Tra Phu Đưa Bạch Nguyệt Quang Trở Về, Ta Quay Người Gả Thủ Trưởng Hắn - Chương 982: Bữa Cơm Đầy Gượng Ép
Cập nhật lúc: 17/04/2026 21:08
Trần Song Xảo vốn định xoay người bỏ đi ngay lập tức, nhưng Diêm Mộng Vũ đã phát hiện cô đến, nếu bây giờ bỏ chạy thì chẳng khác nào chột dạ.
Ly hôn là do gã đàn ông này có vấn đề, đâu phải lỗi của cô, cô việc gì phải chạy?
Cô lướt qua Lý Quốc Khánh, đi thẳng vào trong phòng. Căn nhà hai phòng ngủ không lớn lắm nhưng được dọn dẹp sạch sẽ, ngăn nắp.
Trần Song Xảo thật sự không ngờ tới, Lý Quốc Khánh trước kia biểu hiện đứng đắn, chung thủy biết bao nhiêu, hóa ra trong xương cốt cũng là một tên cặn bã. Vừa mới ly hôn với cô xong, hết tìm đến Khổng Thật Thật lại quay sang tà lưa cô gái nhỏ nhà người ta.
Đúng là thứ chẳng ra gì! Lại còn sống chung với người ta nữa chứ!
“Anh Quốc Khánh, anh giúp em rót cho chị ấy chén nước đi, đồ ăn sắp xong rồi.” Diêm Mộng Vũ múa may cái xẻng trong bếp, bận rộn nhưng vẫn không quên dặn dò Lý Quốc Khánh tiếp khách.
Lý Quốc Khánh không để ý đến cô ta, chỉ lo hỏi Trần Song Xảo: “Sao hai người lại quen nhau?”
“Sao thế, cây ngay không sợ c.h.ế.t đứng, làm chuyện trái lương tâm nhiều quá nên sợ à?” Trần Song Xảo nhìn hắn là thấy giận, chỉ muốn mắng cho một trận.
Lý Quốc Khánh biết trong lòng cô uất ức, có giận không chỗ trút, anh nguyện ý chiều theo cô: “Xảo Nhi, hai tháng nay em chịu khổ rồi.”
“Không nhọc ngài phí tâm, nói cứ như anh mới biết vậy. Khổ cũng chịu rồi, tội cũng bị rồi, giờ nói mấy lời vuốt đuôi không đau không ngứa này là muốn biểu đạt cái gì?”
“Chúng ta có thể nói chuyện t.ử tế được không Xảo Nhi?”
“Không thể!” Trần Song Xảo chỉ cần nghĩ đến hành động của hắn là ngọn lửa vô danh trong l.ồ.ng n.g.ự.c lại bùng lên, “Tôi với anh chẳng có gì để nói cả.”
Diêm Mộng Vũ bưng đồ ăn ra, thấy không khí giữa hai người giương cung bạt kiếm: “Anh Quốc Khánh, chị Xảo Xảo, hai người sao thế?”
“Không có gì.” Trần Song Xảo không thèm nhìn Lý Quốc Khánh nữa.
Tầm mắt Lý Quốc Khánh lại chưa từng rời khỏi mặt cô. Lần trước trong hẻm ánh sáng quá tối, anh cũng chưa nhìn kỹ, hai tháng không gặp, cô gầy đi hẳn một vòng. Cũng phải, ở cái nơi đó, ăn không ngon ngủ không yên, chắc chắn phải gầy đi rồi. Tóc cũng đã cắt ngắn.
“Anh Quốc Khánh, anh vào giúp em bưng canh ra đây đi, hơi nóng đấy.” Diêm Mộng Vũ ép mình nở một nụ cười: “Anh Quốc Khánh?”
Lý Quốc Khánh thu hồi tầm mắt, không nói một lời đi vào bếp.
Chờ anh trở ra, Diêm Mộng Vũ đang nhiệt tình xới cơm gắp thức ăn cho Trần Song Xảo: “Chị nếm thử tay nghề của em đi, anh Quốc Khánh thích ăn món em nấu nhất đấy.”
Trần Song Xảo làm sao nuốt trôi được. Nhìn gã đàn ông tồi tệ này cùng người khác có đôi có cặp, còn ở trước mặt mình khoe khoang tình cảm, cô nuốt trôi được mới là lạ.
Đồ ăn trong đĩa còn chưa kịp động đến đã bị người ta trực tiếp bưng đi mất.
