Tra Phu Đưa Bạch Nguyệt Quang Trở Về, Ta Quay Người Gả Thủ Trưởng Hắn - Chương 181: Cháu Dâu Bảo Bối, Chịu Khổ Rồi
Cập nhật lúc: 11/04/2026 19:03
Trần Song Xảo cũng ở một bên khuyên nhủ: "Đúng đấy chị ơi, chị gầy đi nhiều quá, em và thím đã bàn bạc rồi, mục tiêu trước mắt là phải làm chị tăng thêm mười cân mới được."
Hai người một trái một phải ép nàng ăn, đúng lúc đó cửa phòng bệnh bị người từ bên ngoài đẩy ra, Lục Từ Dao đỡ lão thái thái đi vào. Những người phía sau cũng muốn chen vào theo, nhưng lão thái thái liếc mắt một cái sắc lẹm: "Tất cả chờ ở bên ngoài."
Mọi người không ai dám động đậy, thành thật đứng chờ ngoài hành lang. Khoảnh khắc cửa khép lại, Hạ Khanh Khanh nhìn thấy chú ba Lục Hoài Niên đang nhảy cẫng lên vẫy tay với nàng: "Chị dâu hai, lát nữa em vào thăm chị nhé!"
Hạ Khanh Khanh mỉm cười gật đầu với cậu ấy.
"Khanh Khanh, cháu dâu bảo bối của ta, con chịu khổ nhiều rồi." Lão thái thái nhìn thấy Hạ Khanh Khanh, hốc mắt lập tức đỏ hoe. Từ khi Lục Hoài Xuyên và Hạ Khanh Khanh ra tiền tuyến, bà cả đêm không ngủ được, hễ chợp mắt là lại mơ thấy Lục Hoài Xuyên bị thương.
Lần trước Lục Hoài Xuyên bị thương, lão thái thái hoàn toàn không hay biết, hắn bị đưa đến cái nơi khỉ ho cò gáy ở An Thành. Lần này thằng nhãi ranh kia không chỉ tự mình đi, còn "bắt cóc" cả cháu dâu bà đi theo, khiến lão thái thái lo lắng gấp bội, nhớ nhung đến héo hon cả người. Dù biết Hạ Khanh Khanh và Lục Hoài Xuyên đều bình an, nhưng trong lòng bà vẫn không yên, chỉ sợ bọn trẻ báo tin vui mà giấu tin buồn.
Giờ tận mắt nhìn thấy người thật, bà mới thở phào nhẹ nhõm.
"Bà nội, bà mới tỉnh lại, nên nghỉ ngơi nhiều hơn ạ." Hạ Khanh Khanh vội vàng định đứng dậy. Tang Hoài Cẩn lặng lẽ đặt một chiếc gối dựa sau lưng nàng, Trần Song Xảo thì nâng cánh tay nàng lên, Hạ Khanh Khanh tự nhiên đặt tay lên tay cô bé.
Lão thái thái mặt không đổi sắc quan sát những động tác nhỏ của hai người này, nhưng không nói gì.
"Bà nội không sao, ngược lại là con đấy, đã trở về thì phải nghỉ ngơi cho tốt." Lão thái thái ngồi xuống bên giường bệnh của Hạ Khanh Khanh, đôi bàn tay một già một trẻ đặt lên nhau. Bà nhẹ nhàng vỗ vỗ mu bàn tay nàng: "Đứa nhỏ ngoan, con vất vả rồi, trở về là tốt rồi."
Hạ Khanh Khanh mỉm cười dịu dàng: "Làm bà nội phải lo lắng rồi ạ, con và A Xuyên đều rất tốt, chúng con đều không bị thương."
"Tóc của con..." Lão thái thái giơ tay sờ mái tóc ngắn ngang vai của nàng. Bà nhớ Hạ Khanh Khanh vốn có mái tóc dài đen nhánh rất đẹp, sao đột nhiên lại cắt ngắn thế này? Bà cụp mắt xuống, liếc nhìn về phía bụng của Hạ Khanh Khanh.
Hạ Khanh Khanh lộ ra vẻ kiêu ngạo nho nhỏ, khéo léo kể lại nguyên nhân cắt tóc. Lão thái thái nghe xong, lúc đầu thì sợ hãi thay nàng, sau đó lại ngửa người cười lớn, giơ ngón tay cái tán thưởng: "Khanh Khanh nhà chúng ta làm tốt lắm! Cái đám giặc cỏ kia, đúng là nên đem bọn chúng thiên đao vạn quả."
