Tôi Có Một Tòa Thành An Toàn - Chương 56: Tang Thi (54)
Cập nhật lúc: 07/05/2026 14:04
Dư Trí Thiên đặt chân vào Thành phố An Toàn.
Bà lặng người nhìn những cảnh tượng trước mắt.
Rõ ràng trên đường tới đây, đập vào mắt chỉ toàn là đống đổ nát và rừng rú hoang vu, vậy mà khi bước vào Thành phố An Toàn lại là một khung cảnh hoàn toàn khác biệt.
Khắp nơi đều thấy người dân đi lại nói cười.
Vương Mạc Ninh cũng không phải mới làm phiên dịch lần đầu, mắt Dư Trí Thiên hướng tới đâu, cô bé liền dịch lại lời nói của người đó tới đó, bắt chước luôn cả ngữ điệu.
“Cá bự thế! Câu ở đâu vậy?!”
“Ngay hồ hoang phía đông ấy, đông người lắm, ông muốn đi thì nhanh lên. Giờ tôi phải ra phòng sấy để làm thịt khô đây, mỗi ngày nhâm nhi một tí, he he.”
Một người phụ nữ sải bước đi ra, các đồng đội lập tức ùa tới đón.
“Chị Tân! Sao giờ mới ra? Bọn tôi ăn cơm xong hết rồi!”
“Đừng nhắc nữa, sơ ý bị trầy chút da, trạm cách ly bắt giữ lại 5 tiếng đồng hồ, ôi chu choa, làm tôi bí bách muốn c.h.ế.t.”
“Không nhiễm bệnh là tốt rồi. Đây đây đây, có gói cho chị cái bánh bao, còn nóng đấy, mau ăn đi, lát nữa cùng đi tắm nhé?”
“Tắm táp gì tầm này, đừng đi nữa, chúng ta cứ chầu chực ở đây thôi. Tôi nghe mấy người hàng xóm ở trạm cách ly kể, thịt bò thịt dê đang lục tục được chuyển về rồi. Đứng đây canh để mua, chứ không là hết phần đấy.”
Các đồng đội cười lắc đầu: “Chị chưa xem thông báo rồi. Trí não đoán trước được cảnh này nên đã ra lệnh cấm tụ tập vô cớ ở cổng thành. Đi thôi, đi tắm thôi.”
Dịch xong, Vương Mạc Ninh lén nhìn quần áo Dư Trí Thiên không biết đã bao ngày chưa giặt, lại nhìn mái tóc nham nhở như ch.ó gặm do tự cắt và lớp bụi bẩn tích tụ lâu ngày trên người bà.
Sợ tiến sĩ Dư cũng muốn đi tắm, cô bé tinh ý nhắc nhở: “Tiến sĩ à, Bạch y Giáo chủ dặn rằng cơ thể bà đang yếu, không nên đi tắm, nhưng có thể dùng khăn lau người. Bà có điểm tích lũy được cấp đặc biệt và cả thẻ cư trú tạm thời để ở lại nội thành. Lát nữa cháu sẽ giúp bà chuẩn bị nước.”
Dư Trí Thiên không nói gì, bà chỉ đứng ngây người.
Bên trong Thành phố An Toàn, những tòa nhà cao tầng mọc san sát, dòng người tấp nập qua lại, trông thậm chí còn phồn hoa hơn cả thời điểm trước khi tận thế ập đến.
Thi thoảng lại thấy lác đác vài người da đỏ, tai dài, trên mình mọc đầy lông mao đi ngang qua. Khác hẳn với sự hoang tàn ở thế giới bên ngoài.
Đến giây phút này, bà mới thực sự ý thức được: Những chuyện trải qua hôm nay không phải là mơ. Bọn họ đã thực sự tới được một bến đỗ bình yên. Một nơi gọi là Thành phố An Toàn.
…
Trong nhóm chat xuất hiện thông báo.
[Chúc mừng Thành phố An Toàn Lam Hải đã hoàn thành nhiệm vụ thế giới, phần thưởng đã được gửi.]
