Tn 80: Cô Cướp Chồng Tôi, Tôi Nuôi Anh Tháo Hán Nhà Cô - Chương 323: Gã Trai Bao Trời Chọn

Cập nhật lúc: 19/04/2026 12:16

Hoàng Tú Hà: “Con điên rồi à?”

Con trai vừa nói ra lời hồ đồ này, bà ta đâu còn bụng dạ nào mà tiếp tục hờn dỗi.

Những chỗ bị xẻng sắt đập trên người tức khắc đau nhói khiến bà ta rùng mình.

Hoàng Tú Hà vừa hoảng hốt nhìn ra cửa, vừa che miệng nói nhỏ: “Con điên rồi phải không?”

“Gây sự với loại người như Cố Nghệ xong mà con còn muốn ly hôn để cưới người khác?”

Dù đối phương là con gái của lão lãnh đạo thì chuyện này cũng không thành được.

Mặc kệ gia thế đối phương cao đến đâu, gia thế cao đến mấy cũng sợ xẻng sắt chứ!

Hoàng Tú Hà: “Cố Nghệ nổi điên lên trông như thế nào hôm nay con cũng thấy rồi đấy, nó không có chút lý trí nào đâu.”

“Nó mà phát rồ lên thì đến ý định g.i.ế.c người cũng có, nó không phải Quách Uyển, Quách Uyển có đầu óc, biết lựa chọn thế nào là tốt hay không tốt.”

Hoàng Tú Hà muốn nói Quách Uyển biết ‘cân nhắc lợi hại’, nhưng nhất thời lại không nghĩ ra từ ‘cân nhắc lợi hại’ phải nói thế nào.

Chỉ có thể nói Quách Uyển có đầu óc, gặp chuyện biết chọn thế nào mới là tốt nhất cho mình.

Nhưng Cố Nghệ thì khác.

Cố Nghệ không có đầu óc, chỉ có một trái tim ngu ngốc yêu con trai bà ta, chọc giận một Cố Nghệ như vậy, Hoàng Tú Hà còn sợ Cố Nghệ nổi điên lên có thể g.i.ế.c cả nhà bà ta.

Càng nghĩ, những chỗ bị xẻng sắt đập càng đau.

Bà ta đã hoàn toàn bị Cố Nghệ đ.á.n.h cho sợ rồi, nhưng Bùi Ba lại lạc quan hơn Hoàng Tú Hà nhiều.

Bùi Ba không đồng tình mà bĩu môi: “Mẹ, mẹ nhát gan quá rồi đấy, Quách Uyển chúng ta còn xử lý được, một Cố Nghệ, một con ngốc có vấn đề về đầu óc, chúng ta lại không xử lý được sao?”

“Phải không bố?”

“Đầu óc của người bình thường chúng ta lại không trị được một con ngốc à?”

Vẫn là bố có thể nói chuyện hợp với anh ta, mẹ anh ta quá nhát gan, không dám nghĩ không dám làm.

Bùi Ba hăm hở nói: “Bố, con thấy chuyện này được đấy.”

“Bố không thấy ánh mắt con gái lão lãnh đạo kia nhìn con đâu, khuôn mặt này của con trai bố vẫn rất ra oai được đấy.”

Bùi Đại Dũng động lòng, nhưng chưa hoàn toàn động lòng.

Ông ta vẫn giữ lý trí: “Con trai, chuyện này tốt thì tốt thật, nhưng con cũng nói đó là con gái của lão lãnh đạo, người ta ở vị trí đó, sao có thể để mắt đến điều kiện nhà chúng ta được.”

Ông ta không tiện dội gáo nước lạnh vào con trai, nói rằng người ta sao có thể để mắt đến con trai ông ta.

Chỉ có thể lấy điều kiện nhà mình ra để nói.

Nhưng cũng đúng thật, điều kiện nhà ông ta mà kết thân với nhà họ Cố đã là trèo cao, huống chi là kết thân với nhà lão lãnh đạo.

Có thể chạm đến ngưỡng cửa nhà người ta đã là do con trai ông ta bái đúng sơn môn, bao nhiêu mối quan hệ không đi vô ích, quà cáp không tặng lãng phí.

Huống chi còn muốn cưới con gái nhà người ta… Bùi Đại Dũng sau khi bình tĩnh lại cũng muốn nói con trai một câu – nghĩ thì hay lắm, nhưng đúng là người si nói mộng.

Bùi Ba: “Bố, bố không hiểu tình hình rồi.”

“Vị lão lãnh đạo đó bây giờ đã về hưu, con gái ông ấy đã ly hôn, ông ấy muốn tìm cho con gái một mối tốt hơn… thực ra cũng rất khó.”

Ai cũng hiểu đạo lý người đi trà lạnh.

“Hai người đừng thấy con trèo cao, nhưng tình hình nhà người ta bây giờ, muốn tìm một nhà môn đăng hộ đối, đối với họ cũng là trèo cao.”

“Lão lãnh đạo không có người kế vị, sau khi về hưu thứ để lại ngoài những mối quan hệ dùng một lần bớt một lần ra thì chẳng có gì cả.”

“Lúc này để họ tìm một nhà môn đăng hộ đối để liên hôn, có khi đống quan hệ mà lão lãnh đạo tích góp trước khi về hưu đều phải làm của hồi môn cho người khác, bị gặm sạch.”

“Đợi đến khi lão lãnh đạo bên này hoàn toàn vô dụng, con gái ông ấy còn có thể được đối xử tốt sao?”

