Trở Về Ngày Đói Kém Trong Mạt Thế, Mỹ Nhân Mang Không Gian Siêu Thị, Một Đường Thẳng Tiến! - Chương 379: Thức Ăn
Cập nhật lúc: 24/04/2026 21:03
Thế giới này sẽ chỉ ngày càng tồi tệ hơn, đây là kết luận mà Đường Mạt đã rút ra khi phát hiện không một ai đứng lên phản kháng dị thú.
Thức ăn sẽ ngày càng cạn kiệt, dị thú sẽ ngày càng hung hãn. Mỗi ngày trôi qua, thế giới này lại mục nát thêm một chút, nói không chừng một ngày nào đó nhân loại sẽ hoàn toàn biến mất khỏi thế giới này.
Và việc để bố Kiều mẹ Kiều sống yên ổn trong một thế giới như vậy, rõ ràng là một điều bất khả thi.
Vì vậy, cách duy nhất để hoàn thành nhiệm vụ cuối cùng này, chính là thay đổi thế giới.
Thay đổi một thế giới rốt cuộc khó đến mức nào?
Đường Mạt đau cả đầu. Ở thế giới thực của mình, cô đang nỗ lực muốn thay đổi thế giới, nhưng con đường mới chỉ đi được một nửa.
Còn ở thế giới trước đó cô từng trải qua, thế giới tuy thực sự đã được thay đổi, nhưng cũng không hoàn toàn là nhờ cô.
Đường Mạt rất rõ ràng, ở thế giới trước, nếu không có sự tồn tại của người giáo viên đơn thuần, cố chấp và kiên cường kia, cô không thể nào thoát ra khỏi thế giới đó một cách dễ dàng như vậy.
Còn lần này, có lẽ người duy nhất có thể dựa dẫm chỉ là chính bản thân mình.
Rốt cuộc phải làm thế nào mới có thể thay đổi thế giới này? Chẳng lẽ cầm một cái loa lớn phát thanh cho toàn thế giới, kêu gọi nhân loại đứng lên chống lại Rồng Thịt?
Nghĩ thế nào cũng thấy đó là một việc không tưởng.
Gia đình ba người hàn huyên đến tận khuya, cho đến khi bố Kiều mẹ Kiều thực sự không trụ nổi nữa, Đường Mạt mới rời đi, tự tìm một căn phòng riêng để nghỉ ngơi.
Chuyện thay đổi thế giới có lẽ còn phải bàn bạc kỹ lưỡng, nhưng hiện tại có một việc đã bày ra trước mắt cô, đã đến mức lửa sém lông mày rồi.
Sau khi trở về phòng, Đường Mạt không nghỉ ngơi mà thu dọn đồ đạc một chút, rồi khoác thêm hai lớp áo dày.
Mặc dù tình trạng sức khỏe của bố Kiều mẹ Kiều hiện tại khá tốt, nhưng họ đã nhịn đói nhiều ngày, đang rất cần thức ăn.
Ngay trong cuộc trò chuyện vừa rồi, cô thậm chí đã nghe thấy tiếng bụng sôi của hai người.
Lúc chỉ có một mình, cô còn có thể ăn chực đồ của Hoa thím và Kiều Hinh, giờ đèo bòng thêm gia đình, chắc chắn phải tự mình nghĩ cách rồi, suy cho cùng người ta cũng chẳng nợ nần gì cô.
Về chuyện thức ăn, Đường Mạt thực sự không hề lo lắng, mặc dù hiện tại cô không có không gian, trên người cũng chẳng có đồ ăn.
Nhưng ở thế giới này, cô đã cất giấu một kho chứa nhỏ.
Đó chính là hang đá dưới chân núi nơi cô bị mắc kẹt lúc ban đầu.
Lúc đó cô đã thu thập không ít thức ăn cất trong đó. Địa hình địa thế nơi ấy cô đã tính toán kỹ lưỡng từ sớm, cho dù cửa hầm có mở, dị thú bên ngoài tràn vào, thì chúng cũng không thể xuống được chỗ đó.
Lỡ như có vài con trượt chân rơi xuống, thì khi chạm đến chân núi cũng đã nát bét thành một đống thịt nhão, chẳng thể nào ăn được đồ của cô.
Đặc biệt là trước khi đi, Đường Mạt còn để lại tinh thần lực bảo vệ những thứ đó, chống ẩm chống côn trùng. Quan trọng nhất là một khi có người bước vào vòng bảo vệ đó, cô sẽ lập tức cảm nhận được, vô cùng an toàn.
Và bây giờ, bố Kiều mẹ Kiều đã được cứu ra, cô phải đến kho chứa nhỏ của mình để lấy chút đồ.
Đêm đã khuya, Đường Mạt nhân lúc mọi người không chú ý, lặng lẽ rời khỏi tòa nhà.
Trước khi đi, cô còn dùng tinh thần lực để lại một lớp màng bảo vệ trước cửa phòng bố Kiều mẹ Kiều.
Trước khi cô trở về, bất kỳ ai cũng không được vào căn phòng này, tất nhiên người bên trong cũng không thể ra ngoài.
Không phải cô quá cẩn thận, mà thực sự là vất vả lắm mới tìm được người, cô không thể cho phép họ xảy ra bất kỳ sự cố nào, cẩn tắc vô áy náy.
