Trò Chơi Quỷ Dị [vô Hạn] - Chương 80.1: Vô Vọng Jải (5) Exploit - Lợi Dụng

Cập nhật lúc: 09/05/2026 16:04

Không lâu sau, Yuna đẩy xe thức ăn bước ra từ sau quầy, cùng lúc đó là mùi cá tanh nồng nặc ập vào mặt. 

Mùi vị đó tuy chưa đến mức làm người ta nôn mửa, nhưng tuyệt đối không thể coi là dễ chịu, nó khiến Tề Tư nhớ đến xưởng chế biến cá khô mà anh từng tới nhiều năm về trước.

​Trong căn phòng tối om om của ký ức đó, nhìn đâu cũng thấy dày đặc những xác cá, anh luôn ngờ vực rằng chính mình cũng là một phần trong số những x.á.c c.h.ế.t thối rữa đó —— quả thực không phải là một hồi ức tốt đẹp gì.

​Mùi vị đủ để thu hút sự chú ý, những người chơi nín thở ngưng thần, đồng loạt nhìn về phía Yuna.

Chiếc xe thức ăn bằng kim loại trông như đã rất lâu chưa được lau rửa, bề mặt xám đen treo lủng lẳng những vệt m.á.u đã khô, màu nâu sẫm. Nhìn kỹ thì đó là m.á.u cá, nhưng ở rìa lại in hằn vài dấu vân tay và dấu bàn tay.

Tầng dưới của xe đặt những khúc xương cá bạc màu, khô quắt đến trong suốt, to cỡ ngón tay người, đầu nhọn sắc bén, trông chẳng khác nào lưỡi d.a.o.

Yuna lại dường như không để ý ánh mắt đề phòng của mọi người, mỉm cười đẩy xe thức ăn đến cạnh chiếc bàn giữa đại sảnh, đôi bàn tay nhợt nhạt bám lấy vành đĩa, bưng từng đĩa thức ăn đen thui đặt lên bàn.

​Tề Tư đi tới nhìn một cái, mười đĩa thức ăn cơ bản toàn là cá: cá khô mặn, cá hấp, cá chiên xù, canh cá... chỉ có mỗi đĩa rong biển là miễn cưỡng được coi là món chay, nhưng trên đó rải rác vài miếng thịt màu vàng sáp, khiến người ta chẳng có chút ham muốn nuốt xuống.

Gần như trong tất cả những đĩa canh sền sệt đều nổi lềnh bềnh những vảy cá trắng to bằng lòng bàn tay, hình dạng dài và cong. Chúng không thuộc về bất kỳ loài cá nào mà Tề Tư từng biết, trái lại khiến anh liên tưởng đến… lông vũ.

​Tề Tư trong chốc lát bỗng thấy nhớ tiểu thư Anna. Đều là NPC cả, sao gu thẩm mỹ về ẩm thực lại chênh lệch lớn thế này?

​Yuna mặc kệ ánh nhìn của người chơi, lần lượt bày mười lăm bộ bát đũa lên bàn rồi mới lắc lư dáng người lùi lại sau quầy.

​Người chơi lờ mờ nhớ lại, ngay khoảnh khắc trước khi họ xuất hiện trên đảo, vừa hay nhìn thấy một nhóm hư ảnh quỷ quái nhảy xuống biển, vài cái còn mọc ra đuôi cá. Giờ đây một bàn tiệc toàn cá hiện ra trước mắt, bảo họ không liên tưởng nhiều cũng khó.

​Vài người chơi thận trọng thậm chí còn lùi lại mấy bước, mưu toan thoát khỏi sự bao vây của mùi cá tanh.

​Lục Lê im lặng nhìn chằm chằm vào những món ăn trên bàn.

​Như thể đã đưa ra quyết định, anh ta bước vài bước đến giữa đám đông, nhìn quanh những người chơi xung quanh mình: “Tôi xin tự giới thiệu lại lần nữa, ngoài đời tôi là giáo sư khoa Lịch sử tại một trường đại học, chủ yếu nghiên cứu lịch sử phương Tây. Về bối cảnh của phó bản này, tôi vừa hay có một vài suy đoán...”

​Thanh niên tóc dài đứng gần anh ta nhất nghe vậy, kích động như gặp được thần tượng: “Giáo sư Lục, không ngờ đúng là ngài! Tôi cứ thấy ngài quen quen, ngài chính là vị giáo sư trẻ tuổi nhất của Đại học Yến đúng không? Một tuần trước tôi vừa đọc bài về ngài trên tài khoản chính thức!”

​Thanh niên tự xưng là "Diệp Lâm Sinh", đang học đại học tại Bắc Đô, việc cậu ta nhận ra thân phận của Lục Lê là điều hoàn toàn hợp lý.

​Vài người chơi dường như cũng nhớ ra bài viết mà cậu ta nhắc tới, đưa mắt nhìn nhau, đều thấy được sự kinh ngạc trong mắt đối phương.

​Sau khi trở thành người chơi chính thức, việc che giấu thân phận ngoài đời thực trong Trò chơi quỷ dị đã trở thành sự đồng thuận của đại đa số mọi người. Nếu ai sở hữu một gương mặt nổi tiếng, họ càng sẵn lòng tiêu tốn điểm tích lũy để chỉnh sửa ngoại hình đôi chút.

​Vậy mà không ngờ lại có người chẳng thèm che đậy, chủ động tự lộ thông tin thật của mình ra.

​"Là tôi, không ngờ tôi lại nổi tiếng thế, đi đâu cũng bị nhận ra." Lục Lê nói giọng hơi hóm hỉnh.

