[tn] Người Đàn Ông Của Đại Lão Tu Tiên - Chương 81
Cập nhật lúc: 22/04/2026 14:34
Vừa nghe thấy ông chủ muốn đi thị trường nhân lực, vài nhân viên cửa hàng nhìn nhau, Tiểu Trương lại hưng phấn lật đật chạy tới, trong tiệm có mấy người, lão đại chỉ đích danh bảo mình đi theo làm việc, đây rõ ràng là nhìn mình bằng con mắt khác mà.
Từ Kiều vốn dĩ định đi xe buýt qua đó, lại thấy một chiếc xe ba gác dừng ngay trước mặt mình.
Đù!
Chiếc xe ba gác thật quen thuộc, tay lái quen thuộc, màu sắc quen thuộc, mui xe quen thuộc, đây mẹ nó chẳng phải là chiếc xe mình đã bán ở chợ đồ cũ sao.
“Hai vị, đi xe không ạ, rẻ lắm, trời lạnh thế này, chờ xe buýt phải đợi lâu đấy ạ.”
Người đàn ông trung niên khuôn mặt sạm đen cười nhiệt tình với Từ Kiều.
Trong lòng Từ Kiều ngũ vị tạp trần, gật đầu:
“Đến thị trường nhân lực thành phố.”
Người đàn ông trung niên thấy khí chất đối phương cao quý, mặc quần áo cũng là kiểu người bình thường không mua nổi, vô thức cảm thấy chiếc xe ba gác tồi tàn của mình không xứng, theo thói quen lấy tay áo lau lau ghế sau.
Từ Kiều chua xót.
Tiểu Trương lại nói:
“Lão đại, đằng kia có chiếc xe điện chạy ôm kìa, ngồi cái đó thoải mái hơn, lại nhanh.”
Từ Kiều không thèm để ý đến anh ta, tự mình nhấc chân ngồi lên, Tiểu Trương ngượng ngùng định lên xe theo, bị Từ Kiều vươn tay chặn lại:
“Tôi không quen chen chúc với người khác, cậu đi ngồi xe ôm đi.
—— Bác tài, đi thôi, tôi đang vội.”
Chiếc xe ba gác chở Từ Kiều nghênh ngang rời đi, Tiểu Trương bị bỏ lại tại chỗ, có ngốc đến mấy anh ta cũng nhìn ra được rồi, lão đại không vui, rất không vui.
Đạp xe ba gác mấy năm trời, đây là lần đầu tiên Từ Kiều ngồi xe ba gác, tâm trạng lại chẳng mấy tốt đẹp, nhìn cái dáng vẻ g-ầy gò khom lưng gập gối ra sức đạp của người đàn ông phía trước, cậu dường như nhìn thấy chính mình ngày xưa.
Nghề nghiệp thực sự không có cao thấp sang hèn, nhưng người làm nghề đó lại bị dán lên những cái nhãn cao thấp sang hèn, cậu là người từ dưới đáy leo lên từng chút một, thấu hiểu nỗi đau khi không được tôn trọng, cho nên không muốn đối xử với nhân viên của mình bằng thái độ bề trên, nhưng thế giới này có quy tắc của riêng nó —— quy tắc ngầm.
Chẳng ai nói ra, nhưng mỗi người lại vô thức tuân theo cái quy tắc đó.
Nếu hôm nay cậu cởi bỏ cái lớp vỏ hào nhoáng này ra, mặc vào bộ quần áo rách rưới lúc đạp xe ba gác, e là người đàn ông trước mắt này tuyệt đối sẽ không làm ra hành động như lúc nãy, cười cũng sẽ không chân thành như vậy, mặc dù cậu cũng chẳng trả thiếu cho anh ta một xu nào.
Xuống xe, Từ Kiều trả đúng cái giá mình nên trả.
Người đàn ông đạp xe ba gác ngẩn ra, anh ta không ngờ vị khách này lại thông thạo giá cả thị trường đến vậy, tiền đưa không nhiều không ít, vừa vặn 6 tệ.
Thực ra Từ Kiều vốn dĩ thực sự muốn đưa thêm, nhưng cậu đột nhiên thấy khó chịu, không muốn đưa nữa.
Tiểu Trương đến sớm, chê bên ngoài lạnh, chạy vào trong thị trường nhân lực lượn lờ một vòng, nhìn đám đông chen chúc xô đẩy gần như không nhúc nhích nổi, nghe thấy lời bàn tán của mọi người bên trong, mới biết công việc hiện tại của mình quý giá đến nhường nào.
Hiện giờ học sinh trung cấp, sinh viên đại học đều không được phân phối công tác nữa rồi, còn có rất nhiều công nhân viên chức mất việc ra ngoài tìm việc làm, một bên có kiến thức có bằng cấp, một bên có kinh nghiệm làm việc, hạng người chẳng có gì như anh ta, có thể tìm được công việc hiện tại đúng là trúng số độc đắc rồi.
Anh ta cũng chẳng chê bên ngoài trời lạnh nữa, lật đật chạy ra trước cổng đứng chờ, thấy Từ Kiều xuống xe ba gác, chạy nhanh vài bước xuống bậc thang, qua đón lấy, sắp đến cổng thị trường nhân lực, lại nhanh chân hơn một bước kéo cửa ra, nhường Từ Kiều vào trước.