Trần Song Xảo và Diêm Mộng Vũ đồng thời nhìn về phía Lý Quốc Khánh, liền thấy anh gần như theo phản xạ tự nhiên, nhặt hết cà rốt trong đĩa của Trần Song Xảo ra ngoài, sau đó lại đặt cái đĩa trước mặt cô lần nữa.
Toàn bộ động tác mượt mà như nước chảy, như thể đã làm vô số lần.
Hai tay Trần Song Xảo đặt trên đùi nắm c.h.ặ.t vào nhau. Cô bị dị ứng cà rốt.
Diêm Mộng Vũ vẻ mặt kinh ngạc: “Anh Quốc Khánh, anh làm gì thế?”
Lý Quốc Khánh lúc này mới sực tỉnh, nhận ra hành động của mình có chút đường đột: “Không có gì, cô ấy vừa bảo mình không ăn cà rốt.”
“Chị ơi, là như vậy sao?”
Trên mặt Trần Song Xảo cũng hiện rõ vẻ “mờ mịt”: “Hả? Tôi nói khi nào? Có phải vị đồng chí này quen biết nhiều nữ đồng chí quá nên nhớ nhầm người rồi không?”
Nói xong, cô liền gạt toàn bộ số cà rốt anh vừa nhặt ra sang một bên, trộn lại vào đĩa của mình, cúi đầu ăn ngấu nghiến.
Có những nỗi đau vẫn chưa đủ khắc sâu, mới khiến cô chỉ vì một chút ân huệ nhỏ của người khác mà bắt đầu quên đi sự tuyệt tình lúc trước. Cô nên tự đ.â.m cho mình một d.a.o, vết thương đủ sâu thì ký ức bị người ta vứt bỏ mới đủ khắc cốt ghi tâm.
Ăn cơm xong, Diêm Mộng Vũ tiễn Trần Song Xảo xuống lầu: “Chị ơi, em thật sự rất vui khi được quen biết chị, sau này em có thể thường xuyên tìm chị chơi không?”
Trần Song Xảo hỏi một đằng trả lời một nẻo: “Tôi có thể sẽ rất bận.”
“Không sao đâu, em sẽ không làm phiền chị đâu.” Diêm Mộng Vũ gần như cướp lời: “Chị bận thì em có thể giúp chị nấu cơm, em không giỏi cái khác nhưng làm chút đồ ăn thì vẫn được.”
Trần Song Xảo cười nhạt, xoay người rời đi.
Vừa vào đến cửa nhà, cô cố nén sự khó chịu suốt dọc đường rốt cuộc không khống chế được nữa. Trên cánh tay, trên cổ nổi lên những nốt mẩn đỏ dày đặc. Cô ôm n.g.ự.c, hô hấp trở nên khó khăn.
Cô nghiêng ngả lảo đảo lấy t.h.u.ố.c từ trong ngăn kéo ra, bàn tay run rẩy mở lọ t.h.u.ố.c, nhưng nắp lọ như muốn đối đầu với cô, mãi không mở được. Trần Song Xảo tuyệt vọng vung mạnh tay, lọ t.h.u.ố.c văng tung tóe đầy đất.
Người cô cũng theo đó ngã xuống. Đau quá. Đau đến xé lòng.
Vết thương vốn đã được cô lén giấu đi nay lại một lần nữa bị phơi bày dưới ánh mặt trời, bị người ta xé rách.
Trước mắt mờ dần, Trần Song Xảo dường như nhìn thấy Lý Quốc Khánh từ ngoài cửa lao vào như phát điên, đôi mắt đỏ hoe gọi tên cô: “Xảo Nhi!”
Trước khi hoàn toàn ngất đi, cô nhìn rõ dáng vẻ Lý Quốc Khánh chạy về phía mình, chân anh dường như đi khập khiễng.
Khi mở mắt ra trên giường bệnh, Trần Song Xảo không phân biệt được những hình ảnh trước khi ngất đi là hiện thực hay là mơ. Lý Quốc Khánh đang nhắm mắt gục bên mép giường bệnh của cô, vẻ mặt đầy mệt mỏi. Bàn tay đầy vết chai sạn nắm c.h.ặ.t lấy tay cô, giống như chỉ cần lơi lỏng một chút, cô sẽ biến mất vậy.
Nực cười thật. Thâm tình sao? Cũng có thể giả vờ được mà.
