Tra Phu Đưa Bạch Nguyệt Quang Trở Về, Ta Quay Người Gả Thủ Trưởng Hắn - Chương 450: Mở Cô Nhi Viện
Cập nhật lúc: 13/04/2026 19:47
Cho nên khi cô nói chuyện phiếm với Chương Chỉ Lan, Chương Chỉ Lan gợi ý cho cô, bảo cô nói với Lục Thủ trưởng nhà cô, mở một cái cô nhi viện, như vậy danh chính ngôn thuận, lại có thể có một nơi hệ thống hơn nữa chính quy để giúp đỡ những đứa trẻ đáng thương đó.
Hạ Khanh Khanh rộng mở thông suốt, không những có thể thu lưu bọn trẻ, cô còn có thể mời bạn học ở Đại học Kinh Thành hỗ trợ đi cô nhi viện giảng bài, như vậy bọn nhỏ đã có thể có nơi dung thân, cũng có thể học được kiến thức, về sau tạo phúc cho càng nhiều người.
Lục Hoài Xuyên nghe cô tỉ mỉ nói ý tưởng của chính mình cùng quy hoạch tương lai cho cô nhi viện, trong mắt đều là chờ mong cùng nhảy nhót.
Hắn đột nhiên gọi cô: “Khanh Khanh.”
“Dạ?”
Lục Hoài Xuyên không nói lời nào nhìn chằm chằm cô, Hạ Khanh Khanh có chút không xác định tâm tư của hắn: “Làm sao vậy A Xuyên, có phải có khó khăn không?”
Người đàn ông lắc đầu: “Không phải, chỉ là muốn nhìn em thật kỹ.”
Khanh Khanh của hắn, có tấm lòng đại ái với thiên hạ thương sinh, cô nhiệt ái y học, cứu t.ử phù thương, không sợ nguy hiểm lên chiến trường, khói t.h.u.ố.c s.ú.n.g cuồn cuộn cô anh dũng không sợ.
Cô rõ ràng gả cho Lục Hoài Xuyên, cơm áo không lo, muốn gió được gió, muốn mưa được mưa. Ở Kinh Thành thậm chí cả nước, chỉ cần thứ cô muốn, Lục Hoài Xuyên đều sẽ không nói hai lời dâng đến trước mặt cô.
Cô nên kiêu ngạo, nên trương dương, nên cậy sủng mà kiêu.
Nhưng cô không có, cô nhìn thấy trẻ lang thang không nhà để về vẫn như cũ sẽ lệ nóng doanh tròng, sẽ đau lòng, sẽ muốn thay ngàn ngàn vạn vạn người có cùng cảnh ngộ gửi đi sự ấm áp.
Đây mới là Khanh Khanh của hắn, là người Lục Hoài Xuyên hắn yêu.
Cô có đại ái, có tấm lòng.
Là niềm kiêu ngạo hắn vĩnh viễn lấy làm tự hào.
“Dễ làm, người đàn ông của em không gì không làm được.” Hạ Khanh Khanh nghe hắn nói như vậy, lập tức cao hứng lên, chỉ cần là việc Lục Hoài Xuyên đáp ứng, liền nhất định có thể làm được.
Xe mới vừa dừng ở cửa bệnh viện, Hạ Khanh Khanh kích động đôi tay ôm lấy cổ Lục Hoài Xuyên, lần đầu tiên chủ động hôn môi hắn.
Lục Thủ trưởng ngẩn ra, hạnh phúc tới quá mức đột nhiên, bạn nhỏ này hiển nhiên là bởi vì quá mức kích động, hoàn toàn đã quên đây là nơi công cộng.
Lục Hoài Xuyên nếu không phải cố kỵ cô lát nữa sẽ thẹn thùng quay lại oán trách Lục Hoài Xuyên không nhắc nhở cô, thật muốn ấn cô xuống hôn một trận cho đã.
“Khanh Khanh, sự nhiệt tình này của em tốt nhất nên giữ lại cho tối nay.” Lục Hoài Xuyên giữ lấy gáy cô, thanh âm trầm thấp.
Hạ Khanh Khanh lúc này mới nhớ tới, quả nhiên giây tiếp theo vội vàng văng ra khỏi người Lục Hoài Xuyên, đôi tay xoa xoa khuôn mặt nháy mắt đỏ bừng: “Sao anh không nói sớm.”
