Trở Về Năm 80: Đổi Lại Con Gái Ruột, Cùng Chồng Quân Nhân Làm Giàu Nuôi Ba Bảo Bối - Chương 231: Cái Chân Này Của Em Ấy Còn Biết Bị Chuột Rút Nữa

Cập nhật lúc: 07/05/2026 19:04

Nghiêm Thông khá hiểu người mẹ già ân oán rõ ràng, có thù tất báo của mình.

Anh ta cảm thấy có thể là do con trai mang họ Chu, cộng thêm việc anh ta tiêu tiền của anh cả chị dâu cả để thành gia lập nghiệp, sau khi kết hôn lại thiên vị nhà vợ, trong lòng mẹ già không vui, nên mới bỏ mặc gia đình nhỏ của họ.

Nghiêm Thông chỉ đành ra sức an ủi: "Vân Vân, mẹ cho một trăm rưỡi đã không ít rồi, không sống cùng nhau càng tốt!

Em xem Tiểu Trần chị em tốt của em kìa, mẹ chồng cô ấy từ quê lên, không ưa sạch sẽ, chăm cháu thì sao, cơm thức ăn đều phải nhai nát trong miệng rồi mới mớm cho đứa nhỏ ăn, tởm biết bao."

Chu Vân Vân nhíu mày: "Chị dâu cả của anh cũng là người thành phố, sẽ để mẹ làm như vậy sao?"

Cái đó thì không.

Anh ta không phải đang phóng đại sao?

Nghiêm Thông vỗ lưng Chu Vân Vân: "Tóm lại, chúng ta phải biết đủ, đừng quản em gái em gủng gì nữa, anh cả chị dâu cả bây giờ keo kiệt không cho tiền, mẹ có thể có mấy đồng cho em gái chứ."

"Rắm!" Chu Vân Vân lập tức phản bác.

"Anh hai anh gọi điện thoại nói, mẹ cùng người ta mở một cái quán cà phê gì đó, cà phê bán từng ly từng ly, kiếm được nhiều tiền lắm, hơn nữa bà ấy còn muốn tổ chức cái tiệc nhận người thân gì đó. Không được, em không thể trơ mắt nhìn mẹ anh thiên vị, Nghiêm Thông, đưa con cho mẹ em trông mấy ngày, hai chúng ta lập tức đi Lộc Thành!"

——

Lộc Thành.

Sau khi tiệc nhận người thân định xong ngày, người nhà họ Nghiêm lại tự mình thông báo cho bạn bè thân thiết của mình.

Hôm nay, Giả Thục Phân và Tiểu Ngọc đưa Giả Diệc Chân và Giả Đình Tây đi mua quần áo mới.

Lúc vào trung tâm thương mại không có dốc thoải, Giả Thục Phân và Giả Diệc Chân khiêng xe lăn lên, bậc thang hơi dài, hai người khiêng lâu thì hơi tốn sức, có một bàn tay to lớn từ phía sau đỡ một cái.

Tiểu Ngọc ở bên cạnh vui mừng gọi.

"Chú Bùi, là chú ạ."

Bùi An.

Chiến hữu cũ của Nghiêm Cương, cũng là lãnh đạo hiện tại.

Đặt xe lăn xuống mặt đất bằng phẳng, Giả Thục Phân quệt mồ hôi trên mặt, quay đầu cảm ơn.

"Tiểu Bùi, cảm ơn cậu nhé."

"Không có gì ạ." Bùi An nghiêm túc quan sát bậc thang.

"Chỗ này thiết kế không hợp lý, cháu quen giám đốc của họ, để cháu phản ánh với họ một tiếng, sửa lại."

"Thế thì tốt quá." Giả Thục Phân vui vẻ.

"Lần sau chúng tôi lại đến dạo thì tiện rồi, đúng rồi, Tiểu Bùi cậu còn chưa biết nhỉ, đây chính là con gái tôi Diệc Chân. Diệc Chân, đây là lãnh đạo của anh trai con, con gọi anh Bùi là được."

Bùi An và Giả Diệc Chân chào hỏi lẫn nhau.

Trong lòng Bùi An lại nghĩ: Nhìn bề ngoài, ngược lại không nhìn ra cô ấy từng hắt nước tiểu vào kẻ xấu.

"Tiểu Bùi, cậu đến trung tâm thương mại làm gì thế?" Giả Thục Phân không khỏi hỏi một câu.

Bùi An bất đắc dĩ: "Mẹ cháu gọi cháu đến xem mắt."

Anh giơ tay xem đồng hồ: "Sắp đến giờ rồi, thím, cháu qua đó trước nhé."

"Được được, cậu đi bận đi."

Giả Thục Phân đưa mắt nhìn Bùi An sải bước rời đi, nói nhỏ với con gái.

