[tn] Người Đàn Ông Của Đại Lão Tu Tiên - Chương 143

Cập nhật lúc: 22/04/2026 15:10

Thư ký Cao:

“Ý ngài là—"

Hứa Minh Nghiễn khẽ hừ một tiếng, “Người họ Trương là con người, đã là con người thì sẽ có ham muốn, có ham muốn sẽ có điểm yếu, có điểm yếu thì có thể bị chúng ta nắm thóp.

Nói với giám đốc kinh doanh, người này cực kỳ có hứng thú với hoa cỏ chim ch.óc, con vẹt mà ch-ết thì như mất cha vậy."

Thư ký Cao theo Hứa Minh Nghiễn bao nhiêu năm, đến tận bây giờ vẫn không hiểu anh làm cách nào để làm được điều đó.

Nhìn thì có vẻ buông quyền hết, chẳng quản gì cả, thực tế mọi thứ đều nằm trong tầm kiểm soát của anh.

Tất cả mọi người đều là quân cờ của anh, bao gồm cả vị thư ký tâm phúc như anh ta.

Lúc tàn nhẫn thì thật sự là ngay cả người thân cũng không nhận, cha ruột, anh trai ruột, đến đứa con nuôi được cưng chiều như tròng mắt suốt hai mươi năm.

Khi Từ Kiều tỉnh dậy, thấy Hứa Minh Nghiễn đang ngồi trên ghế bên giường đọc sách, khóe miệng không tự chủ được mà mím lại thành một đường cong, nhưng rất nhanh lại thẳng tắp, nhíu mày bắt bẻ, “Mấy giờ rồi, sao ông không gọi tôi, chiều nay công ty tôi còn có việc."

Hứa Minh Nghiễn dám đảm bảo, nếu gọi cậu tỉnh dậy, chắc chắn lại là một kiểu lý lẽ khác, đối với tâm lý vặn vẹo của con trai, anh hoàn toàn có thể hiểu được.

Mỉm cười, “Xin lỗi Kiều Kiều, thấy con ngủ ngon quá, nên không nỡ gọi."

Từ Kiều không nói lời nào, trở mình đứng dậy, xỏ giày da, sải bước đi về phía phòng vệ sinh.

Trưa uống không ít canh canh nước nước rồi cả b-ia, cậu bị buồn tiểu nên tỉnh, phải đi xả nước gấp.

Từ Kiều không nhịn được mà thở dài một hơi.

Sướng!

Từ Kiều khẽ cười, hạnh phúc trong đời người nói đơn giản thì mẹ nó cũng đơn giản thật đấy, lúc buồn tiểu mà có nhà vệ sinh, còn gì đơn giản hơn hạnh phúc này nữa.

Kéo quần tây màu xám đậm lên, sơ vin chiếc áo sơ mi đen vào, chỉnh trang lại, rồi cài thắt lưng.

Từ Kiều bước đến trước bồn rửa mặt rửa mặt, vãi!

Sao mắt lại khóc ra cái bộ dạng này, trưa đã ngủ một giấc rồi mà vẫn đỏ hoe, mình phải là người hay khóc đến mức nào chứ, sướt mướt ghê.

Rửa mặt xong, nhìn thấy chiếc khăn trắng mềm mại mới tinh treo trên giá bên cạnh, Từ Kiều nhếch môi.

Hứa Minh Nghiễn lúc muốn lấy lòng người khác thật sự làm đến mức tinh tế cực hạn.

Cái gen di truyền này, cậu chính là dùng chiêu này để lấy lòng Tô Thanh Việt.

Tuy nhiên phải thừa nhận rằng, cảm giác cũng khá tốt, Hứa Minh Nghiễn còn hiểu chuyện hơn cả người cha trong tưởng tượng của cậu.

Ra ngoài, Hứa Minh Nghiễn đã pha sẵn nước mật ong, chiếc áo vest xám bị nhăn cũng đã được ủi phẳng phiu.

“Hứa Minh Nghiễn, ở đây có kính râm không?"

“Có."

Hứa Minh Nghiễn kéo ngăn tủ quần áo ra, “Con tự xem cái nào thuận mắt."

Từ Kiều đột nhiên nhớ tới chuyện lúc trước mình vứt hết đống quần áo Hứa Minh Nghiễn mua vào thùng r-ác, giờ lại đeo kính của người ta, tự nhiên cảm thấy có chút cảm giác tự vả mặt đầy kỳ lạ.

Thôi vậy, cũng không phải lần đầu tự vả, Từ Kiều tùy tiện lấy một chiếc đeo vào.

Hứa Minh Nghiễn muốn đưa cậu đi, Từ Kiều từ chối.

Cậu tạm thời vẫn chưa làm được giống như người nhà bình thường, kiểu gần gũi tự nhiên giữa cha và con, luôn cách ngăn một thứ gì đó.

Tiểu Từ Kiều cũng không thể giống Hứa T.ử Duệ mà đường hoàng hưởng thụ tình thương của cha này.