Bùi Ba hừ cười hai tiếng: “Cho nên thay vì tìm người có khả năng gặm nhấm gia sản nhà họ, không bằng hạ thấp tầm mắt tìm xuống dưới.”

“Tìm một người chỉ có thể dựa vào sự giúp đỡ của nhà họ, đợi đến khi đủ lông đủ cánh cũng không có bản lĩnh qua cầu rút ván, bố, con nói vậy bố hiểu rồi chứ?”

Ngưỡng cửa này đúng là cao, nhưng Bùi Ba anh ta cũng không hẳn là không với tới được.

Đối với gia đình lão lãnh đạo đang ở trong tình thế này, e rằng họ thà nâng đỡ một người có gia cảnh không tốt lên, chứ không muốn làm cái trò liên minh cường hào nữa.

Bởi vì rõ ràng, gia đình lão lãnh đạo sau khi về hưu đã không còn tư cách để ở cùng một vị thế so kè với những gia đình môn đăng hộ đối.

Cơ hội mà người khác không ngửi thấy được thì anh ta có thể ngửi thấy.

Cơ hội mà người khác thấy rõ nhưng không dám nắm bắt, anh ta lại có tham vọng để nắm bắt!

Anh ta như đang tự cổ vũ mình mà thuyết phục Bùi Đại Dũng và Hoàng Tú Hà.

“Bố mẹ, hai người đừng thấy điều kiện địa vị nhà chúng ta không tương xứng với người ta, nhưng đối với lão lãnh đạo, đây có lẽ là một chuyện tốt…”

Anh ta không tham gia chính trị, nên không có xung đột gì với những mối quan hệ mà lão lãnh đạo để lại, ngược lại, vì đi con đường khác nhau, những mối quan hệ lão lãnh đạo để lại sẽ trở thành sự trợ giúp to lớn cho anh ta trên một con đường khác.

Bây giờ có rất nhiều người làm hộ cá thể, xuống biển kinh doanh, tình hình rất tốt.

Nếu anh ta bám vào lão lãnh đạo, mượn cơn gió đông này, có khi cả đời này sẽ phất lên!

Đâu còn phải ở trong nhà máy gật đầu cúi lưng với người khác, anh ta tự ra ngoài làm hộ cá thể kiếm tiền lớn có phải tốt hơn không.

Đến lúc đó không còn sự ràng buộc của nhà máy, nhà họ Tôn muốn nhắm vào anh ta trong công việc cũng không làm gì được.

Bị anh ta nói như vậy, ngay cả Hoàng Tú Hà vẫn còn e dè sức mạnh của Cố Nghệ cũng động lòng.

Bà ta nghiến răng: “Nếu con nói vậy… chuyện này chúng ta thật sự có thể suy nghĩ kỹ lưỡng.”

“Chỉ là… Cố Nghệ thì làm sao? Có nó ở đó, nhà ai dám để con gái qua lại với con?”

Lão lãnh đạo bây giờ dù người đi trà lạnh cũng không đến mức chọn con rể vơ bèo gạt tép như vậy.

Con trai bà ta còn chưa ly hôn, vợ lại là một con điên đầu óc không bình thường, đổi lại là bà ta cũng không muốn để con gái qua lại với người như vậy.

Nói đến con gái mình… Hoàng Tú Hà lúc này mới đột nhiên nhớ ra cô con gái út Bùi Hồng của mình hình như đã lâu không về nhà.

Bà ta cũng bị những chuyện liên tiếp gần đây làm cho rối trí, mãi không nhớ ra con bé c.h.ế.t tiệt đó.

Bây giờ nhớ lại, càng nghĩ càng thấy không đúng.

“Ông nó ơi, con gái chúng ta đâu? Sao tôi có cảm giác đã lâu không thấy nó rồi?”

Bùi Đại Dũng không biết từ lúc nào lại châm một điếu t.h.u.ố.c, rít liên tục không ngừng.

Nghe vậy, ông ta bực bội nói: “Bây giờ đang nói chuyện của thằng Ba, bà đừng quan tâm đến con Hồng vội.”

Rốt cuộc chuyện con trai nói vẫn thu hút sự chú ý của ông ta hơn.

Còn con gái… con gái ông ta vốn không ra gì, quản thế nào cũng không nghe, trước đó còn bị người ta thấy qua lại với đàn ông lớn tuổi, ông ta đã hoàn toàn thất vọng về đứa con gái này.

Làm gì còn tâm trí mà quan tâm con gái đi đâu vào lúc này.

Bùi Đại Dũng: “Thằng Ba, bên Cố Nghệ con định xử lý thế nào?”

Bùi Ba quét sạch vẻ phấn khích trước đó, ý tưởng nảy ra ngay lập tức: “Không phải nó cứ la hét nói thấy ma sao?”

“Hai người cứ mặc kệ nó, để nó về phòng tân hôn ngủ đi, đợi nó thấy ma thêm vài lần nữa, lúc đó chúng ta đưa nó vào bệnh viện tâm thần, không ai có thể nói chúng ta làm sai.”

Nói xong, anh ta tỏ vẻ áy náy: “Chỉ là vất vả cho bố mẹ rồi, nó nổi điên có thể sẽ làm hai người bị thương, sau này hai người cứ tránh nó một chút, đợi đưa người vào bệnh viện tâm thần rồi con sẽ rước về cho hai người một cô con dâu con gái đại lãnh đạo!”

“Tuyệt đối ra dáng, tuyệt đối đàng hoàng, đến lúc đó hai người cứ chờ hàng xóm ghen tị đi.”

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.