Ngay sau đó, trên màn hình ảo của Trình Thất Sinh hiện ra chỉ dẫn để chọn địa điểm nhận thưởng. Cô chọn kho chứa Hạch tinh của Lam Hải. Vừa xác nhận xong, trong nhà kho trống trải đã xuất hiện những đống Hạch tinh lấp lánh ch.ói mắt.
Trình Thất Sinh từ từ thở ra một hơi thật dài, khóe môi dần cong lên. Tiền vào túi mới chắc ăn.
Cô! Lại có tiền rồi!!!
Lần này, nhóm chat các Thành chủ lại không hề nổ tung ồn ào. Bởi vì các Thành chủ đang ở thành phố Miên Diên lại tỏ ra vô cùng bình thản và nhiệt tình gửi lời chúc mừng trước tiên.
[Thành phố An Toàn Meo Meo: Chúc mừng Lam Hải meo ~]
[Thành phố An Toàn Tinh Cầu Khô Héo: Chúc mừng Lam Hải ~]
Tiếp đó là Lam Diệp, ngay cả kẻ bỏ trốn như Cổ Ca Ca cũng ngoi lên chúc mừng một câu. Mấy người cạnh tranh trực tiếp thái độ còn như vậy, thì những Thành chủ vốn dĩ không có hy vọng hoàn thành nhiệm vụ đương nhiên cũng vui vẻ làm cái chuyện mượn hoa hiến Phật.
Trong chốc lát, nhóm chat ngập tràn tin nhắn chúc mừng. Trong số đó, Thành phố An Toàn Rau Mùi tỏ ra kích động nhất, lời lẽ vuốt m.ô.n.g ngựa cũng trơn tru và đặc sắc nhất.
[Thành phố An Toàn Lam Hải: Cảm ơn mọi người ~]
[Thành phố An Toàn Lam Hải: Phát cái lì xì cho có không khí vui vẻ nhé ~]
— Thành phố An Toàn Lam Hải đã gửi một bao lì xì [Ba rương vải lụa tơ tằm] vào nhóm —
Bao lì xì vừa tung ra đã bị cướp sạch trong tích tắc.
[Thành phố An Toàn Chu Nguyệt: Cảm ơn đại lão! Tôi giật được 39 mét!! Xin nhận của tại hạ một lạy!]
[Thành phố An Toàn Rau Mùi: Cảm ơn đại ca! Tôi giật được 16 mét! Thỏa mãn lắm rồi! Yêu đại ca!]
[Thành phố An Toàn 123: Cảm ơn đại lão, đại lão hào phóng quá. Trước tận thế tôi chưa từng được nằm lụa tơ tằm, không ngờ giờ lại có ga trải giường tơ tằm để ngủ! Cảm ơn đại lão, xin dập đầu tạ ơn!]
Bên dưới là một tràng những lời cảm tạ đồng loạt. Những Thành chủ cấp một, cấp hai rõ ràng là cảm ơn từ tận đáy lòng. Hầu hết các Thành phố An Toàn cấp thấp sống rất túng thiếu, có đồ xài chùa thì một cái thùng gỗ sứt mẻ cũng thấy quý, nói gì đến loại vải lụa tơ tằm đắt đỏ từ thời trước tận thế.
Ngay cả Lam Diệp cấp ba cũng gửi một dòng tin nhắn [Đại lão hào phóng (icon ngón tay cái)].
Thành phố An Toàn Meo Meo hùa theo mọi người gửi lời cảm ơn trong nhóm, sau đó lập tức chuyển sang nhắn tin riêng hỏi Trình Thất Sinh xem có bán vải lụa không, nếu bán thì giá cả thế nào.
Trình Thất Sinh hồi âm liền: [Bán chứ, đây là [Bảng giá]. Nhưng mà các cô không phải là văn minh Người Mèo sao? Lụa tơ tằm mỏng manh lắm, móng vuốt quẹt nhẹ một phát là rách lỗ chỗ đấy ~]
[Thành phố An Toàn Meo Meo: Không sao đâu, bình thường bọn tôi giấu móng vuốt đi, không cào rách đâu ~]
Trình Thất Sinh chợt thấy ghen tị.
