Tra Phu Đưa Bạch Nguyệt Quang Trở Về, Ta Quay Người Gả Thủ Trưởng Hắn - Chương 1024: Chuyện Lớn Hóa Nhỏ
Cập nhật lúc: 17/04/2026 21:13
Dù gia cảnh khó khăn, nhưng tính cách Nguyệt Nguyệt vẫn rất tốt, chưa bao giờ vì công việc của bố không được vẻ vang mà nảy sinh tâm lý tự ti hay coi thường gia đình mình.
“Cậu đừng lo lắng quá, lát nữa chúng ta cùng đến bệnh viện thăm chú.”
Nguyệt Nguyệt gật đầu, nắm c.h.ặ.t t.a.y Đông Nhi: “Cảm ơn cậu, Đông Nhi.”
Đông Nhi cùng Nguyệt Nguyệt tìm hiểu ngọn ngành sự việc. Vốn dĩ là xe của đối phương đụng phải bố Nguyệt Nguyệt, sau đó Nguyệt Nguyệt tố cáo người kia lái xe khi say rượu. Sau khi công an điều tra rõ ràng, hóa ra bố Nguyệt Nguyệt đi xe sai làn đường, t.a.i n.ạ.n xảy ra là do lỗi của ông, nhưng đối phương lái xe khi có nồng độ cồn cũng là thật, quả thực nên bị xử phạt.
Cuối cùng coi như cả hai bên đều chịu thiệt.
Thế nhưng, đối phương sau khi bị phạt vì lái xe khi say rượu thì thẹn quá hóa giận, đòi kiện bố Nguyệt Nguyệt, bắt họ phải bồi thường phí tổn thất xe. Nhà Nguyệt Nguyệt căn bản không đào đâu ra số tiền lớn như vậy, lúc này cô mới phải gọi điện cầu cứu Đông Nhi.
“Nguyệt Nguyệt, cậu đừng sợ, có tớ đây rồi. Để tớ đi tìm hiểu tình hình với phía công an trước.” Cô trấn an bạn xong liền đi thẳng đến văn phòng Cục trưởng.
Lý Quốc Khánh vừa bước ra ngoài thì chạm mặt Đông Nhi: “Tiểu Phan?”
“Anh Quốc Khánh, em có việc muốn nhờ anh giúp một tay.”
Năm phút sau, Lý Quốc Khánh đích thân dẫn Đông Nhi đi tìm Phó Quang Minh. Phó Quang Minh đương nhiên nhận ra Lý Quốc Khánh: “Anh Quốc Khánh, anh đến đây là...”
“Xe có sao không?” Lý Quốc Khánh không rảnh để tán gẫu với cậu ta.
Phó Quang Minh liếc nhìn Đông Nhi, cứ cảm thấy cô bé này trông rất quen mắt: “Dạ, không sao ạ.”
“Không sao là tốt rồi. Đừng làm khó cô bé kia nữa, hoàn cảnh gia đình người ta cũng chẳng dễ dàng gì.” Lý Quốc Khánh nói vậy là ý bảo Phó Quang Minh hãy chuyện lớn hóa nhỏ, chuyện nhỏ hóa không.
Lúc này Phó Quang Minh mới sực nhớ ra, Đông Nhi chính là cô bé hay đi cùng Chu T.ử An.
“Được rồi, Cục trưởng đã đích thân lên tiếng, em còn dám nói gì nữa đâu.”
Lý Quốc Khánh trừng mắt nhìn cậu ta một cái: “Đừng có mà nhờn. Lái xe khi say rượu mà còn có lần sau, anh không tha cho cậu đâu đấy.”
Phó Quang Minh vội vàng đứng nghiêm, chào theo kiểu quân đội: “Rõ, thưa Thủ trưởng!”
Lý Quốc Khánh còn có việc quan trọng phải xử lý, anh dặn dò cấp dưới vài câu, làm xong thủ tục là có thể để Đông Nhi và bạn cô rời đi.
“Nguyệt Nguyệt, ổn rồi, chúng ta đến bệnh viện thăm chú thôi.”
Nguyệt Nguyệt lau nước mắt: “Cảm ơn cậu nhiều lắm, Đông Nhi.”
Phó Quang Minh đuổi theo ra ngoài, có chút ngượng ngùng gọi Đông Nhi lại: “Chào em, anh là bạn nối khố của T.ử An. Anh không biết em và đồng chí này là bạn bè, thật đúng là lụt trôi cả miếu Long Vương, người nhà cả.”
Nguyệt Nguyệt lườm cậu ta một cái. Nghe thấy đối phương là bạn của "anh trai" Đông Nhi, dù trong lòng vẫn còn bực bội nhưng cô cũng không tiện phát tác ngay tại chỗ, chỉ lầm lì không nói năng gì.
Đông Nhi mỉm cười xã giao.
