Tn60: Người Vợ Xinh Đẹp Kết Hôn Ba Lần - Chương 80

Cập nhật lúc: 31/03/2026 03:01

Em dâu của Khương Mỹ Tâm cũng phải về nhà mẹ đẻ, Khương Mỹ Tâm vừa đến thì cô ấy và chồng chuẩn bị đưa hai đứa con đi.

Bên trong phòng của Bạch Ngọc Trúc, Khương Mỹ Tâm có mang theo bốn món quà lễ, Khương Chiêu Đệ cầm bốn món quà lễ đó đưa cho ba mẹ.

Tống Huệ Lan muốn nhặt lấy những món đồ mà Khương Chiêu Đệ mang đến bỏ vào giỏ tre của mình để mang về nhà mẹ đẻ nhưng lại không tiện làm chuyện này trước mặt cô cả và mẹ chồng nên chần chừ mãi mà không ra khỏi cửa.

Trong lòng Tống Huệ Lan hiểu rất rõ cô con dâu này là mẹ kế của Chiêu Đệ thế nhưng nói như thế nào đây, có một bà mẹ chồng và một bà cô chồng lợi hại thì cô ấy ở nhà chồng cũng phải cẩn thận từng li từng tí.

Bây giờ là Chiêu Đệ hiếu kính cô ấy, Bạch Ngọc Trúc nói.

"Cho các con nên con cứ chọn lấy hai món mang về nhà mẹ đẻ đi, cũng dễ coi chút.”

Tống Huệ Lan vui mừng nói.

"Con nghe lời mẹ, con mang đường nâu và bánh kem đi nhé, bánh mà chị Mỹ Tâm làm còn ngon hơn bánh mua về nữa.”

Buổi trưa Chiêu Đệ bận rộn nấu cơm, thằng cả và thằng hai dọn dẹp sạch sẽ trong sân còn thằng ba và thằng tư thì đang lật xem quyển vở mà trước kia Khương Mỹ Tâm đã học, lần trước mưa to bị ngấm nước nên những trang giấy dính c.h.ặ.t với nhau, cho dù đã phơi khô rồi cũng không gỡ ra được bao nhiêu mà giấy trong quyển vở quá mỏng lại bị dính c.h.ặ.t nên không nhìn rõ được chữ.

Chữ viết tay của cô bắt chước theo bản gốc nhưng nếu so sánh kỹ vẫn có thể nhìn ra là không giống nhau.

Khương Mỹ Tâm nói với Bạch Ngọc Trúc.

"Mẹ, nhà chúng ta chỉ lớn như vậy thôi, những quyển sách vở đó đã bị ngấm nước không xem được nữa rồi nên mẹ bảo Chiêu Đệ mang đi nhóm lửa đi ạ.”

“Mẹ cũng muốn nhóm lửa nhưng lại sợ con không đồng ý, nếu con không dùng nữa vậy thì mang đi nhóm lửa đi.”

Khương Mỹ Tâm lấy những quyển sách vở có thể nhìn thấy chữ ra rồi mang vào trong bếp, đốt hết sẽ không có lo lắng về sau.

“Có thể năm nay sẽ là một năm thịnh vượng của công xã Tề Vân.”

Trong lòng Bạch Ngọc Trúc đắc ý nói với Khương Mỹ Tâm.

"Đều là sau khi con gả qua đó mới mang lại thịnh vượng cho thôn của họ.”

Khương Mỹ Tâm vội nói.

"Đó là sự đoàn kết một lòng của người trong thôn, mẹ, mẹ ra ngoài đừng nói như vậy nhé.”

“Không phải là mẹ nói mà người khác cũng nói như vậy.”

Bạch Ngọc Trúc nói.

"Mấy bà mối ở thôn đều đang nghe ngóng chuyện hôn nhân của thằng hai, mẹ nói nó còn nhỏ nên không vội.”

“Đúng rồi, vẫn còn nhỏ, chờ nó tốt nghiệp trung học rồi nói sau đi.”

Khương Hướng Nam đỏ mặt đi tìm đòn gánh để đi gánh nước về nhà cho bà ngoài.

"Còn có nhà mấy người nhà của Trường Phong nữa, cũng có người tìm mẹ để hỏi thăm chuyện hôn nhân, bây giờ nhà ai cũng có con gái đến tuổi cưới xin rồi nên sự lựa chọn đầu tiên luôn là người ở thôn Tề Vân của các con.”