Lý do cô dùng lụa tơ tằm làm lì xì là vì da dẻ người Lam Hải nhìn chung rất thô ráp, căn bản không mặc nổi đồ tơ tằm.
Đống vải này là do cư dân tình cờ phát hiện ra trong một xưởng lụa còn nguyên vẹn, sau đó quân đội phái người chở về.
Số lượng thì nhiều đấy, ngặt nỗi người Lam Hải chân tay toàn chai sạn, da thịt cứng đơ, sờ vào một cái là sờn chỉ tước sợi ngay. Cứ cho là không quan tâm chuyện xước xát, cắt ra may đồ ngủ hay quần áo cũng chẳng mặc nổi.
Theo đ.á.n.h giá của dân Lam Hải, thà cởi truồng ngủ cho mát mẻ, đắp thứ này trơn tuột cứ có cảm giác muốn lấy tay cào xé.
Người Nhung Tinh và một số giống loài ngoài hành tinh tuy có thể tận hưởng thứ lụa là gấm vóc này, nhưng họ mới gia nhập Lam Hải chưa được bao lâu. Trừ một số ít có của ăn của để, phần lớn còn lại đào đâu ra tiền tiết kiệm. Đừng nói đến việc mua lụa tơ tằm xa xỉ, dùng nước sinh hoạt hằng ngày còn phải chắt bóp tính toán. Muốn đợi đến lúc họ có tiền mua chắc phải còn lâu lắm.
Thế nên, đống vải lụa tơ tằm mà đặt ở bất kỳ thế giới nào cũng thuộc hàng xa xỉ phẩm này lại biến thành đồ thừa thãi trong Thành phố An Toàn Lam Hải.
Nhưng Trình Thất Sinh cũng chẳng vội. Thấy chưa, lì xì vừa tung ra, có ngay mấy người nhắn tin riêng hỏi mua lụa rồi đây này?
Có người mua ít, có người mua với số lượng lớn, chắc là tính găm hàng đem sang thế giới khác bán lại kiếm lời.
Trình Thất Sinh cũng chẳng quan tâm, cứ trả Hạch tinh là bán, coi như kiếm chút đỉnh.
Về phần những bộ quần áo đã lỡ may sẵn ở Lam Hải cũng không lo lãng phí, đem tặng cho mấy người ngoài hành tinh có công cống hiến lớn là xong.
À phải rồi, tiến sĩ Dư Trí Thiên cũng phải tặng vài bộ mới được. Đây chính là “đại phúc tinh” mang về hai vạn Hạch tinh cho cô.
Phải để bà ấy ăn ngon mặc đẹp, tốt nhất là nuôi cho trắng trẻo mập mạp, khỏe mạnh, rồi toàn tâm toàn ý làm nghiên cứu.
Có hai vạn Hạch tinh này lót túi, cộng thêm số Hạch tinh do cư dân đi săn tang thi bình thường nộp lên, hầu bao của Thành phố An Toàn Lam Hải hiện giờ đã rủng rỉnh lắm rồi.
Trình Thất Sinh nghi ngờ rằng, nếu tiến sĩ Dư thực sự nghiên cứu thành công vắc-xin tang thi dưới sự bảo bọc của cô, biết đâu lại có thêm phần thưởng phụ.
Bất luận Thành phố An Toàn đến từ đâu, thì mục đích của nó vẫn luôn rất rõ ràng: Bảo tồn càng nhiều nền văn minh càng tốt.
Nhiệm vụ thế giới tung ra cũng là giải cứu tiến sĩ Dư - người có tiềm năng bào chế vắc-xin tang thi. Nếu Lam Hải của cô thực sự có thể hỗ trợ tiến sĩ Dư thành công, không có phần thưởng thì cũng chẳng mất gì lớn.
Nhưng nếu có thưởng thật, không cần hai vạn, cho một vạn hay năm ngàn thôi cũng đủ cho cô sướng rơn rồi.
Ví dụ như hiện giờ, có Hạch tinh trong tay, gặp phải nhiệm vụ đập tang thi cấp ba, Trình Thất Sinh hoàn toàn có thể ôm tâm thái nhàn nhã kiểu “g.i.ế.c được thì chơi, không được thì chuồn”.