Người dân bình thường có lẽ không có khái niệm rõ ràng về chiến tranh, nhưng lão thái thái thì khác. Lục gia đời đời tòng quân, lòng yêu nước của bà vô cùng nồng hậu, sự đồng cảm với các chiến sĩ trên chiến trường cũng rất mạnh mẽ. Nghe về sự tích anh dũng của Hạ Khanh Khanh, bà cảm thấy vô cùng tự hào. Đứa cháu trai của bà quả nhiên có mắt nhìn người, chọn vợ cũng chọn được một bậc nữ trung hào kiệt.
"Bà nội, bà có cảm thấy trong người còn chỗ nào không thoải mái không ạ?" Hạ Khanh Khanh trở tay nắm lấy cổ tay lão thái thái, bắt đầu chẩn mạch cho bà.
Nhắc tới bệnh tình của mình, lão thái thái không biết đang nghĩ gì, bà chỉ khẽ lắc đầu, biểu cảm trên mặt rất phức tạp: "Bà nội không sao, người già rồi, luôn có ngày phải đi, là phúc hay họa bà đều nhận cả."
Hạ Khanh Khanh cảm thấy lời này ẩn chứa sự thương cảm và bất đắc dĩ, như thể bà biết chuyện gì đó mà người khác không biết. Nhưng trước mặt nhiều người, nàng không tiện hỏi. Lão thái thái là người có đại trí tuệ, bà không muốn nói hẳn là có lý do riêng.
Ngoài cửa có bóng người thoáng qua. Hạ Khanh Khanh không tự chủ được mà ngáp một cái. Lão thái thái rất tinh ý, bà lập tức đuổi tất cả mọi người ra ngoài: "Chúng ta đi thôi, cháu dâu bảo bối của ta cần nghỉ ngơi."
Trước khi đi, bà còn quay lại dặn dò: "Ngoan nhé bảo bối, con ngủ một giấc đi, dậy rồi bà nội lại đến thăm."
Hạ Khanh Khanh lễ phép gật đầu: "Bà nội cũng chú ý giữ gìn sức khỏe ạ."
"Chị ơi, em và thím về lấy ít quần áo để thay giặt, buổi tối em sẽ ở lại đây với chị." Sau khi Trần Song Xảo và Tang Hoài Cẩn rời đi, cửa phòng bệnh lại một lần nữa được đẩy ra. Hạ Khanh Khanh nhìn thấy người bước vào, hốc mắt lập tức nóng lên, nước mắt chực trào...
Trần Tinh Uyên dừng chân ngoài cửa, nhìn quanh hành lang để chắc chắn không ai chú ý, lúc này mới đóng cửa lại đi vào.
"Bác sĩ Hạ vừa rồi khẩu chiến quần nho uy phong lắm mà, sao giờ lại biến thành đồ mít ướt thế này?" Trần Tinh Uyên ngồi xuống bên giường, cẩn thận kiểm tra xem trên mặt, trên tay nàng có vết thương nào không.
Hạ Khanh Khanh cúi đầu, nhỏ giọng lầm bầm: "Anh lại giễu cợt em."
Trần Tinh Uyên b.úng nhẹ vào trán nàng: "Đâu dám. Bác sĩ Hạ nhà chúng ta coi mình là người máy, làm việc 24 giờ không nghỉ, nhân vật như vậy anh nào dám trêu chọc."
Trước khi ngất xỉu, Hạ Khanh Khanh cảm nhận được một cánh tay đỡ lấy mình, nàng cứ ngỡ là ảo giác, không ngờ thật sự là anh trai. Biết Trần Tinh Uyên lo lắng cho mình, nàng làm nũng lấy lòng: "Việc này có nguyên nhân mà, lần sau em không dám nữa đâu."
Trần Tinh Uyên hừ một tiếng: "Miệng thì nói hay lắm, lần sau vẫn cứ chứng nào tật nấy cho xem."
Hạ Khanh Khanh cười hì hì, vẫn là anh trai ruột hiểu nàng nhất.
"Anh, dạo này anh sống không dễ dàng gì phải không? Em nghe nói Lục gia và Trần gia hiện tại như nước với lửa, anh không nên tới bệnh viện lúc này."
Vốn dĩ Lục Hoài Dân và Trần Tinh Uyên là đồng cấp, nhưng giờ Lục Hoài Dân đột ngột thăng chức. Chốn quan trường, khi một người thăng tiến, người đầu tiên bị chèn ép thường là đối thủ cạnh tranh mạnh nhất trước đó. Hạ Khanh Khanh lo lắng anh trai sẽ bị thụ địch hai mặt.
