Trò Chơi Quỷ Dị [vô Hạn] - Chương 76.2: Vô Vọng Hải (1) Ambition - Dã Tâm

Cập nhật lúc: 08/05/2026 15:02

Tề Tư không xem nhiều hướng dẫn, cũng luôn không thể hiểu nổi loại lao động công ích nhằm nâng cao xác suất sinh tồn cho người khác một cách vô cầu như thế này.

Anh nghe những lời tâng bốc Lưu Vũ Hàm của đám người chơi, không để lại dấu vết lùi lại vài bước, biểu thị mình không thân thiết với đám người này.

Thường Tư im lặng đứng ở rìa xa đám người, tựa vào lan can boong tàu.

Anh mở livestream — một là để ghi lại các loại thông tin của phó bản, hai là có thể từ góc nhìn “thượng đế” nhận thêm vài gợi ý.

Người trong phó bản tuy không nhìn thấy nội dung màn hình, nhưng vẫn thấy được gợi ý donate và biểu đồ cảm xúc của bình luận khán giả.

Ngay lúc đó, anh nhận được 1 điểm donate của Mục Đông Húc. Theo ám hiệu đã hẹn trước, điều này đồng nghĩa với việc được phép tự do hành động.

Vì vậy, anh lập tức rời khỏi vị trí, đi tìm Tề Tư để hỏi rõ vài điểm nghi vấn.

"Tư Khế, tôi muốn hỏi cậu vài chuyện liên quan đến phó bản 《Trang viên hoa hồng》."

Tề Tư dừng bước, biểu cảm lộ ra vẻ nghi hoặc đúng lúc: “Nói đi, chuyện gì?”

Thường Tư nhớ lai, rồi nói:

“Lúc đó, Lâm Thần không rõ lý do mà ra tay với tôi, sau khi tôi g.i.ế.c cậu ta đã kích hoạt thời gian quay ngược. Có thể suy luận điều kiện kích hoạt quay ngược thời gian là 'dùng thân phận con người g.i.ế.c c.h.ế.t con người'. Đã biết cậu từng kích hoạt một lần quay ngược thời gian, vậy lần đó cậu đã g.i.ế.c ai?”

Thường Tư dừng lại một lúc, giọng lạnh đi: “Còn nữa khi Lâm Thần ra tay với tôi, đồng hồ cơ vừa vặn gõ hai tiếng; trước đó cậu mượn tôi Đồng hồ Vận Mệnh, không nghi ngờ gì là muốn xác định thời gian cụ thể ở bên ngoài lâu đài, lúc đó rốt cuộc cậu muốn làm gì?”

Cố ý để lại kẽ hở trong những sự thật hiển nhiên, dẫn dụ nghi phạm nói ra những lời nói dối không chịu nổi sự suy xét, rồi cuối cùng công khai vạch trần để đạt được hiệu quả răn đe, đây là kỹ thuật thẩm vấn thông thường nhất.

Tề Tư đã sớm đối phó trôi chảy, không hề mắc bẫy: “Anh chẳng phải đã biết câu trả lời rồi sao? Chính là như anh nghĩ đấy...”

"Tôi dẫn dụ Lâm Thần, để cậu ta đi g.i.ế.c anh, bởi vì bất kể ai trong hai người c.h.ế.t, kết quả đều như nhau, đều sẽ kích hoạt quay ngược thời gian; sau đó tôi có thể nhân cơ hội hóa thân thành quỷ quái, áp chế tiểu thư Anna, phá giải thế giới quan."

"Còn về lần quay ngược thời gian mà tôi kích hoạt, chẳng qua là tôi đã có một phần suy đoán về cơ chế, và trong cục diện c.h.ế.t ch.óc buộc phải đ.á.n.h cược một phen, muốn thử xem có thể ép ra một con đường sống hay không mà thôi."

Nói đến đây, anh bỗng ghé sát Thường Tư, nheo mắt cười: “Lúc đó Quách Diễm chặn đường chúng ta ở lối cầu thang, cô ta đã quỷ quái hóa được một nửa, đã là tồn tại mạnh nhất dưới quyền tiểu thư Anna. Tôi thấy hai chúng ta cộng lại cũng không đ.á.n.h lại cô ta, chỉ có thể đ.á.n.h lén anh từ phía sau, kích hoạt quay ngược thời gian để quay về một tiếng trước.”

Cư nhiên cứ thế thừa nhận sao? Thường Tư hơi cau mày, trực giác thấy có chỗ nào đó không đúng lắm.