"Cái cậu Bùi An này, công việc tốt, nhân phẩm tốt, gia cảnh cũng không tồi, trạc tuổi anh trai con, hình như còn lớn hơn chút, vẫn chưa kết hôn, chắc chắn có bí mật."

Giả Diệc Chân không có hứng thú lắm với chuyện của người khác, cô chỉnh lại cổ áo cho Tiểu Ngọc, cài kỹ kẹp tóc.

"Trên đời này người chưa kết hôn nhiều như biển, thiếu gì bí mật."

Cũng phải ha.

Nhưng Bùi An là người bà quen biết, là người bên cạnh, ở một mức độ nào đó cũng coi như người nhà mà.

Tối hôm đó, Nghiêm Cương đang rửa bát trong bếp, Giả Thục Phân lau bếp lò, thấy ngoài cửa không có ai, bà lặng lẽ hỏi.

"Cương Tử, sao Bùi An bây giờ vẫn chưa kết hôn thế?"

Động tác của Nghiêm Cương khựng lại, nhíu mày, không đáp mà hỏi ngược lại.

"Mẹ, mẹ muốn giới thiệu Diệc Chân cho Bùi An? Không được, con khuyên mẹ dập tắt ý định này đi."

Giả Thục Phân sững sờ hai giây, lườm anh.

"Nói bậy bạ! Mẹ không có nghĩ như vậy! Mẹ vừa mới nhận lại Diệc Chân, mẹ đều có thể chấp nhận con bé cả đời không tái hôn, mẹ làm sao lại muốn gả con bé đi chứ!"

"Thật sao?" Nghiêm Cương không dám tin lắm.

Giả Thục Phân xắn tay áo: "Có tin mẹ đ.á.n.h con không?"

Nghiêm Cương lúc này mới tin, anh tiếp tục rửa bát, thuận miệng nói: "Bùi An không muốn kết hôn."

"Tại sao?"

Nghiêm Cương không chịu tiết lộ bí mật của chiến hữu, chỉ nói: "Nguyên nhân chính trị."

Giả Thục Phân: "... Đừng tưởng mẹ không nghe ra sự qua loa của con, không sao, mẹ đã đoán được rồi."

?

Nghiêm Cương quay đầu: "Mẹ đoán được gì rồi?"

"Cậu ta chắc chắn không được." Giả Thục Phân cười lạnh.

"Con ở trong quân đội rất lợi hại, cậu ta có thể cũng xấp xỉ con đi, nhưng tuổi còn trẻ đã xuất ngũ lại giữ chức vị cao, chắc chắn là lúc làm nhiệm vụ bị thương nặng. Có phải cậu ta bị thương, không sinh được con nữa, quân đội mới sắp xếp chức vụ tốt như vậy cho cậu ta không?"

Nghiêm Cương: "..."

Anh im lặng, Giả Thục Phân liền cảm thấy mình nói đúng rồi.

Bà lắc đầu: "Yên tâm đi, mẹ sẽ không nói ra ngoài đâu, cậu ta cũng không dễ dàng gì, nghe Tiểu Ngọc nói trong nhà cậu ta nuôi ch.ó mèo, có lòng yêu thương, là một người đàn ông tốt."

Nhưng bà cũng là một người mẹ tốt, kết hôn đâu phải chuyện tốt đẹp gì, Bùi An là người đàn ông tốt không sai, nhưng cậu ta còn có bố mẹ nữa, bà không thể đẩy Diệc Chân đi chịu khổ được.

Chớp mắt đã đến ngày diễn ra tiệc nhận người thân, đặc biệt chọn vào cuối tuần, thế là Đại Mao Nhị Mao đều có thể đi.

Sáng sớm, người nhà họ Nghiêm đã đến nhà hàng đặt trước để đón khách.

Giả Thục Phân mặc bộ sườn xám lụa tơ tằm mà Ôn Ninh đặc biệt may cho bà.

Sườn xám màu xanh đậm, thêu hoa mẫu đơn, trên cổ đeo một sợi dây chuyền vàng, khiến bà cụ trông vừa trầm ổn vừa thanh lịch.

Ôn Ninh mặc chiếc váy màu vàng nhạt, Giả Diệc Chân mặc chiếc váy màu đỏ, hai chị em dâu đứng cạnh nhau, cứ như một cặp chị em hoa.

Tiểu Ngọc và mẹ mặc cùng kiểu, nhưng kiểu dáng làm thành váy công chúa.

Nghiêm Cương và ba cậu bé giống nhau, áo sơ mi trắng, quần âu, có điều anh thắt cà vạt, còn ba cậu bé thì kẹp nơ cổ.

Đại Mao màu đen, trầm tĩnh.

Nhị Mao lấy màu đỏ đeo cho Giả Đình Tây, vì có thể phối hợp với váy đỏ của cô út.

