Triều Vân Ký Trì - Chương 7
Cập nhật lúc: 10/07/2026 06:03
Hắn là quyền thần.
Cả đời vinh quang hiển hách.
Còn ta chỉ là một biểu muội nhỏ bé, vốn chẳng dám với cao.
Đương nhiên những lời ấy cũng có vài phần giận dỗi.
Thế nhưng sắc mặt Mạnh Trì Ngôn còn khó coi hơn cả ta tưởng.
“Muội nói… muội từng gặp chuyện?”
Ta có chút khó hiểu.
“Hôm ấy ta chạy ra khỏi phủ, suýt bị bọn lưu manh làm nhục, may mà được Tiết Chiêu cứu.”
“Cũng chính hôm đó, ta còn đến tìm huynh, nhưng huynh đã rời phủ, chỉ đứng trước cửa sổ trong tiểu viện bình thản luyện chữ.”
Mạnh Trì Ngôn cúi đầu, hắn im lặng hồi lâu.
Rất lâu sau hắn mới nhìn ta rồi nói:
“Có một số chuyện… ta hoàn toàn không biết.”
“Triều Vân, hãy cho ta vài ngày, ta sẽ cho muội một lời giải thích.”
…
Ta còn chưa kịp đợi Mạnh Trì Ngôn cho ta một lời giải thích thì người đến trước lại là Tiết Chiêu.
Ba bốn gã sai vặt lực lưỡng dìu hắn bước vào viện của ta.
Vốn dĩ hắn đã ngã bệnh.
Hai ngày nay lại còn ngày đêm chăm sóc Thẩm Ninh, cả người gầy rộc đi một vòng lớn, cũng tiều tụy hơn trước rất nhiều.
Khuôn mặt ấy gầy đến chỉ còn da bọc xương, trông chẳng khác gì bộ xương khô, khiến người ta phát sợ.
Tiết Chiêu đi một bước lại ho một trận.
“Triều… khụ khụ… Triều Vân… ta muốn nàng… khụ khụ… nhường… khụ khụ… nhường… khụ khụ…”
Hắn “nhường” mãi nửa ngày mà vẫn không thể nói hết một câu.
Nha hoàn lập tức chắn trước mặt ta.
Các nàng sợ hắn ho, cũng sợ ta bị lây bệnh.
Tiết Chiêu lại nghỉ ngơi hồi lâu.
Uống xong một ngụm nước nóng, cuối cùng cũng nói trôi chảy.
“Nàng nhường chiếc gối ngọc cho Ninh nhi đi.”
Thà hắn đừng mở miệng còn hơn.
Nghe thật chướng tai.
Ta lắc đầu.
“Đồ của ta, không nhường.”
Hắn nhíu c.h.ặ.t mày.
“Nhưng Ninh Nhi còn nhỏ, mẫu thân lại mất sớm, vốn đã rất đáng thương.”
“Thì sao?”
Ta cũng nhíu mày nhìn hắn.
“Có liên quan gì đến ta?”
“Con bé đáng thương như vậy.”
Tiết Chiêu lại định dùng tình cảm để lay động ta.
“Triều Vân, mấy ngày nay con bé bệnh rất nặng, còn thường xuyên gặp ác mộng.”
“Chiếc gối ngọc ấy có công dụng an thần.”
“Nàng rộng lượng một chút, nhường cho con bé đi.”
An thần sao?
Ta không khỏi đưa tay vuốt nhẹ bụng mình.
“Mấy hôm trước ta ngủ không ngon, may mà có chiếc gối ngọc này mới có thể yên giấc.”
“Tiết Chiêu, ta và con của ta cũng cần nó, không thể nhường.”
Ta vốn cho rằng mình đã dứt khoát như vậy thì hắn sẽ biết khó mà lui.
Nhưng không ngờ Tiết Chiêu chỉ khẽ nói với ta một câu xin lỗi.
Sau đó liền ra hiệu cho đám sai vặt bên cạnh.
Bọn chúng lập tức xông tới, định vượt qua sự ngăn cản của nha hoàn để vào phòng cướp chiếc gối ngọc.
“Tiết Chiêu, ngươi thật quá đáng!”
Ta lạnh lùng nhìn hắn.
Ánh mắt hắn đầy vẻ chột dạ.
Lúc thì nhìn trời.
Lúc thì nhìn đất.
Lúc lại nhìn hoa cỏ.
Duy chỉ không dám nhìn thẳng vào mắt ta.
“Triều Vân, chẳng qua chỉ là một chiếc gối ngọc mà thôi.”
“Chẳng qua chỉ là một chiếc gối ngọc thôi sao?”
Mạnh Trì Ngôn bỗng xông vào viện.
Trong tay hắn cầm một thanh trường kiếm.
Hắn vung tay ném mạnh về phía trước.
Thanh kiếm cắm phập xuống ngay trước mặt gã sai vặt.