Hai nhà máy của công xã Tề Vân đều có điểm công cuối năm cao ngất, nhân viên được chia nhiều tiền hơn nên mấy bà mối trong thôn đều tìm đến tận cửa.

Trong lúc đang ăn cơm thì có người đến tìm.

"Chị Bạch, chị có nhà không?”

“Là bà mối ở thôn bên cạnh, lúc trước bà ấy có tìm đến hỏi về Trường Phong của nhà Tần lão đầu và Hướng Nam nhà chúng ta, mẹ nói là nghe theo con nên con cứ nói tùy tiện mấy câu cho qua đi.”

Bà mối Liễu bước vào nhà rồi đi vòng quanh đ.á.n.h giá Khương Mỹ Tâm vài vòng, bà ấy cười híp mắt.

“Chị cả Bạch, đây là con gái chị à, xinh đẹp thật đấy. Nếu chị mà không nói thì làm sao em dám nghĩ đây là mẹ của hai đứa trẻ chứ.”

“Bốn đứa ạ.”

Khương Mỹ Tâm sửa lời bà ấy.

Tốt nhất là không nên đắc tội với bà mối nên Khương Mỹ Tâm khéo léo nói.

"Chị Liễu à, Hướng Nam nhà chúng tôi còn đang học trung học nên chuyện hôn nhân không vội lắm, còn chuyện hôn nhân của Trường Phong thì tôi không quyết định được.”

Bà mối vội vàng nói.

"Hôm nay tôi tới để mai mối con, Mỹ Tâm à, mấy tháng nay con rất nổi tiếng ở trong huyện, giám đốc Kiều của nhà máy trong huyện có ấn tượng sâu sắc với con nên kêu tôi đến mai mối.”

Giám đốc Kiều tìm Khương Mỹ Tâm, muốn để nhà máy sản xuất hạt hướng dương nhỏ ở công xã Tề Vân sáp nhập vào nhà máy lớn ở huyện nhưng thôn Tề Vân không đồng ý.

Vì công thức làm hạt hướng dương mà cưới cô, cũng quá liều rồi.

Khương Mỹ Tâm thản nhiên nói.

"Tôi đã nói từ lâu rồi, tôi muốn ở bên cạnh Tần Mặc Sinh cả đời, nhà họ Tần là nơi cuối cùng tôi thuộc về nên phiền thím Liễu hãy từ chối đi."

“Giám đốc Kiều mới ba mươi tuổi, đã ly hôn nhưng chưa có con cũng không phải sống cùng ba mẹ chồng nên điều kiện như vậy rất tốt. Mỹ Tâm, con đừng vội từ chối mà hãy cân nhắc thêm được không?"

Khương Mỹ Tâm cười nói.

"Ngay cả người chồng hai mươi tuổi là thanh niên trí thức mà tôi còn ly hôn thì điều kiện của giám đốc Kiều không hề có sức hấp dẫn đối với tôi. Chị Liễu, hôm nay là tết nên tôi không muốn dùng chổi đuổi người đâu.”

Bạch Ngọc Trúc cũng mặc kệ đối phương có điều kiện gì, chỉ cần con gái của bà ấy không thích thì chính là không tốt.

Bà ấy thẳng thừng cầm chổi đuổi bà mối đi nhưng bà ấy cũng lo lắng.

"Có phải giám đốc Kiều kia coi trọng lợi ích của nhà máy hạt hướng dương không, con từ chối người ta liệu người ta có làm khó con không?"

Khương Mỹ Tâm nói.

"Cùng lắm là anh ta nghiên cứu ra hương vị hạt mới thôi còn có bán được hay không thì phải dựa vào bản lĩnh nên không sao đâu mẹ.”

Trong lòng thằng cả và thằng hai bị đè nén rất khó chịu, có người ức h.i.ế.p mẹ mình nhưng chúng lại không làm gì được.

Khương Mỹ Tâm nhìn ra nên nói nhẹ.

"Hai con đừng gây chuyện cho mẹ là coi như đã giúp mẹ rồi, nếu như có ai khiêu khích các con thì các con hãy cố nhẫn nhịn chút, nếu không thì phải nói với mẹ để mẹ tìm người giúp các con có biết chưa?"

