Trong Nhà Anh Có Một Cô Bé Đáng Yêu - Chương 19

Cập nhật lúc: 04/07/2026 05:01

Sau khi nói xong, Hoắc Bạch đi ra phòng khách, mở chiếc vali đựng quần áo của cả hai rồi lấy từng món ra.

Anh mang quần áo của cô cùng quần áo của mình cất hết vào phòng thay đồ.

Trong căn phòng thay đồ rộng rãi và sang trọng ấy, bỗng xuất hiện thêm những gam màu tươi sáng, cũng lần đầu tiên có hơi thở của một nữ chủ nhân.

Sau khi sắp xếp xong những món đồ lớn, chiếc quần lót màu hồng kia lại rơi vào tay Hoắc Bạch.

Anh cầm nó trong tay, trầm ngâm suy nghĩ.

Buổi tối, trong lúc dùng bữa, Hoắc Bạch đột nhiên nhắc đến một chuyện.

Giọng anh rất tự nhiên:

"Lúc nãy anh sắp xếp quần áo cho em thì phát hiện chiếc quần lót màu hồng của em không thấy đâu nữa. Có lẽ em để quên ở bệnh viện rồi."

"Khụ... khụ... khụ..."

Sầm Miên ho sặc sụa, suýt nữa thì nghẹn.

Dường như Hoắc Bạch đã chuẩn bị từ trước, anh lập tức ôm lấy cô, rót một cốc nước ấm rồi cẩn thận đút cho cô uống.

Đợi cô ngừng ho, anh mới dịu giọng nói:

"Đừng vội, ăn từ từ thôi."

Hai má Sầm Miên đỏ bừng.

"Anh... anh đừng nói chuyện đó lúc đang ăn mà."

Hoắc Bạch bình thản đáp:

"Có gì đâu, rất bình thường mà."

Nhưng Sầm Miên thì không thấy bình thường chút nào.

Cô chỉ cảm thấy vô cùng xấu hổ.

Dường như không nhận ra vẻ ngượng ngùng của cô, Hoắc Bạch tiếp tục:

"Anh đã mua quần lót mới cho em rồi, vẫn là màu hồng. Mấy hôm nữa sẽ giao tới."

Sầm Miên không nhịn được hỏi:

"Anh biết cỡ của em sao?"

Hoắc Bạch bật cười:

"Đồ ngốc. Lúc giặt cho em chẳng lẽ anh không nhìn thấy số đo ghi trên đó à?"

Mặt cô lập tức đỏ hơn nữa.

---

Sau bữa tối, Sầm Miên ngồi cùng Hoắc Bạch trong phòng khách xem tivi.

Thật ra cô chỉ có thể nghe âm thanh.

Chẳng mấy chốc trời đã khuya.

Sầm Miên ngáp một cái, người bên cạnh lập tức có động tĩnh.

"Buồn ngủ rồi à?"

Người đàn ông đứng dậy, bàn tay lớn nắm lấy cổ tay cô.

"Anh đưa em về phòng."

Quả thật cô rất buồn ngủ.

Nhưng nghĩ đến tối nay phải ngủ chung phòng với anh...

Mặc dù anh đã nói sẽ không làm gì cô, nhưng hai người chắc chắn vẫn phải nằm chung một chiếc giường.

Chỉ nghĩ đến thôi cô đã căng thẳng.

Hoắc Bạch dìu cô vào phòng, đỡ cô ngồi xuống mép giường rồi nói:

"Anh đi xả nước nóng cho em tắm."

Sầm Miên chợt nhớ ra điều gì, lập tức đưa tay định giữ anh lại.

Bàn tay cô quơ giữa không trung, không chạm được anh.

Ngay sau đó, Hoắc Bạch chủ động nắm lấy tay cô.

"Sao vậy?"

"Em... em sang phòng khách tắm được không? Anh tắm ở phòng này, như vậy sẽ không phải đợi em."