Thực ra nguyên nhân chính vẫn là do cô có dự cảm con tang thi kia không dễ đối phó đến thế.
Từ lúc bốn tòa Thành phố An Toàn giáng xuống, nó chưa từng một lần mon men tới gần mà chỉ quanh quẩn ở rìa thành phố. Trông thì có vẻ như đang đi dạo loanh quanh, nhưng Trình Thất Sinh cứ có cảm giác như nó đang lảng tránh bọn họ vậy.
Quân đội Lam Hải cũng từng thử tiến về phía con tang thi cấp ba ấy, nhưng chưa kịp tới nơi thì nó đã quay đầu đi hướng khác.
Nó không vào thành, cũng không rời khỏi thành phố Miên Diên. Cứ canh gác bên rìa thành phố như thế, hệt như đang bảo vệ một miếng mỡ lớn nhưng lại khó nhằn.
Chắc chắn nó đang chờ đợi điều gì đó.
Chờ một thời cơ để nuốt trọn ba miếng mỡ béo bở này chăng?
Trực giác của Trình Thất Sinh xưa nay vẫn rất chuẩn xác.
Giống như hồi nền văn minh thứ 7 đang trên đà phát triển như vũ bão, khi nhìn họ bước vào kỷ nguyên tinh tế, trong đầu cô bỗng lóe lên một suy nghĩ: Đứa trẻ này không lớn nổi đâu.
Y như rằng, sau đó nền văn minh thứ 7 bị diệt vong toàn tập.
“Aether, ngươi từng bảo tinh thần lực của ta cực kỳ mạnh mẽ. Trực giác có liên quan đến tinh thần lực không? Ta có nên tin vào trực giác của mình không?”
Aether đáp ngay tắp lự: “Thưa Thành chủ, những siêu phàm giả có tinh thần lực cường đại thường có khả năng cảm nhận nhạy bén hơn hẳn. Aether khuyên ngài nên tin vào trực giác của bản thân.”
Nó bay thoăn thoắt hơn bình thường, lướt thẳng tới đậu trên bàn của Trình Thất Sinh.
“Thành chủ có trực giác về sự nguy hiểm sao? Vậy chúng ta mau rời đi thôi. Để đảm bảo tỷ lệ sống sót là 100%, Aether đề nghị không nên dời tọa độ nữa mà hãy rời khỏi thế giới này luôn.”
Trình Thất Sinh vốn đang cau mày đăm chiêu, nghe xong phản ứng của nó liền phì cười. Cô đưa tay chọc chọc vào cái đầu sứa của Aether: “Ngươi đúng là sợ c.h.ế.t thật đấy.”
Aether ngoan ngoãn để mặc cô chọc: “Sợ c.h.ế.t là bản năng của sinh vật có trí tuệ. Aether đã có tư tưởng riêng nên việc sợ c.h.ế.t là hết sức bình thường.”
Trả lời rõ ràng rành mạch và hùng hồn.
Nghĩ lại cũng phải, Aether vừa mới sinh ra có ý thức thì đã phải đối mặt với cái c.h.ế.t, nên cũng dễ hiểu.
Trình Thất Sinh dạy nó: “Sợ c.h.ế.t đúng là bản năng của sinh vật có trí tuệ. Nhưng biết quan sát tình hình, phân tích lợi hại, không ngừng trưởng thành cũng là lợi thế của sinh vật có trí tuệ. Nếu lần nào nhận thấy nguy hiểm, bất kể nặng nhẹ ra sao ta cũng bỏ chạy, thì sẽ chẳng bao giờ mạnh lên được. Lần tới nếu gặp phải nguy hiểm không thể trốn thoát, lúc đó chỉ đành nằm chờ c.h.ế.t thôi.”
Aether cãi lại: “Nhưng dù nguy hiểm nhỏ đến đâu cũng tiềm ẩn rủi ro t.ử vong. Aether cảm thấy rất sợ.”
Theo những gì nó tính toán, dù xác suất c.h.ế.t chỉ là 0,001 phần vạn, thì ai dám chắc mình không phải là cái con số 0,001 phần vạn xui xẻo đó?
