.
Một lúc sau mới nói:
"Tôi chưa từng thích Hoắc Bạch."
"Tôi chỉ thấy thành tích của cậu ấy tốt nên thường hỏi bài thôi."
Từ đầu đến cuối...
Cô chưa từng thích Hoắc Bạch.
Bởi vì...
Thích một người vốn không thể khống chế.
Mà trái tim cô...
Đã sớm bị người khác lấy mất rồi.
Trần Hạo vừa mừng vừa kinh ngạc.
"Cái gì?"
"Em chưa từng thích Hoắc Bạch?"
Lâm Khê gật đầu.
"Ừ."
Đột nhiên...
Trần Hạo giơ bàn tay không bị thương lên.
Tự tát mình thật mạnh một cái.
"Bốp!"
"Anh sai rồi."
"Hồi đó đáng lẽ anh nên hỏi rõ em."
"Đáng lẽ anh không nên vì sĩ diện mà im lặng."
"Càng không nên cố tình thân mật với những cô gái khác trước mặt em."
Lâm Khê bị hành động ấy dọa giật mình.
"Anh không cần phải tự đ.á.n.h mình như vậy."
Trần Hạo lắc đầu.
"Anh đáng bị đ.á.n.h."
"Nếu anh tỏ tình với em sớm hơn..."
"Nếu anh không mập mờ với người khác..."
"Thì bây giờ em đã không nghi ngờ anh."
Lâm Khê im lặng.
Cô từng thích Trần Hạo.
Nhưng vì anh luôn dây dưa với phụ nữ.
Nên cô chưa bao giờ dám nói ra.
Chỉ có thể vừa thích...
Vừa ghét bỏ anh.
Bây giờ...
Nhìn anh vì cô mà tự sát.
Lại còn tự tát mình.
Còn nói rằng năm nhất đã thích cô.
Trái tim cô...
Lại bắt đầu d.a.o động.
Lẽ nào...
Trước khi ngủ với cô...
Anh thật sự vẫn còn là trai tân?
Lẽ nào...
Anh chưa từng ngủ với bất kỳ người phụ nữ nào khác?
Đương nhiên...
Trần Hạo không biết cô đang nghĩ gì.
Nếu biết...
Anh nhất định sẽ nói cho cô hay.
Anh thật sự chưa từng ngủ với ai.
Ngày thường anh chỉ cười đùa cùng những cô gái đó.
Nhiều nhất cũng chỉ trò chuyện.
Bọn họ căn bản không có cơ hội chạm vào người anh.
Trước khi ngủ với Lâm Khê...
Anh thật sự vẫn còn là trai tân.
Là thật.
Lâm Khê lấy lại tinh thần.
Cô đứng dậy.
"Nếu anh đã tỉnh rồi..."
"Vậy gọi người nhà anh đến chăm sóc đi."
"Tôi phải về."
Trần Hạo lập tức cuống lên.
"Em định đi?"
"Cứ bỏ mặc anh như vậy sao?"
Lâm Khê lạnh lùng đáp:
"Có phải tôi làm anh bị thương đâu."
"Anh định ăn vạ tôi à?"
"Vừa rồi tiền viện phí còn là tôi trả."
Bất chấp vết thương còn đau.
Trần Hạo vội nắm lấy cổ tay cô.
"Lâm Khê."
"Em không được đi."
"Nếu em đi..."
"Anh sẽ nhảy lầu ngay tại đây."
Lâm Khê trợn tròn mắt.
"Anh điên rồi sao?"
Trần Hạo mặt dày nói:
"Dù sao những lời trong lòng anh cũng đã nói hết với em rồi."
"Nếu em vẫn không cần anh..."
"Sống tiếp cũng chẳng còn ý nghĩa gì."
Lâm Khê bất lực đến cực điểm.
Cô c.ắ.n môi.
Cuối cùng...
Vẫn nói ra điều giấu kín bấy lâu.
"Nếu năm nhất đại học anh tỏ tình với tôi..."
"Có lẽ tôi đã đồng ý."
"Nhưng bây giờ..."
"Tôi sẽ không ở bên anh."
Trần Hạo lập tức nhận ra điều gì đó.
Anh nghe thấy sự trách móc trong giọng cô.
Ngay lập tức hiểu ra.
Anh kích động đến mức hai mắt đỏ hoe.
"Lâm Khê..."
"Em cũng từng thích anh..."
"Đúng không?"
"Đúng không?"
"Nếu em cũng thích anh..."
"Vậy tại sao không chịu cho anh một cơ hội?"
