Tn70: Chiến Binh Thép Và Đóa Hoa Nhỏ Thập Niên 70 - Chương 261
Cập nhật lúc: 02/04/2026 06:27
Nhìn bóng lưng Vương Mao Ni rời đi, Tô Nhuyễn Nhuyễn chỉ đành nuốt ngược những lời đã đến cửa miệng vào trong.
Thôi kệ đi, Vương Mao Ni là bậc thầy ngoại giao mà, vấn đề không lớn đâu.
Sự thật cũng đúng như Tô Nhuyễn Nhuyễn nghĩ, Vương Mao Ni chỉ đi vài phút là đã quay lại rồi, nhưng bà không đi một mình.
Bên cạnh Vương Mao Ni còn có một bà cụ trạc tuổi bà.
Hai người vừa đi vừa nói chuyện, trên mặt đều rạng rỡ nụ cười.
Vào đến sân Vương Mao Ni chỉ vào bà cụ bên cạnh giới thiệu với Tô Nhuyễn Nhuyễn:
“Nhuyễn Nhuyễn à, đây là bác Triệu của con, bác ấy ở ngay cái sân bên trái nhà mình này, sau này là hàng xóm với nhau rồi đấy.
Chị Triệu à, đây là con dâu em tên là Nhuyễn Nhuyễn."
Chương 371 Bậc thầy ngoại giao Vương Mao Ni
“Cháu chào bác Triệu ạ."
Tô Nhuyễn Nhuyễn vừa mỉm cười chào hỏi bác Triệu vừa thầm cảm thán trong lòng về khả năng ngoại giao của Vương Mao Ni.
Trước sau mới có vài phút thôi mà!
Vương Mao Ni không những đã bắt chuyện được với hàng xóm láng giềng mà còn dẫn được người ta trực tiếp qua đây luôn.
Cái bản lĩnh xã giao này Tô Nhuyễn Nhuyễn cảm thấy mình có xách dép chạy theo cũng không kịp.
Lúc Tô Nhuyễn Nhuyễn đang thầm cảm thán những chuyện này thì Vương Mao Ni và bác Triệu cũng đang rôm rả trò chuyện với nhau.
Hai người họ đang bàn bạc không phải chuyện gì khác mà chính là vấn đề đi lấy nước ở đâu.
“Trong làng mình có mấy cái giếng nước cơ, cái giếng nào cũng có lịch sử bao nhiêu năm rồi đấy.
Nước giếng đó không những trong vắt mà uống vào còn có vị hơi ngọt nữa cơ.
Ai cũng bảo nước ở chỗ mình nuôi người mà lị!"
Nghe bác Triệu nói vậy Vương Mao Ni lập tức thấy hứng thú hẳn lên:
“Thật thế hả chị, vậy thì em phải nếm thử cho biết mới được."
“Thế thì chị nhất định phải nếm thử rồi!
Em nói cho chị biết nhé chị ở cái chỗ này thì đúng là cực kỳ thuận tiện luôn.
Cái ngõ đối diện cổng nhà em ấy chị vừa thấy rồi chứ?
Cứ đi thẳng vào cái ngõ đó đi đến tận cùng rồi rẽ phải một cái là thấy giếng nước ngay.
Chỗ mình ở gần giếng nước mà lị!
Bình thường đi lấy nước nôi gì đó thuận tiện cực kỳ luôn.
Chị thấy có tốt không nào?"
“Tốt tốt tốt!"
Vương Mao Ni liên tục tán thưởng:
“Chuyện này thì đúng là quá tốt rồi."
“Em nói cho chị biết nhé có cái gì không hiểu chị cứ việc hỏi em.
Chuyện các chị định dọn đến đây ở hai ngày nay chúng em đã nghe ngóng được tin tức rồi, chỉ là mãi mà không thấy người đâu thôi.
Hôm nay chị vừa đến cái em nhìn thấy chị là đã thấy thân thiết rồi, cứ như là chị em thân thiết bao nhiêu năm không gặp ấy.
Sau này chúng mình còn đi làm cùng chỗ với nhau được nữa, lúc nghỉ làm còn có thể cùng nhau ngồi buôn chuyện được nữa cơ.
Nói đi cũng phải nói lại cũng đã đến lúc trồng rau mùa thu rồi chị đã có hạt giống chưa?
Nếu mà chưa có thì chỗ em vẫn còn dư khá nhiều hạt giống đấy."