Tề Tư dường như nhìn thấu suy nghĩ của anh ta, khẽ chậc một tiếng: “Có gì mà không thể thừa nhận chứ? Dù sao với tình hình lúc đó, chỉ có kích hoạt quay ngược thời gian thì anh và tôi mới có thể sống sót. Nếu thất bại, sau khi anh c.h.ế.t, Quách Diễm chắc chắn cũng sẽ g.i.ế.c tôi diệt khẩu.”

"Nói theo một nghĩa nào đó, chúng ta là châu chấu buộc chung một sợi dây, không phải sao?"

Những sự việc phức tạp xoắn lại thành một đoàn, trước tiên cần phải gỡ rối từng manh mối, sau đó phân tích rõ lợi hại và mất còn.

Thường Tư không phải kẻ ngốc có thể bị lừa gạt dễ dàng bằng vài ba câu nói; Tề Tư cũng không phải nhân vật chính trong tiểu thuyết có thể vơ vét hết mọi lợi ích vào lòng.

Anh tự biết không thể che giấu mọi chuyện một cách toại nguyện, dứt khoát cân nhắc tổng thể tầm quan trọng và độ khó khi lừa gạt của từng việc, đưa ra sự lựa chọn:

Chuyện ở 《Trang viên hoa hồng》 Thường Tư đã biết đại khái rồi, anh chi bằng thành thật khai báo để giữ ấn tượng tốt; còn phó bản 《Ăn thịt》… đó là gì? Rõ ràng là việc Thường Tư làm, thì liên quan gì đến anh, Tề Tư?

Thường Tư sờ sau gáy mình, hỏi: “Cậu nói cho tôi những điều này, không sợ tôi trả thù cậu sao?”

"Không sợ, ở Trang viên hoa hồng tiếp xúc một thời gian tôi thấy anh là người không tệ, không phải loại tiểu nhân." Tề Tư phát một chiếc "thẻ người tốt", kèm theo đó là sự bắt cóc đạo đức: “Lúc đó tình hình khẩn cấp, tôi không kịp thương lượng với anh, nhưng tôi tin với nhân phẩm của anh, dù biết trước kế hoạch của tôi cũng sẽ không phản đối đâu.”

Đúng là như vậy.

Bị lợi dụng một phen trong Trang viên Hoa Hồng, Thường Tư thực ra cũng không để tâm, bởi kết cục là tốt, mà quả thật cũng không có phương án nào phù hợp hơn.

Trong lòng anh thậm chí còn có chút cảm kích Tề Tư, vì đã kịp thời nghĩ ra con đường sống, giúp anh và Lâm Thần cùng sống sót.

Điều anh quan tâm hơn là: trong phó bản Ăn Thịt, kẻ đồ sát lấy tên của anh… rốt cuộc là ai?

Thường Tư nhìn vào mắt Tề Tư, chậm rãi mở lời:

"Tôi còn một câu hỏi nữa, phó bản 《Ăn thịt》..."

"Thưa các quý cô và các tiên sinh!" Tiếng chào cao v.út ngắt lời anh ta.

Một gã đàn ông mặc trang phục Âu cổ điển không biết đã xuất hiện trên boong tàu từ lúc nào, bước vài bước đến giữa những người chơi, dõng dạc tuyên bố: “Chúng ta sắp đến vùng biển Tam giác Quỷ rồi, xin các vị khẩn trương trở về khoang tàu đi ngủ. Truyền thuyết kể rằng nếu tỉnh lại giữa chừng khi đi qua vùng biển này, các vị sẽ biến mất một cách vô hình, không ai cứu nổi các vị đâu.”

Ngữ khí của ông ta không kiêu ngạo cũng không siểm nịnh, thân phận chắc không thấp, ước chừng là thuyền trưởng của con tàu này.

Trang phục của những người chơi đều thiên về hiện đại, rõ ràng không cùng tông với phong cách phối đồ của vị thuyền trưởng này. Chỉ là không biết trong mắt vị NPC này, họ là thân phận gì, hình tượng ra sao.

"Thưa các vị, tôi dùng danh dự của dòng họ Crouch của mình để đảm bảo rằng tôi không hề nói dối." Ngữ khí thuyền trưởng trở nên nôn nóng, như thể thực sự lo lắng cho an nguy của người chơi: “Các vị chắc cũng đã nghe qua những truyền thuyết đó...”

"Vậy còn ông thì sao?" Một thanh niên đeo kính gọng vàng cười ngắt lời ông ta, “Ông có giữ được sự tỉnh táo ở vùng biển này không?”

Bản thân điều này đã là một nghịch lý, nếu tỉnh táo thực sự đồng nghĩa với nguy hiểm, thuyền trưởng cũng buộc phải đi ngủ, vậy cả con tàu sẽ không có ai cầm lái, mất kiểm soát, trái lại sẽ mang đến nguy cơ lớn hơn.

