Tn80: Nàng Dâu Dịu Dàng Làm Khuynh Đảo Trái Tim Thiếu Gia Kinh Đô - Chương 141: Đón Phó Quyết Xuyên Về Nhà

Cập nhật lúc: 26/04/2026 23:07

"Đồ của Quyết Xuyên để lại cho vợ nó đó là nên làm." Phó thủ trưởng chỉ nhàn nhạt nói.

Vương Du trừng lớn mắt: "Vậy đồ của ông cũng không phải của tôi."

"Tôi còn chưa c.h.ế.t đâu." Phó thủ trưởng trừng mắt hổ, hận không thể khâu miệng Vương Du lại, "Thôi, lười nói với bà, người đâu, đưa phu nhân về."

Phó thủ trưởng phất phất tay, trực tiếp cưỡng chế để cảnh vệ viên đưa Vương Du ra khỏi bệnh viện.

Cố Cẩm vốn định châm chọc Vương Du hai câu cũng không có cơ hội.

Anh quái gở nói với Phó thủ trưởng: "Đây chính là quyết định của bản thân Phó Quyết Xuyên, Kiều Kiều nhà tôi vậy thì xin nhận."

Anh còn chưa nói Phó Quyết Xuyên biến Kiều Kiều thành góa phụ khi còn trẻ đâu, cầm chút đồ thì sao chứ.

Phó thủ trưởng gánh chịu cơn giận của Cố Cẩm đối với Vương Du, cố tình nghe lời này cũng không phản bác được, tức giận đến mức nhắm mắt lại, chỉ có thể nhịn.

"Tự nhiên, tôi tôn trọng quyết định của Quyết Xuyên." Phó thủ trưởng nói.

Cố Cẩm lúc này mới miễn cưỡng hài lòng.

Hoàng Khải không can thiệp vào chuyện riêng của hai nhà, anh ta đưa đồ xong liền muốn rời đi, dù sao Thủ đô đã không còn bạn tốt nữa rồi.

Trước khi đi anh ta hỏi Phó thủ trưởng vấn đề mộ phần của Phó Quyết Xuyên, chuẩn bị chờ khi tổ chức tế lễ sẽ lại đến.

Sự rời đi của Hoàng Khải, không kinh động bao nhiêu người.

Anh ta ngồi máy bay, đi thẳng đến thành phố phía Nam.

Bởi vì số lượng sân bay không nhiều, anh ta còn chuyển máy bay một chút.

Do đó, khi anh ta hạ cánh ở Hải Thành, chuẩn bị ngồi xe đi tới cảng.

Kết quả, ngay trong lúc vô tình, nhìn thấy bóng dáng quen thuộc vác lưới đ.á.n.h cá đi qua bên ngoài.

"Dừng xe!"

Hoàng Khải không kịp đợi ô tô dừng hẳn, mở cửa xe co cẳng chạy đuổi theo về phía lề đường: "Phó Quyết Xuyên!"

Anh ta thở hồng hộc chạy tới, người phía trước rốt cuộc cũng dừng lại, sau đó vẻ mặt nghi hoặc quay đầu nhìn anh ta.

"Anh là... đang gọi tôi?"

Phó Quyết Xuyên dùng đôi mắt như radar đ.á.n.h giá anh ta, giống như đang phán đoán đối phương có uy h.i.ế.p hay không, có điều rất nhanh anh đã giải trừ tín hiệu nguy hiểm, đối phương chính là một tên yếu ớt vô dụng.

"Phó Quyết Xuyên!"

Hoàng Khải nghiến răng nhào tới, một phen ôm lấy anh.

"Cậu thằng nhóc này... cậu thằng nhóc này..." Mắt anh ta lập tức đỏ lên, "Cậu thằng nhóc này quả nhiên không sao!"

"Cậu có biết hay không, lần này cậu xảy ra chuyện dọa tất cả chúng tôi sợ không nhẹ."

"Tôi biết ngay cậu chắc chắn tai họa ngàn năm mà."