“Có rồi ạ!
Nghĩ đến chuyện phải trồng rau nên em đã sớm chuẩn bị sẵn hạt giống rồi.
Chỉ đợi qua đây xới đất nữa thôi ạ!"
“Có hạt giống là được rồi!
Những người nông dân mình ấy mà vẫn cứ phải tự tay trồng rau mới được, tự tay trồng rau rồi muốn ăn món gì là có món đó.
Ăn không hết còn có thể phơi khô làm rau khô được nữa, đợi đến mùa đông cũng có rau tươi mà ăn, tốt hơn ở trên phố nhiều lắm."
“Ai bảo không phải chứ?
Em cũng chỉ thích sống ở đội sản xuất thôi!
Nhà rộng sân cũng rộng lại còn có bao nhiêu người cùng đi làm với nhau rôm rả cực kỳ luôn.
Đừng có nhìn em chưa từng sống ở trên huyện bao giờ nhưng nhìn qua là đã thấy không thích rồi.
Cái phòng thì vừa nhỏ lại vừa sát sạt bên nhau.
Đừng nói là nhà ai ăn món gì rồi đến cả trong nhà mình nói câu gì cũng cứ sợ nhà người khác nghe thấy nữa cơ."
“Chị nói cái câu này đúng là tâm đầu ý hợp với em rồi đấy.
Em cũng cảm thấy như vậy đấy......"
Hai người họ càng nói càng tâm đầu ý hợp, vừa nói vừa cười, rõ ràng là mới quen biết nhau thôi mà sự thân thiết của hai người họ cứ như là chị em lâu năm vậy.
Tô Nhuyễn Nhuyễn vừa cảm thán khả năng giao tiếp của Vương Mao Ni vừa thật lòng cảm thấy mừng cho bà.
Dù sao sau này bà cũng sẽ sống ở đây, có thể xây dựng mối quan hệ tốt với hàng xóm láng giềng và có một người để trò chuyện tâm đầu ý hợp trong đội sản xuất này thì xét từ khía cạnh nào cũng đều là một chuyện vô cùng tốt cả.
Hai người họ trò chuyện một hồi lâu cuối cùng Vương Mao Ni lại đi theo bác Triệu luôn.
Bác Triệu nhiệt tình mời mọc nhất định phải bảo Vương Mao Ni qua nhà bác nếm thử mùi vị của nước giếng, Vương Mao Ni không từ chối được nên cũng đi theo luôn.
Lúc hai người họ nói chuyện Phó Xuân Sơn vẫn luôn bận rộn làm mấy việc vặt vãnh chứ không hề biểu lộ ra bất kỳ sự không hài lòng nào cả.
Trong lĩnh vực giao tiếp xã hội này Phó Xuân Sơn chưa bao giờ hạn chế Vương Mao Ni cả, lại càng không bao giờ nói xấu bà trước mặt người ngoài.
Cách chung sống của hai cụ thực sự khiến bao nhiêu người phải ngưỡng mộ rồi.
Hơn một tiếng đồng hồ sau Phó Văn Cảnh cùng với Phó Tứ Oa và Phó Ngũ Oa ba người họ đạp xe ba bánh quay lại.
Trên hai chiếc xe ba bánh không những chất đầy đồ đạc mà thậm chí còn chồng lên rất cao.
Những thứ đồ đó đều được buộc c.h.ặ.t bằng dây thừng nhưng khi xe ba bánh di chuyển chúng cũng lắc lư qua lại trông mà hãi hùng.
Tô Nhuyễn Nhuyễn cau mày lại:
“Sao lại chất cao thế này?
Một lần chở không hết thì có thể chở thêm lần nữa mà!"
Phó Văn Cảnh mỉm cười với Tô Nhuyễn Nhuyễn:
“Chở thêm lần nữa là cái chắc rồi, chỗ này còn chưa chở hết đâu em ạ!"
Tô Nhuyễn Nhuyễn:
“......"
Rốt cuộc là đã mua bao nhiêu đồ thế này?
Chẳng lẽ là dọn sạch cả cái trạm thu mua phế liệu rồi chắc?
Nghĩ thì nghĩ vậy thôi chứ Tô Nhuyễn Nhuyễn cũng biết Phó Văn Cảnh chắc chắn không dọn sạch trạm thu mua phế liệu đâu, nhưng mua cũng không ít thật.