“Con biết rồi mẹ.”

Ăn cơm xong thì cô từ nhà mẹ đẻ quay về, vì là tết Trung Thu nên buổi chiều cô đã bắt đầu nấu cơm tối. Khương Mỹ Tâm làm ba đĩa cá chép sốt chua ngọt, một đĩa để lại nhà, một đĩa mang đến Tri Thanh Định và một đĩa gửi đến nhà cũ.

Buổi tối ăn cơm đoàn viên nên dời bàn ra bên ngoài nhà, sau đó mang hạt hướng dương, bánh trung thu và quýt lên, pha trà hoa mật ong, người một nhà vây quanh bàn vừa uống trà vừa ngắm trăng.

Đêm nay mặt trăng vừa to vừa tròn, không khí cũng không ô nhiễm nghiêm trọng như ở thế hệ sau nên còn có thể nhìn thấy bầu trời đầy sao.

“Nếu có ba nữa thì tốt rồi.”

Thằng ba khịt mũi rồi xoay người đi vào trong nhà, cậu lấy bức ảnh chụp chung quý giá từ ngăn kéo ra rồi chỉ vào người đàn ông có khuôn mặt tuấn tú đứng ở giữa.

"Mẹ, không phải mẹ thích đàn ông đẹp trai sao, ba của con rất đẹp trai. Nếu ba của con ở đây thì mẹ sẽ thích chứ?"

“Ừ, mẹ sẽ thích."

Khương Mỹ Tâm an ủi cậu.

Nhìn thoáng qua dáng vẻ ban đầu đó, cô vẫn nhớ mãi không quên Tần Mặc Sinh, để cô bất chấp thanh danh mà gả cho một người, đem mình gả đến nhà họ Tần thì cũng cho thấy được Tần Mặc Sinh tuấn tú đến mức nào, cho dù là bức ảnh đen trắng của thập niên bảy mươi cũng không che giấu được sự tuấn tú của anh.

Khương Mỹ Tâm thuần túy thưởng thức anh, cho dù Tần Mặc Sinh sống lại thì cô cũng sẽ sợ hãi nhiều hơn là vui mừng.

Qua trung thu thì đồng ruộng hay nhà máy cũng đều bận rộn, năm nay việc làm ăn phụ của công xã Tề Vân bội thu, lợi nhuận từ lò nung gạch và nhà máy sản xuất hạt hướng dương cao kinh khủng, giá trị điểm công nhảy vọt lên vị trí cao nhất trong số các thôn trong huyện.

Khi thu hoạch đầy kho lúa thì sẽ được tính điểm công, được chia lương thực và chia tiền nên mọi người đều rất mong chờ.

Khương Mỹ Tâm cũng rất mong chờ, ở sân phơi đang rất náo nhiệt vì nhà nào cũng vây quanh xem năm nay nhà mình được bao nhiêu điểm công và năm nay giá trị điểm công là bao nhiêu?

Thằng cả thì ở công xã còn thằng hai thì đi học nên Chiêu Đệ đưa thằng ba và thằng tư đi.

Trong lòng Khương Mỹ Tâm biết rõ họ có thể được chia bao nhiêu nên cô không muốn đến đó chen chúc mà ở nhà làm bánh gà, Miêu Xảo Chân khóc đỏ cả mắt chạy đến tìm cô dọa cô suýt đứng tim.

“Xảo Chân à, cô sao thế?”

Miêu Xảo Chân rất hoảng loạn.

"Thằng con nhà tôi Nhiếp Gia Văn muốn cưới thanh niên trí thức Tiêu, Mỹ Tâm, cô nói tôi phải làm sao bây giờ?"

Khương Mỹ Tâm cũng không biết vì trong sách cũng không có viết ra hết câu chuyện của mỗi người.

Con trai út nhà Miêu Xảo Chân kém thanh niên trí thức Tiêu ba tuổi, trong tư liệu thì Tiêu Văn Thiến chưa kết hôn nhưng chuyện lần trước của Ngô Nhị Mãn thì trưởng thôn đã biết.

“Cô thanh niên tri thức Tiêu này…”

Khương Mỹ Tâm không biết phải nói như thế nào.