"Thật sự là quá tốt rồi." Hoàng Khải kích động đến mức không gì sánh được.

Phó Quyết Xuyên chỉ dùng ánh mắt bình tĩnh nhìn anh ta: "Anh quen tôi?"

"Mẹ kiếp, tôi chính là anh em tốt của cậu, cậu bây giờ còn đùa giỡn mất trí nhớ gì với tôi." Hoàng Khải trợn trắng mắt.

Phó Quyết Xuyên vẫn là vẻ mặt thản nhiên như vậy: "Anh chứng minh mình quen tôi như thế nào, mà không phải kẻ l.ừ.a đ.ả.o."

"... Chờ đã." Hoàng Khải cho dù phản ứng chậm chạp đến đâu cũng nhận ra không thích hợp, anh ta híp mắt đ.á.n.h giá Phó Quyết Xuyên, bắt gặp sự xa lạ trong mắt anh, trong lòng trầm xuống, "Cậu... cậu thật sự mất trí nhớ?"

Phó Quyết Xuyên ừ một tiếng: "Không sai, tôi mất trí nhớ."

Hoàng Khải run rẩy một chút, sau đó, chỉ có thể trước tiên đưa anh đến đồn công an, xác nhận thân phận, sau đó thuận tiện đón mấy chiến hữu khác tới.

Không quá nửa giờ.

Bộ đội gần nhất xuất động một tiểu đội tới đón mấy người.

Tiểu Hỉ và Tiểu Thuận ở bên ngoài đồn công an trơ mắt nhìn Phó Quyết Xuyên bọn họ bị đón đi với động tĩnh lớn như vậy, trừng lớn mắt, đầy mắt kinh ngạc.

"Anh, Xuyên ca bọn họ thân phận gì a, lợi hại như vậy."

Tiểu Thuận nuốt nước miếng: "Chắc chắn là quân nhân rồi, không thấy bọn họ bị người của bộ đội đón đi sao?"

"Thảo nào vóc dáng tốt như vậy." Tiểu Hỉ khẽ thở dài.

Tiểu Thuận cũng đi theo thở dài, lần này con rể rùa vàng của em gái lại mất rồi.

Thủ đô.

Khi tin tức Phó Quyết Xuyên được tìm thấy, trước tiên truyền đến văn phòng Phó thủ trưởng, ông kích động đến mức mặt đỏ tía tai: "Quyết Xuyên đã trở lại? Quyết Xuyên không sao?"

"Tốt tốt tốt, thật sự là quá tốt rồi!"

Phó thủ trưởng không nhịn được cười lớn vài tiếng, vừa cúp điện thoại, trước tiên báo cho Diệp Kiều Kiều.

Diệp Kiều Kiều nhận được điện thoại khi đang nghỉ ngơi ở Phó gia.

Cố Cẩm và Tạ Lâm đều chưa đi, muốn ở lại chăm sóc cô trước.

Điện thoại cũng chính là gọi tới vào lúc này.

"Kiều Kiều, Phó thủ trưởng nói Phó Quyết Xuyên tìm được rồi!" Tạ Lâm đầy vẻ khiếp sợ, quay đầu nhìn về phía Diệp Kiều Kiều đang dưỡng bệnh trên giường, đang cầm báo các nơi xem.

Diệp Kiều Kiều hoãn hai ba giây, tờ báo trên tay rơi mạnh xuống, giây tiếp theo người đã từ trên giường bước xuống.

"Ê, Kiều Kiều, con đừng vội." Cố Cẩm ở bên cạnh nhíu mày, lo lắng cho thân thể của cô.

Đồng thời giữ thái độ hoài nghi đối với tin tức Phó Quyết Xuyên trở về.

"A Lâm, Phó Quyết Xuyên thật sự tìm được rồi? Là... tình huống gì." Cố Cẩm hỏi tương đối bảo thủ.

Nụ cười của Tạ Lâm cứng đờ, đúng vậy, tìm được người sống hay là người c.h.ế.t, chuyện này đều có chú ý.