Giữa tiết trời mùa hè, bầu trời rất xanh, cây cối hai bên đường xanh tươi mướt mắt, người thanh niên một tay đút túi, ngón tay phải kẹp điếu thu-ốc, lững thững bước đi đầy phóng khoáng.

Đôi mày cậu bình thản mà thư thái, đôi môi hơi tách ra, không tự chủ được lộ ra nụ cười dịu dàng.

“Anh, hôm nay anh có vui không?"

“Ừ."

“Em biết anh cũng vui giống em."

“Chỉ có mày là biết nhiều."

“Anh, ba đã rơi lệ vì em đấy."

“Ừ."

“Anh, em thích ba rơi lệ vì em, còn anh thì sao."

“Có bệnh à."

“Em biết anh cũng thích."

“Câm miệng!"...

Sáng sớm, phòng thị trường của Nhật hóa Kiều Thanh.

“Tổng cộng mới đầu tư có mười ngàn phần hàng mẫu, công ty đĩa hát mỗi ngày chỉ tung ra 300 phần, hiệu quả này cứ như ném một hạt gạo xuống biển, đừng nói là tạo ra sóng gió gì, đến một gợn nước cũng chẳng có.

Đúng là não bộ của đại mỹ nhân nhà ta bị úng nước rồi, chiêu này đúng là làm tôi phục sát đất."

“Tôi lại thấy ý tưởng marketing của tiểu Từ tổng khá mới mẻ đấy, nghĩ mà xem, chúng ta tự đi phát mi-ễn ph-í hàng mẫu còn tốn nhân lực vật lực, giờ có người làm thay chúng ta, hơn nữa hai bên đều có lợi, chẳng lẽ mọi người không thấy tầm nhìn của tiểu Từ tổng rất cao sao?"

Lão Lý phản bác.

“Đúng, tôi cũng thấy chiêu này thật ra không tệ, chỉ là đứa nhỏ nhà ta keo kiệt quá, mới tung ra mười ngàn phần, thiếu một chút khí phách."

Giám đốc phòng thị trường vẫn luôn im lặng nãy giờ lúc này mới lên tiếng, “Nói nhảm!

Không có khí phách thì sao dám nhảy vào vũng nước lớn thế này, mọi người đấy, coi thường tiểu Từ tổng của chúng ta quá rồi."

Cô gái nhỏ duy nhất trong phòng thị trường ánh mắt tràn đầy ngưỡng mộ, lẩm bẩm, “Tôi không quan tâm tiểu Từ tổng có khí phách hay không, có năng lực hay không, cứ nhìn gương mặt đó là tôi cam tâm tình nguyện làm trâu làm ngựa cho anh ấy, bảo đâu đ-ánh đó."

Nói xong, cô gái đứng dậy, “Giám đốc Lâm, tôi đi làm khảo sát tại cửa hàng trước đây."

Vừa quay người lại, liền hóa đ-á.

Mọi người cảm thấy không khí không đúng, đồng thời quay đầu lại,....

Tiểu Từ tổng không biết đã đứng ở cửa phòng thị trường từ lúc nào, chiếc áo sơ mi trên người thẳng thớm, cà vạt thắt chỉnh tề, nghiêm cẩn thanh cao, chỉ là hôm nay không khoác thêm áo vest bên ngoài, đường eo quá mức gợi cảm, làm người ta cảm thấy—vừa lạnh lùng lại vừa phóng túng.

Tất nhiên, từ này không ai dám nói ra!

Từ Kiều bước vào phòng, tùy tiện tìm một cái ghế ngồi xuống.

Ánh mắt lạnh lùng quét qua khuôn mặt mọi người, mang theo áp lực không nhẹ không nặng, “Nhớ kỹ, sau này có bàn tán sau lưng tôi, thì đóng cửa lại trước, đừng để tôi nghe thấy."

Tiếp tục vả mặt, “Từ hôm nay trở đi, các loại báo chí, tạp chí, đài phát thanh đều liên hệ hết cho tôi, một tuần sau, tôi muốn nhìn thấy quảng cáo của công ty, tất cả đều mua ở vị trí nổi bật!"

Quét mắt nhìn mọi người một cái, nói chắc như đinh đóng cột, “Câu quảng cáo chỉ có một câu:

Kiều Thanh, gặp gỡ phiên bản tốt hơn của chính mình.

Tôi đã sẵn sàng, còn bạn thì sao?"

“Một chữ cũng không được thêm bớt, càng không được thêm mấy hình vẽ hoa hòe hoa sói gì vào, tôi muốn người tiêu dùng nhìn vào chỉ có thể thấy mỗi câu này, hiểu chưa?"

Không thừa một câu vô nghĩa nào, Từ Kiều dặn dò xong liền rời đi, để lại đám người phía sau trố mắt ngoác mồm...

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

[tn] Người Đàn Ông Của Đại Lão Tu Tiên - Chương 143: Chương 143 | MonkeyD