"Nhưng anh đã cất hết quần áo của em vào phòng thay đồ của anh rồi. Với lại, anh không ngại đợi."

Anh dịu dàng vuốt má cô.

"Cứ để phòng khách dành cho khách. Sau này em tắm rửa ở phòng ngủ chính."

Nói xong, anh không chờ cô trả lời mà đi thẳng vào phòng tắm.

Sầm Miên ngồi trên mép giường, căng thẳng đến mức cả người đỏ bừng.

---

Nửa tiếng sau, cô mới bước vào phòng tắm, cẩn thận khóa cửa rồi dè dặt tắm rửa.

Hoắc Bạch ngồi trên chiếc ghế sofa đơn trong phòng ngủ xử lý công việc.

Bình thường giờ này anh sẽ ở phòng làm việc.

Hôm nay anh không đi.

Anh sợ cô trượt ngã trong phòng tắm rồi cần người giúp.

May mà từ đầu đến cuối, Sầm Miên đều không gọi anh.

Sau khi tắm xong, cô bước ra.

Hai má vẫn hồng hồng, mái tóc còn ướt, trên người khoác chiếc áo choàng tắm sạch sẽ.

Hoắc Bạch đặt điện thoại xuống, cầm khăn sạch bước tới, rất tự nhiên lau tóc cho cô.

"Để... để em tự làm."

Cô nhỏ giọng.

Hoắc Bạch đỡ cô ngồi xuống mép giường, đưa khăn cho cô rồi quay đi lấy máy sấy.

"Em lau phần đuôi tóc, còn lại để anh sấy."

"Em tự làm từ từ cũng được. Anh đi tắm đi."

Cô luôn không muốn vì mình mà làm phiền người khác.

Hoắc Bạch hỏi:

"Em ghét anh đến vậy sao?"

Sầm Miên hoảng hốt.

"Không... em không có ý đó. Em không ghét anh, thật mà."

Hoắc Bạch vừa nhẹ nhàng sấy tóc cho cô vừa nói:

"Vậy thì đừng lúc nào cũng từ chối anh. Là bạn trai của em, chăm sóc em là trách nhiệm của anh."

Sầm Miên không biết nên đáp thế nào.

Cô chỉ đành ngoan ngoãn để mặc anh giúp mình.

Sau đó, Hoắc Bạch cũng không nói thêm gì nữa.

Anh im lặng sấy khô toàn bộ mái tóc cho cô rồi mới cất máy sấy.

"Em ngủ trước đi."

Anh đặt máy sấy xuống rồi bước vào phòng tắm.

Chẳng bao lâu sau, bên trong vang lên tiếng nước chảy.

Sầm Miên cởi áo choàng tắm.

Bên trong là bộ đồ ngủ ngắn tay cùng chiếc quần đùi mặc ngủ.

Cô lần mò leo lên giường.

Chiếc giường rất lớn, còn rộng hơn cả chiếc giường ở phòng dành cho khách.

Ga giường và chăn đều mềm mại đến lạ.

Cô nằm sát mép giường.

Vì quá buồn ngủ nên chẳng mấy chốc mí mắt đã díp lại.

Nhưng đây là lần đầu tiên cô ngủ chung giường với một người đàn ông.

Dù hiện giờ anh vẫn chưa ra, nhưng lát nữa chắc chắn sẽ nằm bên cạnh.

Chỉ nghĩ đến điều đó thôi cô đã không dám thật sự ngủ say.

---

Trong lúc Sầm Miên nửa muốn ngủ nửa không dám ngủ, Hoắc Bạch vẫn còn đang tắm.

Có lẽ vì cô vừa mới sử dụng phòng tắm nên nơi này thoang thoảng hương thơm khác hẳn ngày thường.

Rõ ràng cô cũng dùng chính loại sữa tắm và dầu gội mà anh vẫn dùng.