Cô đang định hỏi lại Phó thủ trưởng trong điện thoại.

Diệp Kiều Kiều đã tiến lên đưa tay nhận lấy điện thoại.

"Ba, rốt cuộc là chuyện gì." Tay Diệp Kiều Kiều cầm ống nghe có chút c.h.ặ.t, cô hô hấp cũng nhẹ đi, sợ nghe thấy tin xấu.

Phó thủ trưởng giọng điệu nhẹ nhàng: "Kiều Kiều, Quyết Xuyên không sao, nó cùng đám chiến hữu kia, được ngư dân cứu ở bờ biển, lúc này được Lão Lưu của quân khu Hải Thành gần nhất sắp xếp người hộ tống trở về."

"Tối mai là có thể đến!"

"Được, con đi đón anh ấy." Diệp Kiều Kiều không chút do dự nói.

Phó thủ trưởng đáp ứng, tỏ vẻ sẽ đưa cô đi cùng.

Diệp Kiều Kiều cúp điện thoại liền bắt đầu thu dọn hành lý.

"Cậu út, chị Lâm, Phó đại ca còn sống." Diệp Kiều Kiều lúc này mi mắt đều là ý cười, cô động tác nhẹ nhàng bỏ những chiếc áo sơ mi nam mà thời gian này mình từng mặc vào trong vali.

Cố Cẩm và Tạ Lâm thở phào nhẹ nhõm một hơi.

Hai người nhìn nhau, không nhịn được cười.

Còn sống là tốt rồi.

Phó Quyết Xuyên còn sống, Kiều Kiều mới có thể sống những ngày tháng bình thường, chỉ có điều sau này vẫn là đừng đi ra ngoài làm nhiệm vụ nguy hiểm như vậy nữa, anh cũng không muốn Kiều Kiều thật sự làm góa phụ.

"Kiều Kiều, vậy bọn chị đi cùng em."

Không biết có phải cố ý hay không.

Tin tức Phó Quyết Xuyên trở về, Chu Tông đang sống ở một tòa nhà nào đó tại Thủ đô thế mà cũng biết tin tức ngay lập tức.

"Phó Quyết Xuyên còn sống?"

Chu Tông nghe được tin tức này, sắc mặt trong nháy mắt liền thay đổi.

Giang Dao đang ở bên cạnh bàn bạc chuyện kết hôn của hai người với hắn biểu cảm cũng có trong nháy mắt vặn vẹo.

Giang Dao đợi Chu Tông cúp điện thoại, không kịp chờ đợi truy hỏi: "Chu đại ca, anh vừa nói Phó Quyết Xuyên còn sống? Đây là sự thật?"

"Ừ, người còn sống." Chu Tông mày nhíu c.h.ặ.t, đối với tin tức này hiển nhiên cũng không hài lòng lắm, "Là Liễu Chính gọi điện thoại tới, nói là biết được từ miệng Phó phu nhân."

Liễu Chính từ sau khi phát hiện không thể thoát khỏi Vương Hiểu Hà, cộng thêm Trịnh Thi lần này đều chịu thiệt, gã không thể không khiêm tốn lại.

Dứt khoát lợi dụng Vương Hiểu Hà nghe ngóng tin tức từ Phó gia.

Chu Tông sớm đã nắm thóp Liễu Chính, giữ liên lạc không xa không gần với đối phương, mới có thể biết tin tức của Phó Quyết Xuyên ngay lập tức vào lúc này.

"Anh ta thật may mắn." Giang Dao có chút ghen tị.

"Vậy chẳng phải Kiều Kiều lại muốn vui vẻ lên rồi sao." Giang Dao vừa nghĩ tới Diệp Kiều Kiều lại có thể sống những ngày tháng tốt lành, trong lòng cô ta liền ghen tị đến tê dại, nhìn kỹ lại, biểu cảm đều có chút dữ tợn.

Dựa vào cái gì cô ta vận may tốt như vậy.

Nhiệm vụ nguy hiểm như vậy, Phó Quyết Xuyên đều không c.h.ế.t.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.