Trong tất cả các phương tiện giao thông, máy bay là nhanh nhất.
Bởi vì khoảng cách đường chim bay trên không là ngắn nhất, tốc độ cũng nhanh nhất.
Và tốc độ bay đường thẳng của Đường Mạt cũng cực kỳ nhanh. Dù sao cũng chỉ là một thành phố, tuy một đầu bên này một đầu bên kia, nhưng bay thẳng trên không trung chưa đầy nửa giờ, Đường Mạt đã quay trở lại nơi cô xuất hiện đầu tiên ở thế giới này.
Quả nhiên hành động một mình tiện lợi hơn rất nhiều.
Lúc đầu dẫn theo Tề Gia Minh ra ngoài, phải lo lắng đến khả năng chịu đựng của cơ thể cậu ta, không dám bay quá cao quá nhanh.
Sau đó đi theo đội ngũ lớn luồn lách trong thành phố, tốc độ càng chậm như rùa bò.
Sau nửa giờ bay với tốc độ bàn thờ, Đường Mạt đứng dưới chân núi thở phào một hơi dài, sảng khoái.
Dưới chân núi, trong hang động nhỏ của Đường Mạt vẫn chất đầy ắp đồ đạc, mọi thứ được sắp xếp vô cùng ngăn nắp, đang chờ đợi chủ nhân của chúng.
Những thứ này đều là vật tư do người nhà của các bạn học trong trường vận chuyển đến vào lúc mạt thế mới bắt đầu.
Rơi vãi dưới đáy thung lũng, cho dù Đường Mạt không lấy thì người khác cũng chẳng lấy được, thế chẳng phải là lãng phí sao?
Đường Mạt bước vào hang động, tìm ra ba chiếc ba lô cỡ lớn, mỗi chiếc đều nhét đầy nước và các loại thức ăn.
Trên tay cô còn xách thêm một chiếc túi lớn, bên trong là một số đồ dùng sinh hoạt.
Bố Kiều mẹ Kiều đã đi một chặng đường dài như vậy, cũng nên thay quần áo, dọn dẹp bản thân một chút.
Mặc dù sống sót là quan trọng nhất, nhưng Đường Mạt vẫn muốn cố gắng hết sức để nâng cao chất lượng cuộc sống cho bố Kiều mẹ Kiều.
Động tác của Đường Mạt rất nhanh, bốn túi đồ lớn đã nhanh ch.óng được sắp xếp xong xuôi.
Sau khi dọn đồ xong, thời gian vẫn còn sớm, Đường Mạt cũng không vội về, mà ngồi bệt xuống đất tự mình ăn trước.
Từ khi trọng sinh đến nay, đã lâu lắm rồi cô không phải chịu cảnh ăn không no. Mấy ngày nay lại khiến cô một lần nữa cảm nhận được sự túng quẫn do mạt thế mang lại.
Tuy không c.h.ế.t đói được, nhưng cái cảm giác ăn không no thực sự chẳng dễ chịu chút nào.
Mang theo bốn túi đồ lớn này, cùng với cái bụng no căng, Đường Mạt mới mãn nguyện rời khỏi ngọn núi, quay trở lại tòa nhà kia. Cô ném đồ xuống đất, khóa trái cửa rồi bắt đầu ngủ.
Vật tư trong hang động vẫn được xếp ngay ngắn ở đó, dù Đường Mạt đã lấy đi nhiều như vậy, nhưng trông vẫn đầy ắp.
Chúng lặng lẽ nằm đó, không một ai hay biết.
Có lẽ vì đêm qua quá mệt, ngày hôm sau Đường Mạt dậy hơi muộn. Khi cô thức dậy bước ra khỏi cửa, phát hiện những người khác đều đã dậy rồi.
Rất nhiều người đang lượn lờ trước cửa một căn phòng, thỉnh thoảng lại liếc nhìn vài cái, muốn xem rốt cuộc bao giờ cửa mới mở.
“Sao vậy?” Đường Mạt mắt nhắm mắt mở, hỏi Kiều Hinh đang đứng ở cửa.
“Đêm qua Triệu Hoàn về rồi, còn mang theo một cậu bé, chỉ là bây giờ vẫn chưa ra khỏi cửa... Mọi người đều đang đợi cậu ta sắp xếp.”
Kiều Hinh nói chuyện luôn rất đơn giản, dễ hiểu.
“Bố mẹ cô đón về rồi sao?”
Kiều Hinh dường như lơ đãng hỏi, nhưng sự quan tâm thấp thoáng trong ánh mắt vẫn bị Đường Mạt bắt được.
“Đón về rồi, chắc vẫn đang ngủ.”
Đêm qua Đường Mạt về quá muộn, quên mất việc thu hồi lớp màng bảo vệ trước cửa phòng bố Kiều mẹ Kiều, vừa mới ngủ dậy mới nhớ ra.
Cũng may căn phòng đó vẫn chưa có ai ra vào. Xem ra bố Kiều mẹ Kiều cũng đã lâu lắm rồi không có được một giấc ngủ ngon lành, yên tâm.
Đêm qua đã gặp được con gái, tảng đá trong lòng hoàn toàn được buông xuống, giờ phút này họ đang ngủ rất say.