Thấy chưa?
Cấp dưới của cậu không phải là không hiểu chuyện, càng không phải là không biết điều, Từ Kiều coi như được mở mang tầm mắt rồi.
Từ Kiều ở quầy giao dịch nhân công của thị trường nhân lực làm thủ tục đăng ký, điền bảng biểu, nộp lệ phí xong, đối phương đưa cho cậu một tờ số bàn, thế là xong xuôi.
Tiểu Trương lanh lẹ, nhanh ch.óng giúp Từ Kiều tìm được số bàn, dẫn cậu qua đó.
Cái vẻ gật đầu khom lưng nịnh nọt này của anh ta khiến Từ Kiều cực kỳ không thích nghi được, cứ muốn đ-á cho anh ta một cái, cậu nhóc cậu vừa vừa phải phải thôi, làm như tiểu thái giám hầu hạ hoàng thái hậu không bằng, lão t.ử thấy gượng gạo!
Gượng gạo thì gượng gạo, Từ Kiều nhịn, ít nhất người ta đã biết nghe lời rồi.
Do là nảy ý định nhất thời, cậu cũng chẳng làm cái giá chữ X quảng cáo như người ta, chỉ mang theo vài tờ rơi tuyên truyền trong kẹp tài liệu.
Nhưng điều này rõ ràng không phải là vấn đề, một mình cậu đã đ-ánh bại toàn bộ những cái giá chữ X tại hiện trường, đứng ở thị trường nhân lực đúng là nổi bật như hạc đứng giữa bầy gà, vạn người chú ý.
Cậu chàng lúc không cười đúng chuẩn phong thái thái t.ử cao quý lạnh lùng, ai dám nghi ngờ cậu không phải là phú nhị đại cơ chứ?
Không phải nhà có mỏ thì cũng là có tập đoàn lớn chống lưng, từ trên xuống dưới đều viết rõ hai chữ, “thực lực!”
Một đám người ồ ạt vây quanh, làm Từ Kiều giật cả mình.
Sơ yếu lý lịch giống như những bông tuyết trắng xóa được đưa tới tận tay Từ Kiều.
Có người là vì tìm việc làm, có người lại là vì đôi bàn tay đó, đôi bàn tay đòi mạng, đôi bàn tay x.é to.ạc ranh giới xấu hổ trong lòng người khác, nói lời thừa thãi gì cũng đều là dư thừa, chỉ có bốn chữ, “muốn nhìn muốn sờ.”
Muốn cảm nhận chất da đó một chút, quá đẹp rồi, quá sạch sẽ rồi, ngay cả móng tay cũng mang theo ý vị không nói nên lời, khiến người ta tò mò không biết sờ vào sẽ có cảm giác thế nào.
Không mang theo bất cứ tà niệm nào, giống như nhìn thấy thứ gì xù lông thì muốn vuốt, ngửi thấy mùi thơm thì muốn ăn vậy, phản ứng bản năng mà thôi.
Nhưng, không ai dám.
Chỉ là thầm nghĩ trong lòng một chút thôi.
Chất liệu của chiếc áo khoác của người đàn ông, chiếc đồng hồ tinh xảo lộ ra nơi cổ tay, cho dù có mù tịt về hàng hiệu đi chăng nữa, thì biểu tượng của Rolex ai mà chẳng biết cơ chứ, còn cả kiểu dáng chiếc khăn quàng cổ nơi cổ họng của người ta nữa, ai từng thấy qua chưa?
Dám chiếm hời à, cậu thử xem?
Từ Kiều đối với việc này chẳng có chút tự nhận thức nào, phần cứng hiện giờ của cậu đã lên đời rồi, nhưng nội tâm rõ ràng là chưa theo kịp tốc độ nâng cấp của phần cứng, cậu thật sự vẫn coi mình là một cậu chàng bình thường nhạt nhòa, muốn sở trường không có sở trường, muốn bằng cấp không có bằng cấp, lớn lên trông cũng được, nhưng đàn ông cũng không thể dựa vào cái mặt mà kiếm cơm được.
Từ Kiều cuối cùng đã chọn được hai người có cảm giác khá tốt làm dự bị cho vị trí cửa hàng trưởng, đều là những người bán hàng lão luyện có kinh nghiệm bán hàng vài năm trời, lời nói cử chỉ rõ ràng là biết tiến biết lui hơn hẳn mấy người ở cửa hàng mình.
Rút kinh nghiệm xương m-áu, lần này cậu đã học được cách giữ kẽ rồi, từ đầu đến cuối vui buồn không lộ ra, khiến người ta không đoán định được trong lòng cậu nghĩ gì, càng không rõ tính tình ra sao.
Xalạ mới bí ẩn, có sự bí ẩn mới khiến người ta kính sợ, chỉ cần cậu nắm chắc được nhân vật then chốt là cửa hàng trưởng, vài nhân viên cửa hàng căn bản không cần cậu phải nhọc lòng.
Hẹn xong thời gian phỏng vấn cụ thể với đối phương, bước ra khỏi thị trường nhân lực, bảo Tiểu Trương về tiệm trước, lấy điện thoại ra gọi một cuộc cho Chu Nhã.