Thế nhưng hôm nay, cả phòng tắm lại thơm đến kỳ lạ.

Hoắc Bạch ở trong đó gần một tiếng đồng hồ mới bước ra.

Khi trở về phòng ngủ, Sầm Miên đã không chống đỡ nổi mà ngủ thiếp đi.

Anh đứng bên giường, lặng lẽ nhìn cô rất lâu.

---

Rạng sáng.

Bên ngoài đột nhiên mưa lớn như trút nước.

Ngay sau đó là từng tiếng sấm vang rền.

Sầm Miên vốn đang ngủ rất say, lập tức bị đ.á.n.h thức.

Vừa tỉnh dậy, cô còn hơi mơ màng.

Nhưng rất nhanh, tiếng sấm đã khiến cô sợ hãi đến mức cả người run lên.

Đúng lúc ấy, một vòng tay mạnh mẽ ôm c.h.ặ.t lấy cô.

Trên đỉnh đầu vang lên giọng nói dịu dàng của người đàn ông:

"Đừng sợ."

Sầm Miên hoàn toàn tỉnh táo.

Cô nhớ ra tất cả.

Nhớ rằng mình đã có bạn trai.

Nhớ người đang ở bên cạnh mình là ai.

Trong khoảnh khắc ấy, cô bỗng thấy vô cùng an tâm.

Nỗi sợ cũng tan biến đi rất nhiều.

Cô không đẩy Hoắc Bạch ra.

Ngược lại còn rúc vào lòng anh, giọng khàn khàn:

"A Bạch... cảm ơn anh."

Hoắc Bạch nhẹ nhàng vuốt lưng cô.

Nhận ra cô thật sự rất sợ tiếng sấm, anh nhớ lại lần trước mình từng suýt không kịp quay về.

Anh khẽ hỏi:

"Lần trước anh suýt không về kịp... khi đó em cũng rất sợ phải không?"

Quả thật lúc ấy Sầm Miên rất sợ.

Giờ giấu cũng chẳng còn ý nghĩa gì.

Cô khẽ "ừ" một tiếng.

Hoắc Bạch ôm cô c.h.ặ.t hơn.

"Sau này sẽ không bao giờ xảy ra chuyện như vậy nữa."

Sống mũi Sầm Miên bỗng cay xè.

Cô chủ động vòng tay ôm lấy anh, nghẹn ngào nói:

"A Bạch... em muốn khóc."

Hoắc Bạch lập tức nâng mặt cô lên, nhẹ nhàng hôn lên trán cô.

"Đừng khóc. Bác sĩ dặn dạo này em không được khóc. Ngoan nào."

Nghe vậy, Sầm Miên cố gắng kìm nước mắt.

"Vâng... em sẽ cố nhịn."

Hoắc Bạch dịu giọng:

"Em thật sự không được khóc. Có muốn anh giúp em chuyển sự chú ý sang chuyện khác không?"

Sầm Miên lập tức tò mò.

"Chuyển thế nào?"

Đầu ngón tay Hoắc Bạch nhẹ nhàng chạm lên đôi môi cô.

Giọng anh khàn thấp.

"Như thế này."

Bị anh chạm vào môi, Sầm Miên mơ hồ đoán được điều gì.

Không hiểu vì sao...

Trong lòng cô lại có chút mong chờ xen lẫn hồi hộp.

Ngay sau đó, hơi thở của người đàn ông áp sát.

Mùi hương gỗ dịu nhẹ quen thuộc bao trùm lấy cô.

Chưa kịp cảm nhận kỹ, đôi môi cô đã bị anh hôn lấy.

Theo phản xạ cô hơi hé môi.

Anh lập tức tiến vào, vừa mạnh mẽ vừa dịu dàng.

Quả nhiên...

Cách chuyển hướng sự chú ý của anh rất hiệu quả.