Mọi người cùng nhau cởi dây thừng ra rồi dỡ đồ trên xe xuống bày biện ra sân.
Bàn vuông, bàn tròn, ghế dài, ghế gỗ hình chữ nhật, ghế đôn tròn, giá để chậu rửa mặt, tủ ngăn kéo nhỏ, bàn con kê trên giường đất, mỗi loại đều có chừng hai ba cái.
Ngoài những thứ đó ra còn có đủ các loại ván gỗ hình dài và gậy gỗ với màu sắc và chất liệu khác nhau nữa.
Lúc những thứ này chồng lên nhau thì không thấy nhiều lắm, giờ bày biện ra mới thấy chúng chiếm đến nửa cái sân rồi.
Phó Văn Cảnh không kịp nán lại lâu:
“Cha ơi, vợ ơi, vẫn còn một ít đồ nữa con nhờ xe buýt chở về giúp rồi, ước chừng sắp về đến cổng đại viện rồi đấy, chúng con phải mau đi đón thôi."
Phó Xuân Sơn nghe thấy vậy liền liên tục xua tay:
“Vậy mấy đứa mau đi đi, mau đi đi."
Nhờ xe buýt chở đồ về giúp chắc chắn phải mất tiền, nếu mà đi muộn có khi lại phải trả thêm tiền nữa cũng nên.
Vốn tính tiết kiệm nên Phó Xuân Sơn đương nhiên không muốn lãng phí thêm một đồng tiền oan uổng nào cả.
Nhìn cái sân đầy ắp đồ đạc này Phó Xuân Sơn vui mừng khôn xiết:
“Tuy chân cẳng mặt bàn có cái bị hỏng hóc một chút nhưng vấn đề không lớn lắm, dùng mấy tấm ván gỗ gậy gỗ này sửa sang chắp vá lại là dùng được hết thôi."
Bốn bảo bối nhìn thấy nhiều đồ gỗ cũ như vậy cũng thích thú hẳn lên, cứ chạy quanh quẩn bên cạnh.
Tô Nhuyễn Nhuyễn chỉ đành bám theo sau chúng, miệng thì dặn dò chúng phải cẩn thận, mắt thì phải luôn trông chừng chúng vì sợ chúng lỡ chẳng may va quẹt vào đâu.
Những món đồ gỗ này toàn là bụi bặm thậm chí có cái còn bị bong tróc sơn, da dẻ trẻ con mỏng manh nhỡ may mà làm xước da là rất dễ bị nhiễm trùng.
Cũng may bốn bảo bối cũng khá nghe lời, sau khi tò mò một lúc xong chúng liền im lặng hẳn lên, đứng bám theo bên cạnh Phó Xuân Sơn, chăm chú nghe Phó Xuân Sơn nói xem phải sửa sang những món đồ gỗ này như thế nào.
Phó Xuân Sơn nói rất nghiêm túc còn bốn đứa nhỏ cũng nghe rất chăm chú, trông bộ dạng cứ như thật vậy.
Tô Nhuyễn Nhuyễn nhìn mà thấy buồn cười, nhân lúc không ai chú ý đến mình cô liền lấy máy ảnh thể thao ra tách tách chụp vài tấm.
Phó Văn Cảnh ba người họ lần này quay lại khá nhanh, chưa đầy một tiếng đồng hồ sau đã đạp xe ba bánh về đến cửa rồi.
Trên xe vẫn cứ chất đầy đồ đạc như cũ, lần này bên trên vậy mà lại có ba cái tủ kê trên giường đất nữa, còn có cả một ít hũ và chum bằng gốm nữa cơ.
Hũ và chum có thể dùng để đựng gia vị ngũ cốc, cũng có thể dùng để muối dưa, là những thứ đồ dùng vô cùng thiết thực.
Tủ kê trên giường đất thì lại càng không cần phải bàn cãi rồi, quần áo chăn màn đều phải cất trong đó hết.
Lần này dỡ xe xong Phó Văn Cảnh không đi nữa.
Phó Xuân Sơn nhìn một vòng quanh sân rồi quay sang nhìn Phó Văn Cảnh:
“Chẳng phải cha bảo anh kiếm thêm ít ván gỗ về làm cửa sổ và cửa ra vào sao?
Chỗ này sao không thấy có?"
