Tn80: Nàng Dâu Dịu Dàng Làm Khuynh Đảo Trái Tim Thiếu Gia Kinh Đô - Chương 240: Tâm Bệnh

Cập nhật lúc: 28/04/2026 07:11

Có lẽ, cô sắp ngày càng không chống đỡ được sự tồn tại của Phó Quyết Xuyên rồi.

Có lẽ, trong tương lai không xa, cô sẽ hoàn toàn chìm đắm vào cũng không chừng.

Tuy nhiên, đến hiện tại cô vẫn còn có thể kiềm chế được, liền lúc Phó Quyết Xuyên buông mình ra, yên lặng hít sâu một hơi, quay mặt đi, để nhiệt độ cao trên mặt mình hạ xuống.

Rất nhanh.

Phó Quyết Xuyên xuống xe, đi bế A Dục về.

Anh lại quay lại xe: "Tề Khương phải cùng trưởng bối Tiêu gia, Tề gia rời đi."

"Chúng ta đi gặp Cố Cẩm và Tạ Lâm trước."

Diệp Kiều Kiều nghe vậy, ho nhẹ một tiếng: "Phó đại ca, anh phải gọi là cậu út và mợ út."

Phó Quyết Xuyên quay đầu, nhìn cô hai lần, sau đó đưa tay nhéo nhéo má cô: "Anh biết rồi." Nhưng không nghe.

Diệp Kiều Kiều không nhịn được cười thầm.

Ô tô đi thẳng đến Cố thị.

Hai người lên lầu.

Trong văn phòng tầng hai gặp được Cố Cẩm vừa họp xong.

Ngược lại không nhìn thấy bóng dáng Tạ Lâm.

"Kiều Kiều? Quyết Xuyên, hai đứa đến rồi?"

Cố Cẩm lập tức phất tay cho trợ lý đi ra.

Ông vui vẻ đứng dậy, đi thẳng đến lòng Phó Quyết Xuyên, đưa tay đón lấy Mộ Mộ.

"Mộ Mộ càng ngày càng ngoan rồi." Cố Cẩm vừa nói, thuận tay lấy một con thú bông trên tủ sách bên cạnh đưa cho Mộ Mộ.

Mộ Mộ quả nhiên thích không thôi, ôm riết không buông.

"Hai đứa đến hỏi chuyện thụ tinh ống nghiệm đúng không?"

Diệp Kiều Kiều nghe vậy, đi thẳng đến ghế sô pha đối diện bàn làm việc của ông ngồi xuống.

Phó Quyết Xuyên theo sát phía sau, đang định đặt A Dục đang ngủ vào góc sô pha ngủ, liền thấy Cố Cẩm lập tức lấy từ phòng bên cạnh ra một cái nôi em bé.

"Cậu cứ lo Mộ Mộ và A Dục qua đây không có giường ngủ, đây này, cậu chuyên môn bảo người ta mua đấy."

Diệp Kiều Kiều nhìn động tác này của ông, là thật sự thích trẻ con, nghĩ nghĩ hỏi: "Cậu út, hai người có kế hoạch gì chưa?"

"Cậu nghe ngóng rồi, nước ngoài quả thực hiện tại có kỹ thuật này."

"Còn thành công không ít trường hợp, chỉ là cần cậu và A Lâm cùng đi nước ngoài đích thân phối hợp ở bệnh viện mới được."

"Hơn nữa cũng không nhất định là một lần là thành công."

"Vả lại, nếu thụ tinh ống nghiệm thất bại, ảnh hưởng là A Lâm."

"Ý tưởng của cậu là đợi thêm mười năm nữa, kỹ thuật chín muồi rồi chúng ta hẵng ra nước ngoài làm."

"Nhưng..."

"Chị Lâm không đồng ý?" Diệp Kiều Kiều đoán.

Cố Cẩm nghe vậy thở dài một hơi, nói: "Kiều Kiều, làm phiền cháu rồi, cháu giúp cậu khuyên nhủ A Lâm, sức khỏe cô ấy vốn dĩ đã không tốt, nếu bác sĩ nước ngoài lỡ tay, xảy ra chuyện thì làm sao, cậu thực sự không yên tâm."