“Trưởng thôn đã nói cho tôi biết rồi."

Đây là điều khiến Miêu Xảo Chân giận nhất, cô ấy cảm thấy thanh niên trí thức Tiêu không có ý tốt khi chủ động dụ dỗ con trai mình.

Thanh niên trí thức Tiêu là người thành phố lại có da trắng dáng xinh, thằng ba nhà Miêu Xảo Chân cứ đ.â.m đầu lao vào mà có khuyên cũng khuyên không được, cậu ấy nói nếu không cho cậu ấy cưới thanh niên trí thức Tiêu thì cậu ấy sẽ không cưới ai cả, hoặc là thanh niên trí thức Tiêu hoặc là độc thân cả đời.

“Chuyện xảy ra khi nào, sao trước đó tôi không biết chút gì thế?”

Khương Mỹ Tâm vội hỏi.

“Chính là ngày Trung thu đấy, đúng là nghiệt duyên mà, hôm đó thằng tam nhà tôi lên thị trấn thì vô tình gặp thanh niên trí thức Tiêu ngất xỉu nên mới đỡ cô ta vào nhà khách nghỉ ngơi, chỉ chốc lát vậy thôi mà nó lại không kiềm chế được nhưng lại là do thanh niên trí thức Tiêu chủ động, chỉ có một lần mà lại m.a.n.g t.h.a.i rồi.”

Tính toán thời gian thì đã m.a.n.g t.h.a.i được hơn hai tháng nên nếu còn kéo dài nữa thì sẽ không giấu được.

Khương Mỹ Tâm cảm thấy đau đầu, cô hỏi.

"Xác định cái t.h.a.i là của thằng tam sao?"

Miêu Xảo Chân lau nước mắt, cô ấy ngồi xuống nói.

"Thầy Tề rất tuân thủ phép tắc nên khi đến trường đều ở trong ký túc xá, thầy ấy và thanh niên tri thức Tiêu sẽ không có cơ hội nên chắc chắn đứa bé là của thằng tam nhà tôi rồi, không phải cô ta nói là cô ta không thể có con sao nhưng sao bây giờ lại m.a.n.g t.h.a.i với thằng tam nhà tôi rồi?"

Trong lòng của Miêu Xảo Chân rất đau khổ nên cô ấy cần tìm người để nói hết nỗi khổ ra.

Người trong thôn mang thai, chỉ cần là người xuất thân từ gia đình t.ử tế thì không thể không kết hôn được.

Chuyện Khương Mỹ Tâm lo chính là sau khi kỳ thi tuyển sinh đại học được khôi phục thì e rằng Tiêu Văn Thiến vẫn sẽ phải đi.

Đến lúc đó thằng tam nhà Miêu Xảo Chân con cái nheo nhóc còn vợ thì chạy trốn, cậu ấy có thể chịu được đả kích này không?

Khương Mỹ Tâm thì thầm.

"Chỉ cần có cơ hội thì những thanh niên trí thức này sẽ quay về thành phố, cô phải nói rõ với thằng tam và nói hậu quả cho nó biết, nói nó phải chuẩn bị tâm lý thật tốt nếu tương lai vợ có đi mất thì cũng đừng có hối hận.”

Sao Miêu Xảo Chân lại không hiểu đạo lý này nhưng bây giờ có khuyên thế nào thằng tam vẫn không nghe mà quyết tâm muốn cưới thanh niên trí thức Tiêu, bây giờ trong lòng nó tràn đầy hình ảnh của thanh niên trí thức Tiêu.

“Lời tốt lời xấu gì cũng đã nói hết nhưng nó nói nó sẽ không hối hận.”

Thật ra nhà họ Nhiếp đã ngầm thừa nhận muốn tổ chức một bữa tiệc rượu cho thằng ba, Miêu Xảo Chân đã trút giận xong nên lau đi những giọt nước mắt lại trào ra.

"Ba của thằng tam nói nếu kéo dài nữa thì không giấu được bụng nên cuối tháng này sẽ làm ngay, cô giúp tôi chăm nom bữa tiệc này đi vì tôi không có chút vui mừng nào khi cưới được con dâu cả, bây giờ đầu óc tôi mê muội không vực dậy tinh thần được, chỉ cần cô giúp tôi không bị người ta chê cười là được rồi."

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.