Thấy Phó Xuân Sơn có chút sốt ruột nên Phó Văn Cảnh vội vàng giải thích:
“Cha ơi con đã nhờ người quen giúp tìm ít cánh cửa cũ và khung cửa sổ cũ rồi, sau đó cắt mấy miếng kính về lắp vào là dùng được ngay thôi ạ.
Vừa đỡ tốn công sức lại vừa sáng sủa nữa chứ cha thấy có phải không ạ?"
Phó Xuân Sơn có chút động lòng nhưng cũng có chút đắn đo:
“Làm như vậy liệu có đắt quá không?
Cứ dùng tạm là được rồi chứ không cần lãng phí tiền bạc làm gì đâu."
“Không đắt đâu ạ khung cửa sổ cũ với cánh cửa cũ thì đáng bao nhiêu tiền đâu ạ?
Cắt mấy miếng kính cũng chẳng tốn kém là bao.
Con đã thu xếp ổn thỏa hết cả rồi cha cứ việc yên tâm đi ạ.
Còn cái mái ngói kia nữa cũng phải kiểm tra kỹ càng một lượt, con cũng đã nhờ người mua ngói rồi đến lúc đó thay trực tiếp luôn."
Phó Xuân Sơn mở miệng định phản bác nhưng Phó Văn Cảnh căn bản không cho ông cụ có cơ hội đó.
“Cha ơi cha không biết thời tiết ở chỗ này trở lạnh sớm hơn ở nhà mình nhiều lắm đâu.
Đừng có nhìn lúc này trời vẫn đang nóng nực thế này thôi chứ chỉ cần qua mấy trận mưa thu một cái là trời sẽ trở lạnh ngay lập tức đấy ạ.
Đến tầm tháng mười là sẽ có tuyết rơi rồi, một khi tuyết rơi là sẽ rơi suốt mấy tháng trời liền, cái cửa sổ cửa ra vào với mái nhà này mà không làm cho chắc chắn thì sống trong cái gian phòng này là dễ bị ốm vì lạnh lắm đấy ạ, đến lúc đó tiền thu-ốc men còn tốn kém hơn nhiều."
Những lời này vừa thốt ra khiến Phó Xuân Sơn người vừa mới định bụng dùng rơm rạ để sửa sang lại mái nhà lập tức im bặt luôn.
Đầu óc Phó Xuân Sơn vẫn khá minh mẫn nên ông cụ biết không thể vì tiết kiệm chút tiền nhỏ mà làm hỏng việc lớn được.
Thực sự nếu mà bị ốm vì lạnh thì không những tốn tiền thu-ốc men mà còn phải có người ở trong bệnh viện chăm sóc mình nữa, bản thân mình cũng phải chịu khổ vì bệnh tật nữa.
So với những chuyện đó thì việc thay bộ cửa sổ cửa ra vào và mái ngói chắc chắn chẳng thấm thía vào đâu cả.
Thấy Phó Văn Cảnh chỉ dùng vài câu nói đã trấn an được Phó Xuân Sơn nên Tô Nhuyễn Nhuyễn thầm giơ cho anh một ngón tay cái.
Nhân lúc Phó Xuân Sơn và Vương Mao Ni đang dẫn các cháu dọn dẹp mớ đồ gỗ cũ, Tô Nhuyễn Nhuyễn và Phó Văn Cảnh đi ra góc sân nói chuyện.
“Chồng ơi anh thực sự nhờ người kiếm được những thứ đồ này thật à?"
Cũng không phải Tô Nhuyễn Nhuyễn không tin tưởng Phó Văn Cảnh mà là những thứ đồ này đều là hàng hiếm cả.
Cá nhân muốn mua cũng không phải chuyện dễ dàng gì đâu, phải cần đơn vị hoặc đội sản xuất cấp giấy tờ mới được.
Hai người họ đã kết hôn với nhau bao lâu nay rồi nên Tô Nhuyễn Nhuyễn vô cùng hiểu rõ Phó Văn Cảnh.
Chuyện kiểu này Phó Văn Cảnh chắc chắn sẽ không tìm đơn vị để cấp giấy tờ đâu.
Trong lòng đang thầm nghĩ như vậy thì đã nghe thấy Phó Văn Cảnh nói với giọng đáng thương:
“Anh làm gì mà kiếm đâu ra người nào được chứ!
Chuyện này chỉ có thể nhờ vợ giúp một tay thôi!
Vợ ơi em có thể giúp anh một tay được không nào?"