Tên sai vặt sợ đến mềm nhũn hai chân, lăn bò chạy về phía Tiết Chiêu.
“Tiết Chiêu, chỉ vì một chiếc gối ngọc mà ngươi cũng đáng phải làm ầm ĩ đến mức này sao?”
Mạnh Trì Ngôn lạnh lùng nhìn hắn.
Rồi bước đến bên cạnh ta.
“Hôm nay cô phụ bảo ta đến đón muội về Tống phủ, nói là có việc gấp.”
Ta gật đầu.
Đang định cùng hắn rời đi.
Cũng không quên bảo người mang theo chiếc gối ngọc.
Tiết Chiêu lên tiếng ngăn lại.
“Nếu nhạc phụ muốn gặp nương t.ử của ta.”
“Chỉ c.ầ.n s.ai người đến báo một tiếng là được, ta tự sẽ đưa nàng về bái kiến nhạc phụ và nhạc mẫu.”
“Đâu cần biểu ca phải đích thân đến đón?”
Không hiểu vì sao.
Bất kể là kiếp trước hay kiếp này.
Tiết Chiêu vẫn luôn mang địch ý với Mạnh Trì Ngôn.
Có lẽ vì tự biết mình không bằng đối phương, trong lòng khó tránh khỏi đố kỵ.
Mạnh Trì Ngôn vẫn thản nhiên như cũ.
Hắn chỉ bình tĩnh đ.á.n.h giá Tiết Chiêu từ trên xuống dưới.
“Với bộ dạng bệnh như ma quỷ của ngươi bây giờ sao?”
“Đừng nói đến việc đưa nàng về Tống phủ, ngay cả bước ra khỏi Tiết phủ còn khó, lấy gì mà đưa nàng đi?”
Trong mắt hắn đầy vẻ khinh miệt.
Tiết Chiêu lập tức nổi giận.
“Triều Vân là thê t.ử của ta!”
“Ồ.”
Mạnh Trì Ngôn gật đầu.
“Thì sao?”
Nói xong, hắn trực tiếp lướt qua Tiết Chiêu rồi dặn dò nha hoàn cẩn thận dìu ta.
Còn bản thân hắn thì đích thân ôm chiếc gối ngọc.
“Tiết phủ này có trộm, ngay cả đồ của đương gia chủ mẫu cũng dám cướp, quả thật phải cẩn thận mới được.”
Một câu đầy ý châm chọc ấy khiến Tiết Chiêu tức đến trợn trắng mắt.
Hắn lập tức ngã vật xuống đất.
Ta cũng chẳng buồn để ý.
Chỉ bảo người đi mời phủ y.
Sau đó rời khỏi Tiết phủ.
Vừa lên xe ngựa, Mạnh Trì Ngôn đặt chiếc gối ngọc sang một bên rồi đưa tay kéo ta vào lòng.
Ta chỉ khẽ đ.ấ.m nhẹ lên cánh tay hắn.
“Biểu ca, huynh càng ngày càng quá đáng rồi.”
Hắn cúi mắt.
Khóe môi hơi cong lên.
“Nhưng muội thích, không phải sao?”
Xe ngựa chầm chậm lăn bánh.
Bốn phía đều được che kín.
Không một ai biết.
Ta và Mạnh Trì Ngôn đang mặc sức phóng túng trong cỗ xe này.
Hắn cúi xuống hôn nhẹ lên môi ta.
“Triều Vân, từ nhỏ ta đã thích muội.”
Ta không khỏi sững sờ.
“Vậy vì sao huynh không chịu cưới ta?”
Hắn cười khổ.
“Bởi lúc ấy muội vừa mới cập kê, còn ta thì vẫn chưa có công danh.”
“Thì sao?”
“Cho nên ta muốn muội chờ ta.”
Mạnh Trì Ngôn bỗng siết c.h.ặ.t vòng tay hơn.
“Nhưng ta không ngờ, chỉ vì thế mà lại đ.á.n.h mất muội.”
Xe ngựa dừng lại.
Mạnh Trì Ngôn buông ta ra rồi vén rèm xe.
Ta nhìn ra ngoài.
Chỉ thấy phụ mẫu đang đứng trước cổng lớn với vẻ mặt vô cùng phức tạp.
Trong lòng ta đầy nghi hoặc.
Ta để nha hoàn dìu mình xuống xe.
Mạnh Trì Ngôn vẫn luôn chậm hơn ta nửa bước.
Cẩn thận đi phía sau bảo vệ ta.
Phụ mẫu không nói gì, chỉ đưa ta vào phủ rồi đi thẳng đến hoa sảnh.
Sau đó cho lui toàn bộ hạ nhân.
Phụ thân là người mở lời trước.
“Năm đó… là lỗi của ta.”
Nghe phụ thân chậm rãi kể lại.
Ta mới biết thì ra chuyện năm xưa còn có một đoạn ẩn tình.
Từ nhỏ phụ mẫu đã xem ta như báu vật.