"Cậu cãi nhau với chị Lâm rồi?" Diệp Kiều Kiều phát hiện chi tiết này.

Ngày thường trên bàn làm việc của Cố Cẩm, lúc nào cũng sẽ có một ly trà nóng, bất kể là Tạ Lâm bưng, hay là cô dặn dò trợ lý đưa.

Dạ dày Cố Cẩm không tốt, Tạ Lâm liền không cho ông đụng vào đồ ăn lạnh nữa.

Những chi tiết này, có đôi khi khiến Diệp Kiều Kiều đều cảm thấy Tạ Lâm yêu cậu út quá sâu, thậm chí có loại điềm báo thiêu thân lao đầu vào lửa.

Lúc này thấy hai người xảy ra mâu thuẫn, trong lòng cô thót một cái, luôn có chút bất an.

Cô sợ chị Lâm lại làm chuyện ngốc nghếch.

"Xin lỗi, bọn cậu có xảy ra chút mâu thuẫn, A Lâm không muốn gặp cậu, về nhà rồi." Cố Cẩm có chút bất lực nói.

Diệp Kiều Kiều hỏi ngược lại: "Tại sao cậu không đuổi theo?"

"Nhưng mà cậu... đang làm việc." Cố Cẩm nhìn mặt Diệp Kiều Kiều, nói xong lời này, không biết tại sao có chút chột dạ.

"Cậu cũng biết chị Lâm là vì nguyên nhân con cái, mới cãi nhau với cậu, trước khi chuyện này được giải quyết, mâu thuẫn của hai người sẽ không biến mất, tránh không nói đến chỉ làm mâu thuẫn nặng thêm."

"Cậu út, cậu về tìm chị Lâm đi, cậu nuôi một đám nhân viên lớn như vậy, chẳng lẽ cậu ngay cả chốc lát cũng không thể rời đi?"

Cố Cẩm im lặng hồi lâu: "Nhưng mà, cậu vẫn không muốn cô ấy bây giờ đi nước ngoài làm thụ tinh ống nghiệm."

"Cậu tưởng rằng Kiều Kiều cháu nên hiểu cậu."

"So với đứa con hư vô mờ mịt kia, cậu để ý sự an nguy của A Lâm hơn."

"Vậy cậu út cậu có từng nghĩ, cậu kiên trì tiếp, chị Lâm sẽ làm gì không?" Diệp Kiều Kiều truy hỏi.

Cố Cẩm nghe thấy lời này, hơi nhíu mày, nghiêm túc suy tư một hồi lâu, nói: "A Lâm không phải tính cách dễ dàng bỏ cuộc."

"Không sai."

Diệp Kiều Kiều thấy ông cũng coi như hiểu rõ Tạ Lâm, hơi thở phào nhẹ nhõm, ít nhất chứng tỏ cậu út có thật lòng đối đãi chị Lâm, nếu không ông sẽ không rõ ràng.

Đã hai người còn có tình yêu, vậy còn cần thiết giải quyết.

Tuy nhiên, không đợi Diệp Kiều Kiều tiếp tục nói gì.

Điện thoại trong văn phòng Cố Cẩm đột nhiên vang lên, ông không biết tại sao, trong lòng có chút bất an, tim thót một cái.

"A lô." Ông lao tới nghe điện thoại.

Suýt chút nữa ngay cả Mộ Mộ cũng ngã, Phó Quyết Xuyên mắt nhanh tay lẹ đón lấy đứa bé.

Mộ Mộ cũng to gan, bay tới bay lui còn tưởng là đang chơi trò nâng cao cao, cười lộ ra cái lưỡi nhỏ.

"A Lâm em đừng kích động!"

"Bây giờ anh đi tìm em ngay, em đừng xuất phát."

"Chúng ta thương lượng lại."

"Em quay lại đi."

Diệp Kiều Kiều vừa nghe, đây chính là xảy ra chuyện rồi, cô theo bản năng đứng dậy muốn qua nghe điện thoại liên lạc với Tạ Lâm.

"Kiều Kiều, cháu giúp cậu khuyên A Lâm."

Diệp Kiều Kiều nhìn Cố Cẩm đầy mắt cầu xin, khẽ thở dài một hơi, đưa tay nhận lấy điện thoại.