​Anh ta giơ tay phải làm động tác ép xuống, dùng thái độ của thầy giáo đối với học sinh ra hiệu cho mọi người im lặng: “Con tàu chúng ta đi lúc phó bản mới mở màn là tàu buồm kiểu Carrack, thịnh hành vào thế kỷ 15. Kết hợp với lời thuyết minh, cơ bản có thể phán đoán bối cảnh phó bản là thời đại Đại Hàng Hải, tức là từ thế kỷ 15 đến thế kỷ 17...”

​Tề Tư đứng ở vòng ngoài nghe một lát, quyết định không để kiến thức làm ô nhiễm tâm hồn mình nữa.

​Anh quay người đi tới cạnh bàn đầy thức ăn, cầm bát đũa lên, né những miếng thịt vụn nổi trên bề mặt, gắp một miếng rong biển nhét vào miệng.

​Phải nói là, cái thứ này nhìn thì khó ăn, mà ăn vào... quả thực cũng rất khó ăn. 

Ngay khoảnh khắc đưa vào miệng, ngoài mùi tanh của cá, Tề Tư còn ngửi thấy một mùi thối nhè nhẹ, giống như xác người nổi lềnh bềnh trong mương nước bẩn giữa mùa hè oi ả.

Mùi này không phải đến từ rong biển, mà là từ những mảnh thịt cá còn sót lại trên đó. Đĩa đựng các loại cá khác cũng bốc mùi tương tự, thậm chí còn nồng và rõ rệt hơn. Chỉ cần tưởng tượng cảm giác khi nuốt xuống thôi cũng đủ khiến người ta buồn nôn.

Dù thế nào đi nữa, cá thì chắc chắn không thể ăn. Chẳng lẽ không ăn sẽ c.h.ế.t? Cũng không cần phải tự làm khổ dạ dày mình. Rong biển thì vẫn có thể tạm lấp bụng…

​Anh quay đầu nhìn đám người vẫn đang mải mê "học kiến thức", nghĩ thông suốt điều gì đó, lập tức nhanh tay lẹ mắt gắp nửa đĩa rong biển vào bát mình, rồi cẩn thận dùng đũa gạt bỏ những mẩu thịt vụn trên đó.

​Sau đó, anh ôm bát ngồi xổm vào một góc khác, mặt không đổi sắc lùa từng miếng rong biển vào miệng, nuốt xuống.

​Thường Tư tận mắt nhìn thấy Tề Tư nếm thử một miếng, rồi như sợ có người tranh giành mà nhanh ch.óng giải quyết hết nửa đĩa rong biển, còn quẹt miệng vẻ chưa thỏa mãn, không khỏi nảy sinh vài phần nghi hoặc.

​Anh ta tuy không kén ăn, nhưng lúc này cũng giống như tất cả những người bình thường khác, chẳng có hứng thú gì với bàn thức ăn nồng nặc mùi cá này.

​Thế nhưng, nhìn biểu hiện của Tề Tư, đĩa rong biển đó dường như rất ngon?

​Anh ta do dự một lát, cũng lấy một bộ bát đũa, gắp một miếng rong biển nhét vào miệng. Mùi tanh mặn xộc thẳng lên não, không đến mức làm anh ta nôn ra, nhưng cũng chẳng thể gọi là "ăn được".

​Nhất thời, ánh mắt anh ta nhìn Tề Tư trở nên cổ quái, cứ như thể đang nhìn một sinh vật dị thường không thể hiểu nổi.

​Tề Tư vừa ngẩng đầu lên liền thấy ánh mắt khác lạ của Thường Tư. Nhìn thấy bộ bát đũa trong tay đối phương, anh nở nụ cười rạng rỡ: “Thường ca, tôi để lại cho anh nửa đĩa đấy.”

​Ánh mắt giao nhau, Thường Tư trong chốc lát cũng nghĩ thông suốt một vài chuyện, lập tức học theo, lùa nốt nửa đĩa rong biển còn lại vào bát mình.

​Sau khi hai người âm thầm giải quyết xong vấn đề bữa tối và lặng lẽ đi lên tầng hai, đám người chơi mới kết thúc cuộc thảo luận.

​Lục Lê đứng dậy đi tới cạnh bàn ăn, thở dài u uất: “Mọi người ăn một chút đi, không biết phải ở lại phó bản này mấy ngày, không thể để bụng đói được.”

​Quy tắc thứ ba viết rất rõ ràng, 【Thức ăn trên đảo đều có thể ăn được, hãy ăn uống đúng giờ; chỉ khi ăn thức ăn trên đảo mới có thể trở thành tín đồ của Hải Thần】.

​Đều là những người đã trải qua phó bản người mới, đương nhiên biết đói bụng là một chuyện cực kỳ nguy hiểm trong phó bản. Món ăn khó nuốt hơn cũng không phải chưa từng ăn, cứ coi như uống t.h.u.ố.c mà bóp mũi nuốt xuống thôi.

Người chơi ngồi vào bàn ăn, cầm bát đũa lên mới giật giật khóe môi phát hiện, đĩa món chay duy nhất trên bàn đã bị quét sạch bách, chỉ còn lại vụn thịt được cẩn thận gạt lại vào đĩa.

​Còn lại toàn là thịt cá không rõ nguyên liệu là gì, vẫn đang cần mẫn tỏa ra mùi tanh khó ngửi…

....…

​Hành lang tầng hai của nhà trọ dài dằng dặc, các phòng ở hai bên khảm vào tường gỗ, gần như hòa làm một với bức tường.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Trò Chơi Quỷ Dị [vô Hạn] - Chương 108: Chương 80.1: Vô Vọng Jải (5) Exploit - Lợi Dụng | MonkeyD