Nhị Mao thì đeo màu vàng, phối với mẹ, hắc hắc.

Cả nhà ăn diện như vậy xuất hiện, giành được khá nhiều lời khen ngợi.

Dương Tú Liên giơ ngón tay cái lên: "Chị Thục Phân, em đã nói Tiểu Ngọc nhà chị ngoan như vậy, Đại Mao Nhị Mao đẹp trai như vậy là di truyền từ ai chứ, di truyền từ chị và Ôn Ninh đấy!"

Lưu Uy cũng múa mép tép nhảy.

"Nhìn xem, nhìn xem, mấy người đi tuyển diễn viên đóng phim truyền hình sao không nhìn chị Ôn của tôi, anh Cương của tôi, thím Thục Phân của tôi, thím tôi nói thế nào cũng có thể đi làm một lão thái quân chứ! Anh Cương và chị Ôn của tôi chính là tình yêu rung động lòng người của sĩ quan xuất ngũ và nữ doanh nhân!"

"Đại Mao Nhị Mao Tiểu Ngọc cũng đóng gói gửi đến đoàn phim, một người suốt ngày đọc sách là học bá, một người suốt ngày trốn học là trùm trường, Tiểu Ngọc chính là cô em gái công chúa được cả học bá và trùm trường bảo kê."

"Thím, đây chính là con gái thím nhỉ, nhân tài xuất chúng, thím hồi trẻ có phải cũng trông như thế này không?"

...

Một đám người ồn ào náo nhiệt, bởi vì họ mời đều là bạn bè chí cốt, gom góp lại, còn chưa ngồi kín năm bàn.

Sau khi tiệc bắt đầu, Giả Thục Phân cùng Nghiêm Cương, Ôn Ninh dẫn theo Giả Diệc Chân, từng bàn từng bàn, từng người từng người kính trà.

Đây là giới thiệu, cũng là công nhận.

Ý tứ chính là: Đây là người nhà mà nhà họ Nghiêm chúng tôi vừa tìm lại được, đặt ở đầu quả tim, bây giờ nhận mặt một cái, các người sau này phải chiếu cố đấy nhé.

Người hướng nội thì ghi nhớ trong lòng, người hướng ngoại thì trực tiếp vỗ n.g.ự.c.

"Cô là em gái của chị Ôn, chính là em gái của tôi, tôi tên Lưu Uy, có việc gì cô có thể tìm vợ tôi, Đình Đình, em nói đúng không?"

Triệu Đình Đình lườm anh ta một cái, nắm lấy tay Giả Diệc Chân.

"Anh Lưu của em nói đúng đấy, Diệc Chân, chị làm nhân viên bán hàng ở trung tâm thương mại quốc doanh, có việc gì em cứ trực tiếp đến tìm chị."

"Chị tên là Lý Thúy, gọi chị là chị Thúy là được, mở một quán cơm, em không có việc gì thì dẫn con đến dạo chơi, món gì chị cũng biết làm."

"Tôi... tôi làm việc ở bệnh viện, Diệc Chân à, hy vọng cô đừng gặp tôi ở bệnh viện."

"Hahaha!"

Giả Diệc Chân nhìn từng khuôn mặt tươi cười trước mắt, bàn tay cầm ly hơi siết c.h.ặ.t.

Cô chưa từng cảm nhận được nhiều thiện ý đến vậy.

Trước chín tuổi, cô ở nhà bố mẹ nuôi, bố mẹ nuôi là người tính tình cô độc, nội tâm lương thiện, chuyên tâm nghiên cứu, không có nhiều bạn bè, dẫn đến việc cô cũng không có bạn bè.

Sau chín tuổi, cô ở cô nhi viện.

Cô nhi viện là nơi thu nhận trẻ em không sai, nhưng cũng tồn tại sự cạnh tranh, bọn trẻ sẽ vì một miếng bánh đậu phụ, một viên kẹo mà đ.á.n.h nhau sứt đầu mẻ trán.

Sau khi rời khỏi cô nhi viện, thì càng khỏi phải nói.

Giả Diệc Chân lần đầu tiên phát hiện ra, có người nhà chống lưng, có bạn bè vây quanh, lại là một chuyện tốt đẹp đến thế.

Ngay cả con trai Giả Đình Tây, cũng được Nhị Mao đẩy đi chơi cùng đám bạn nhỏ.

"Các cậu xem, đây chính là em trai tớ Giả Đình Tây, tên ở nhà là Khoái Khoái, hắc hắc vì giả đình (dừng giả) mà, chính là đừng dừng lại, cho nên gọi là Khoái Khoái (nhanh nhanh)!

Đúng, em ấy thiếu một cái chân, chơi vui lắm, cái chân này của em ấy còn biết bị chuột rút nữa, tưng tưng tưng..."

.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.