Lục Hoài Xuyên: “……”
Đẩy cửa phòng bệnh của Điền Điền ra, trên giường không có ai. Hạ Khanh Khanh vừa định xoay người đi ra ngoài tìm, Lục Hoài Xuyên chỉ chỉ bên cạnh rèm cửa, Điền Điền mặc bộ quần áo rộng thùng thình, đang đứng ở bên cửa sổ nhìn ra ngoài.
Thân mình thằng bé nhỏ gầy, bởi vì sinh bệnh, ăn uống không tốt, lại phải thường xuyên uống t.h.u.ố.c, người có vẻ càng thêm đơn bạc cô đơn.
Hạ Khanh Khanh đi qua, ngoài cửa sổ có một con ch.ó mực nhỏ ốm yếu nằm bò trên cỏ, hữu khí vô lực kêu, nó cách một lát lại ngẩng cổ l.i.ế.m l.i.ế.m lông trên người mình, sau đó lại suy yếu ngã xuống đất.
“Chó con sẽ c.h.ế.t sao?” Điền Điền quay đầu nhìn Hạ Khanh Khanh, trên khuôn mặt mờ mịt của cậu nhóc tràn đầy nghi vấn cùng tuyệt vọng.
Hạ Khanh Khanh ngồi xổm xuống: “Điền Điền, ch.ó con sẽ không c.h.ế.t.”
“Thật vậy chăng?” Điền Điền thực rõ ràng hưng phấn lên.
“Đương nhiên.” Hạ Khanh Khanh nắm lấy cánh tay nhỏ bé tưởng chừng như véo một cái liền gãy của cậu bé: “Điền Điền có muốn cùng cô về nhà không?”
“Nhà?” Điền Điền giống như thật lâu chưa từng nghe qua từ này, có vẻ như vậy xa lạ, sau đó cậu bé lắc đầu: “Điền Điền không có nhà, mẹ không cần Điền Điền, ba cũng không cần Điền Điền, nương nương ghét bỏ Điền Điền bẩn, đ.á.n.h Điền Điền.”
Nương nương là vợ hai mà ba của Điền Điền cưới.
Hạ Khanh Khanh nhìn một đoàn nho nhỏ như vậy, trong lòng thắt lại khó chịu, cô cười nhạt vuốt ve đầu Điền Điền: “Điền Điền có nhà, có muốn đi nhà mới xem không?”
Bệnh của Điền Điền không cần nằm viện, cho nên Hạ Khanh Khanh mang Điền Điền về nhà.
Có cô ở bên cạnh chăm sóc, cảm xúc của Điền Điền càng thêm bình thản, tâm tình tốt, bệnh cũng đi theo ổn định.
Lên xe, Hạ Khanh Khanh bồi Điền Điền ngồi ghế sau, Lục Hoài Xuyên nhìn qua kính chiếu hậu, cái tên tiểu khất cái này, mới vừa gặp mặt liền giành vợ với hắn.
Lục Thủ trưởng đều có thể đoán trước được, về sau trở về nhà, Hạ Khanh Khanh muốn chăm sóc hai đứa nhỏ, còn muốn thường thường giúp Khang Khang phụ đạo bài tập, hiện tại hay rồi, khẳng định còn muốn rút thời gian khám bệnh thậm chí nói chuyện phiếm cho Điền Điền.
Như vậy xem ra, vợ mình quá lợi hại, đối với đàn ông tới nói, cũng không phải chuyện tốt gì.
Điền Điền có chút nhát gan co rúm ở ghế sau, đôi mắt trộm ngắm liếc mắt một cái Lục Hoài Xuyên phía trước, lại vội vàng cúi đầu, không dám nhìn hắn.
Cậu bé cảm thấy Lục Hoài Xuyên lớn lên lại cao lại tráng, ngày thường cũng không có gương mặt tươi cười gì, Điền Điền sợ hãi hắn.
Về đến nhà, Hạ Khanh Khanh trước tiên tìm cho Điền Điền hai bộ quần áo của Khang Khang, tuy rằng có chút hơi rộng, nhưng cũng may sạch sẽ mềm mại. Điền Điền sờ sờ những bộ quần áo đó, không dám cầm lấy.
Hạ Khanh Khanh cười an ủi cậu bé: “Điền Điền cầm đi, cô tắm rửa cho con được không?”
Trời đông giá rét, nụ cười của Hạ Khanh Khanh lại giống như nắng ấm ngày xuân, Điền Điền nhìn mà trong lòng nóng hầm hập. Cậu bé đối với mẹ đã không có ấn tượng gì, nhìn thấy Hạ Khanh Khanh, cậu bé đột nhiên cảm thấy, đây hẳn là nụ cười của mẹ.