“Xin lỗi đồng chí nữ này nhé. Các em muốn đến bệnh viện đúng không? Để anh đưa đi, ở khu vực này khó bắt xe lắm.” Phó Quang Minh một lòng muốn lấy lòng Đông Nhi. Chuyện này mà để Chu T.ử An biết cậu ta đụng phải bạn của "cục cưng bảo bối" nhà hắn, quay đầu lại chẳng phải hắn sẽ trút giận lên đầu cậu ta sao?
“Vậy làm phiền anh.” Thấy đối phương đã có ý làm hòa, Đông Nhi cũng nghĩ đến việc giải quyết vấn đề là chính, quanh khu vực Cục Công an quả thực rất vắng xe.
Ba người đến bệnh viện, Phó Quang Minh chạy đôn chạy đáo, lo thủ tục nâng cấp phòng bệnh cho bố Nguyệt Nguyệt, còn mua cơm và một ít đồ bổ dưỡng: “Chú ơi, là cháu không đúng. Chú cứ an tâm dưỡng thương nhé, tiền công bị lỡ cháu sẽ bù đắp đầy đủ cho chú.”
“Là do chú đầu óc choáng váng nên mới đụng vào xe cháu, đồng chí không trách chú là tốt rồi.” Bố Nguyệt Nguyệt vốn làm lụng vất vả quá độ, lúc đó hoa mắt nên xe mới chệch hướng đụng vào xe Phó Quang Minh.
Phó Quang Minh an ủi ông vài câu, dặn dò ông dưỡng bệnh thật tốt rồi xoay người rời đi.
Khi anh ta vừa bước ra khỏi phòng bệnh, Nguyệt Nguyệt đã đuổi theo, nhét xấp tiền anh ta vừa để lại ở đầu giường vào tay anh ta: “Anh cầm lấy tiền của mình đi.”
“Này, tôi bảo cô nhóc này, không thấy tôi đang có lòng tốt à?”
“Xin lỗi, lòng tốt của anh, người nghèo như chúng tôi không tiêu thụ nổi.”
“Không phải, ai bảo các người là người nghèo? Tôi chỉ nghĩ dù sao chú cũng vì tôi mà phải nằm đây, tôi bồi thường một chút cũng là lẽ thường tình, sao lòng tự trọng của cô lại cao thế?”
Nguyệt Nguyệt chẳng thèm nể mặt: “Liên quan quái gì đến anh. Sau này đừng để tôi nhìn thấy anh nữa!”
Phó Quang Minh tức đến bật cười: “Đúng là làm ơn mắc oán.”
*
“Vẫn còn giận à?” Đông Nhi cùng Nguyệt Nguyệt ngồi trong phòng bệnh ăn cơm trưa với bố cô ấy.
“Tớ ghét nhất cái kiểu cao cao tại thượng của bọn nhà giàu. Rõ ràng chính anh ta lái xe khi say rượu cũng có lỗi, vậy mà cứ làm như việc không truy cứu là đang ban ơn cho chúng ta vậy, xì!”
“Thôi, đừng nghĩ đến chuyện đó nữa, quan trọng là chăm sóc chú cho tốt.”
“Tiểu Phan à, làm phiền cháu quá. Nguyệt Nguyệt đứa nhỏ này từ nhỏ đã bị chú chiều hư, tính tình thẳng thắn chẳng biết kiêng nể ai, sau này cháu bao dung nó một chút nhé.” Bố Nguyệt Nguyệt hiền từ nhìn Đông Nhi, trong mắt tràn đầy vẻ áy náy.
“Chú nói gì vậy ạ, cháu và Nguyệt Nguyệt là bạn tốt, giúp đỡ nhau là chuyện nên làm mà.”
“Nguyệt Nguyệt, tớ đi lấy nước cho chú, cậu ở lại đây với chú một lát nhé.” Đông Nhi thấy mắt Nguyệt Nguyệt vẫn còn ươn ướt, chủ động nhường không gian riêng cho hai cha con.
Cô xách phích nước đi ra ngoài, vừa vặn đụng phải một người phụ nữ đi giày cao gót. Đối phương cúi đầu, che khuất sự khiêu khích đã được tính toán kỹ trong đáy mắt, lên tiếng xin lỗi trước: “Ngại quá...”
Vốn dĩ cả hai đều không cố ý, huống hồ người ta đã xin lỗi trước, Đông Nhi lễ phép mỉm cười: “Không sao đâu ạ.”
“Cô muốn đi phòng lấy nước à?” Thấy cô xách phích nước, người kia hỏi một câu.
“Vâng ạ.”
“Vừa hay tôi cũng không biết đường, có thể đi cùng không?”
“Đương nhiên là được rồi.”
Hai người không nói chuyện quá nhiều, nhưng qua vài câu ngắn gọn, Đông Nhi cảm nhận được qua giọng điệu, đối phương là một người khá lịch sự.