Thuyền trưởng cười khổ: “Tôi thì khác, tôi là tín đồ của Hải Thần, nhận được sự che chở của Ngài.”

“Các vị chưa từng tin Hải Thần, chỉ khi bước vào cõi mộng kia, dưới ánh mắt dõi theo của Hải Thần, mới có thể nhận được một đêm bình an.”

“Không còn thời gian nữa, các vị mau vào khoang tàu đi, Hải Thần sắp nổi giận rồi...”

Dường như để chứng minh lời ông ta nói, trên mặt biển từ lúc nào đã nổi lên sương mù mờ ảo, mùi tanh mặn cuồn cuộn như thực thể, kéo nhau tràn lên boong tàu, phản chiếu những bóng ma xám đen mờ mịt trong sương.

Phía xa le lói những đốm sáng vàng nhạt, lay động bắt đầu di chuyển, từ vài quầng sáng chớp mắt đã phân tách thành một vùng sao đêm lốm đốm, vây quanh con tàu từ tứ phương tám hướng, càng lúc càng lại gần.

"Mau vào khoang tàu!" Thuyền trưởng vung tay về phía khoang tàu, lớn tiếng hét gọi.

Người chơi không dám chậm trễ, đua nhau theo chỉ dẫn của ông ta tuôn về phía sau cánh cửa khoang đang mở.

Vài người chạy dẫn đầu sau khi xông vào trong thì nhìn thấy thứ gì đó, cứng đờ dừng bước, nhưng nhanh ch.óng bị những người phía sau xô đẩy lao về trước, ngã nhào xuống đất.

Trong cơn hỗn loạn pha lẫn tiếng nức nở của một phụ nữ: “Đừng vào đây! Bên trong... bên trong có quỷ!”

Giọng nữ sắc nhọn, nổi bật hẳn giữa đám âm thanh hỗn tạp. Khoảnh khắc tiếng nói vừa dứt, tất cả mọi người như những con côn trùng bị rơi vào nhựa thông, đứng sững tại chỗ không thể nhúc nhích, ngay cả âm thanh cũng biến mất trong tích tắc, giống như hòn đá rơi vào vũng bùn trơn trượt.

Chỉ thấy từng cái bóng đen khòm lưng mục nát lao ra từ sau cửa khoang, không có thực thể nhưng có thể nhìn rõ đường nét hình người.

Chúng xếp thành hàng lối, nhảy nhót đi về phía mạn tàu, từng đứa một leo qua đó, gieo mình xuống biển, khiến Tề Tư không kìm được mà liên tưởng đến màn "linh dương nhảy vực" trong truyền thuyết.

Chúng không nghi ngờ gì là quỷ quái, nhưng dường như hoàn toàn không nhìn thấy sự tồn tại của người chơi, chỉ men theo quỹ đạo đã định sẵn mà nhảy xuống tàu, không biết đã lặp lại bao nhiêu vòng luân hồi.

Trong tĩnh lặng, giọng nói vỡ vụn của thuyền trưởng run rẩy vang lên: “Xong rồi... là Hải Yêu khống chế vong linh đến đòi mạng! Xong thật rồi... con tàu của chúng ta bị nguyền rủa rồi! Tất cả chúng ta đều sẽ c.h.ế.t!”

Boong tàu rung lắc dữ dội, bóng tối bao trùm trời đất, mang đến nỗi sợ hãi như thể bị mù lòa.

Giọng nói của thuyền trưởng dần xa khuất, gió biển sắc lẹm như d.a.o kèm theo tiếng sóng vỗ kéo tới, giọng nam khàn khàn lạnh lẽo thong thả vang lên:

【Sự truy cầu tiền bạc, khát vọng về vinh quang, thôi thúc các bạn rời xa quê hương, bắt đầu cuộc viễn chinh】

【Thương nhân, học giả, quý tộc, những thân phận này bị các bạn vứt bỏ trên bờ; giờ phút này, các bạn chỉ là những lữ khách xa quê, những kẻ ôm dã tâm trên đại dương mênh m.ô.n.g】

【Nghèo đói, ôn dịch, khổ nạn, cái c.h.ế.t, hay là văn minh, kỹ thuật, khoa học, khai phóng, chân tướng và dối trá đã không còn quan trọng nữa】

【Bởi vì một sự cố ngoài ý muốn, các bạn đã đến một mảnh đất nằm ngoài bản đồ, và bị mắc kẹt tại đây】

【Những du hồn lạc lối kia ơi, chào mừng đến với vùng biển không có hy vọng này, nguyện Hải Thần bảo hộ các bạn】

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Trò Chơi Quỷ Dị [vô Hạn] - Chương 100: Chương 76.2: Vô Vọng Hải (1) Ambition - Dã Tâm | MonkeyD