"Chị Lâm, chị đang làm gì vậy?"

"Kiều Kiều, chị định ra nước ngoài đến bệnh viện xem thử, nếu tỷ lệ kỹ thuật thành công cao chị sẽ liên lạc với A Cẩm."

"Lúc này chị đã ở sân bay rồi?" Diệp Kiều Kiều nghĩ đến vừa rồi cậu út lo lắng như vậy, trong lòng đã khẳng định rồi.

Quả nhiên, Tạ Lâm khẽ thở dài một tiếng, nhận lời: "Ừ, Kiều Kiều, em không cần khuyên chị, tâm ý chị đã quyết, làm phiền em giúp chị chăm sóc cậu em."

"Nhưng mà, em e là không có thời gian chăm sóc cậu ấy." Diệp Kiều Kiều nói thật, "Em hai đứa con, chị cũng biết mà, em không thể ở lại Hoài Thành thời gian dài."

"Bệnh dạ dày của cậu út, em không rõ có nặng thêm không, nhưng em biết, thông thường sau khi có bệnh dạ dày, liền cực khó khỏi hẳn."

"Với tình trạng dạ dày của cậu út, nếu tùy ý phóng túng, sẽ chuyển biến xấu cũng không chừng."

"Em không thể đảm bảo trong khoảng thời gian chị rời đi này, cậu ấy sẽ không vì tiệc tùng làm ăn mà uống rượu, cũng không thể đảm bảo mỗi miếng cơm cậu ấy ăn đều là cơm nóng, mỗi ngụm trà đều là trà nóng, hay là trà xanh hại dạ dày."

Diệp Kiều Kiều nhanh ch.óng nói ra những tình huống này: "Nếu chị có thể chấp nhận, chị hoàn toàn có thể trực tiếp rời đi, em không thể đảm bảo những việc này."

Tạ Lâm vì những lời thẳng thắn của Diệp Kiều Kiều, ở đầu dây bên kia im lặng.

Hồi lâu, Tạ Lâm mới tìm lại được giọng nói của mình: "Kiều Kiều, em biết tại sao chị nhất định phải có con không?"

"Không biết." Diệp Kiều Kiều tiếp lời.

"Lúc đầu bà ngoại em qua đời, đã đích thân gặp chị."

Mắt Diệp Kiều Kiều hơi mở to, nếu bà ngoại có ký ức kiếp trước, vậy thì nên hiểu cậu út sẽ xảy ra chuyện.

Cho nên...

"Mẹ hy vọng chị có thể cùng A Cẩm sống tốt qua ngày, bà hoàn toàn chấp nhận chị, hy vọng chị có thể sinh con đẻ cái cho A Cẩm, cho anh ấy một gia đình trọn vẹn, bầu bạn với anh ấy, chăm sóc tốt dạ dày của anh ấy, để anh ấy sống lâu trăm tuổi."

Trong lòng Diệp Kiều Kiều thót một cái.

Cô biết ngay mà, Tạ Lâm nhất định là vì nguyên nhân gì đó mới kiên trì.

Tuy nhiên, theo lý mà nói, bà ngoại trước khi mất đều là vì con cái, tuyệt đối sẽ không nói ra lời làm khó Tạ Lâm.

Cho nên, lúc đó bà hẳn là thật lòng chúc mừng, nếu không sẽ không nói riêng là ủng hộ cô ấy ở bên cậu út.

Dù sao Tạ Lâm không phải cô gái Tạ gia, theo tính cách của bà ngoại, nói không chừng còn có thể ngoài mặt đồng ý trong lòng không vui.

Bà sẽ nói như vậy, trừ phi... Kiếp trước bà ngoại căn bản không biết Tạ Lâm không có khả năng sinh sản.

Thậm chí là cô, cũng không biết.

Cũng là kiếp này rất nhiều chi tiết mới được tiết lộ ra.

Vậy Tạ Lâm rõ ràng là đã hiểu lầm ý của bà ngoại, bản thân bà ngoại có lẽ cũng không ngờ tới, di ngôn lâm chung một mảnh hảo tâm, vậy mà lại trở thành tâm bệnh khiến Tạ Lâm nhớ mãi không quên đến tận bây giờ.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.