Trong tính toán của trí não, bản thân chữ “xác suất” đã là thứ không thể lường trước được hoàn toàn rồi.
Trình Thất Sinh lại gõ nhẹ vào đầu nó: “Được rồi, ta sẽ hạ xác suất t.ử vong xuống mức thấp nhất, thấp đến mức chúng ta có thể dễ dàng né tránh.”
Aether gật gật đầu, trông có vẻ ỉu xìu. Cái bóng ma t.ử vong ám ảnh nó sâu quá rồi.
Dù vậy, nó vẫn bò lên đỉnh đầu Trình Thất Sinh, trịnh trọng tuyên bố: “Trí não mãi mãi phục tùng Thành chủ. Nếu ngài đã đưa ra quyết định, Aether sẽ tuân lệnh.”
Trình Thất Sinh mỉm cười: “Ngoan lắm, cảm ơn Aether. Cơ mà ngươi có nhận ra không, việc ngươi biết cảm thấy sợ hãi chứng tỏ ngươi đã có thêm một phần tình cảm rồi đấy.”
Aether đang ỉu xìu bỗng hớn hở hẳn lên. Nó cực kỳ trân trọng tình cảm của mình, vì điều đó chứng tỏ nó đang tiến hóa lên một nấc thang cao hơn.
Dỗ dành xong cái trí não, Trình Thất Sinh bắt đầu tính toán.
Có nên vác trực tiếp v.ũ k.h.í hạng nặng, dội b.o.m cày nát bét khu vực đó không nhỉ?
Ý tưởng này vừa xẹt qua đầu, Trình Thất Sinh liền dập tắt ngay lập tức. Ít nhất là ở hiện tại, Lam Hải vẫn chưa đủ dư dả để tiếp tục chế tạo hàng loạt các loại v.ũ k.h.í tương tự.
Nếu không thật sự cần thiết, cô không muốn phải động đến thứ v.ũ k.h.í xài một cái là mất một cái này.
Giải quyết con tang thi đó thì dễ thôi. Nhưng nếu lỡ giải quyết không xong, vừa hao tổn v.ũ k.h.í, vừa kéo thù hận, lại còn bị lộ bài tẩy.
Giả sử Trình Thất Sinh đang thiếu Hạch tinh, có khi cô cũng nghiến răng liều một phen.
Nhưng đằng này nhiệm vụ thế giới đã hoàn thành, túi rủng rỉnh tiền, lựa chọn của cô đã thong dong hơn rất nhiều.
Phải chắc cú. Vẫn cứ là phải chắc cú.
Bản tính hiếu chiến ăn sâu vào m.á.u khiến người Lam Hải giống như một chiếc tàu tốc hành chạy bạt mạng, mỗi ngày chỉ biết lao lên phía trước theo bản năng.
Còn cô, với tư cách là đầu tàu, nhất định phải giữ vững bánh lái. Không thể vì chút chiến thắng nhất thời mà bay bổng lên mây, phải cẩn trọng và vững vàng hơn trước.
Trình Thất Sinh ngồi chống cằm suy tư một lúc trước bàn làm việc, rồi gửi một tin nhắn vào nhóm chat của ba tòa Thành phố An Toàn đang ở thành phố Miên Diên.
Cô đã tự mình húp trọn một miếng thịt mỡ rồi, chia thêm miếng thịt khác vào nồi để mọi người cùng ăn cũng là chuyện nên làm.
Ba tòa Thành phố An Toàn đồng loạt nhận được tin nhắn từ Thành phố An Toàn Lam Hải:
[Tôi cứ có cảm giác nếu để lâu con tang thi cấp ba kia sẽ càng khó nhằn. Tôi nghi ngờ nó có trí tuệ, đang rình rập chờ cơ hội diệt gọn chúng ta.]
Cô dùng giọng điệu rất đỗi nhẹ nhàng:
[Cứ giằng co thế này mãi cũng không phải cách. Thay vì ngồi chờ c.h.ế.t, chi bằng chúng ta chủ động xuất kích đi.]
[Chúng ta hãy liên thủ cùng nhau đập c.h.ế.t nó đi =v=]