Chỉ vài phút sau, cô đã chẳng còn tâm trí nghĩ đến chuyện xúc động hay muốn khóc nữa.

Thời gian như trôi chậm lại.

Sầm Miên nhận ra...

Ban đầu cô đến với anh chỉ vì muốn báo đáp.

Thế nhưng cô lại không hề ghét những nụ hôn của anh.

Vì vậy, cô không có lấy một chút chống cự.

Hoắc Bạch cũng nhận ra sự ngoan ngoãn ấy.

Anh bắt đầu khó lòng khống chế bản thân, đặc biệt là phản ứng của cơ thể.

Đúng lúc cô ngẩng đầu để lấy hơi, bỗng nhỏ giọng hỏi:

"A Bạch... có cái gì đang cấn vào em..."

Hoắc Bạch hơi mất tự nhiên.

Anh hít thở nặng nề, ôm cô lại, thấp giọng dỗ dành:

"Đừng để ý đến nó."

Sầm Miên khó hiểu.

"Lúc nãy đâu có... Anh đặt cái gì lên giường vậy? Là gì thế?"

Hoắc Bạch không nhịn được, cúi xuống hôn nhẹ lên môi cô rồi bật cười.

"Ngốc quá, Tiểu Miên. Đó là phản ứng rất bình thường."

Sầm Miên nghiêm túc suy nghĩ câu nói ấy.

Thấy cô ngẩn người, Hoắc Bạch không quấy rầy.

Anh cũng không tiếp tục hôn cô nữa.

Chỉ lặng lẽ hít sâu, cố gắng bình ổn cảm xúc và cơ thể.

Khoảng hai phút sau...

Sầm Miên cuối cùng cũng hiểu ra.

Trong bóng tối, gương mặt cô lập tức đỏ bừng, nóng ran còn hơn cả lúc vừa hôn anh.

Giọng cô đầy vẻ không dám tin:

"A Bạch... ý anh nói phản ứng bình thường... là cái đó sao?"

Hoắc Bạch khẽ cười.

"Là cái nào?"

Sầm Miên xấu hổ đ.ấ.m nhẹ vào n.g.ự.c anh.

"Thì... cái đó đó."

Ngoài cửa sổ vẫn không ngừng vang lên tiếng sấm.

Nhưng lúc này cô đã chẳng còn sợ nữa.

Trong giọng nói và động tác của cô đều mang theo vẻ nũng nịu rất tự nhiên của một cô gái trẻ.

Hoắc Bạch chạm vào gò má nóng hổi của cô.

Thấy cô đã xấu hổ đến mức ấy, anh thôi không trêu nữa.

Anh dịu dàng vuốt má cô.

"Ừ, chính là cái em đang nghĩ."

Sầm Miên c.ắ.n môi.

Giọng cô run run:

"Vậy... lần trước ở trong bếp..."

Hoắc Bạch cũng nhớ tới hôm đó.

Anh khẽ "ừ" một tiếng, thừa nhận.

Sầm Miên tò mò hỏi:

"Lần này là vì chúng ta hôn nhau. Nhưng lần trước... mình đâu có hôn."

Hoắc Bạch khẽ thở dài.

"Chuyện này không nhất thiết phải hôn mới xảy ra."

Giọng Sầm Miên càng lúc càng nhỏ.

"Chẳng lẽ... anh thường xuyên như vậy sao?"

Cô thậm chí còn nghi ngờ liệu cơ thể anh có vấn đề gì không, muốn khuyên anh đi khám, nhưng lại ngại không dám nói.

Hoắc Bạch vội vàng giải thích:

"Không phải. Hồi mười mấy tuổi, vì còn trẻ nên đôi lúc không kiểm soát được. Nhưng mấy năm gần đây... chỉ có lần ở trong bếp hôm đó và hôm nay thôi."

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Trong Nhà Anh Có Một Cô Bé Đáng Yêu - Chương 19: Chương 19 | MonkeyD