Tn 80: Cô Cướp Chồng Tôi, Tôi Nuôi Anh Tháo Hán Nhà Cô - Chương 200: Tương Lai Đó Quá Đẹp, Chúng Tôi Không Dám Nghĩ Tới
Cập nhật lúc: 19/04/2026 11:30
Có phải là cái lý này không? Tô Tuế đều sợ mình tổng kết sai.
Tôn Uyển Dung nghe xong thì cả người đều phát điên.
Chỉ vào Tô Tuế cô run rẩy như lên cơn động kinh: “A đúng, đúng vậy, chính là cái lý này!”
“Tên súc sinh Tề Minh Triết đó dựa vào cái gì chứ?”
Thảo nào vừa rồi cô nghĩ thế nào cũng thấy không đúng, lại không nghĩ ra rốt cuộc là không đúng ở đâu.
Cô còn tưởng mình là khẩu xà tâm phật rốt cuộc đối với Vương Quyên không nỡ, nhưng nghĩ kỹ lại hình như lại không phải là chuyện như vậy.
Vừa rồi cô nhìn bóng lưng Vương Quyên định rời đi chính là cảm thấy sự không đúng khó hiểu nhưng lại không tìm được manh mối.
Bây giờ bị Tô Tuế nói như vậy…
Tôn Uyển Dung kích động: “Tuế Tuế cô nói như vậy tôi lập tức hiểu ra rồi! Chính là như vậy, nghẹn khuất nha!”
Vương Quyên không có văn hóa, vừa rồi trong lòng thực ra cũng có cảm giác giống Tôn Uyển Dung, cũng thấy nghẹn khuất, nhưng cũng không hình dung ra được.
Bây giờ được Tô Tuế vuốt lại mạch suy nghĩ xong, gân xanh trên trán cô ta nổi lên, nhịn nửa ngày rốt cuộc không nhịn được, từ kẽ răng rặn ra một chữ ——
“Mẹ kiếp! (╯‵□′)╯︵┻━┻”
Dùng một câu c.h.ử.i thề phát ra từ tận đáy lòng để khẳng định sự tổng kết của Tô Tuế.
Cô ta bình bịch bình bịch bước trở lại: “Đúng, dựa vào cái gì chúng ta đáng thương lại đáng buồn, hắn Tề Minh Triết ngược lại chẳng bị ảnh hưởng gì trái lại còn chiếm hết tiện nghi?”
“Hắn còn không biết xấu hổ nói là tôi đùa giỡn hắn? Xuất thân của tôi có không tốt đến mấy cũng sinh cho hắn một đứa con, tôi trong lòng trong mắt đều suy nghĩ làm sao để lấy lòng hắn, tôi một cô gái hoàng hoa khuê nữ cái gì cũng cho hắn rồi, có chỗ nào có lỗi với hắn?”
“Dựa vào cái gì tôi cống hiến cả đời, cả đời này của tôi đều bị hủy hoại rồi, đến miệng hắn chỉ cần dùng một câu nhẹ bẫng —— ‘ngay từ đầu đã là sai lầm’ là có thể lật qua hết tất cả?”
Còn cô ta thì phải bất lực phản kháng mà nhận mệnh, xám xịt bị đuổi về quê.
Đến cuối cùng còn phải gánh một cái danh tiếng nhiều tâm nhãn lợi dụng Tề Minh Triết.
Ha.
Chẳng lẽ hắn Tề Minh Triết thì đơn thuần vô tội?
Lúc trước hắn Tề Minh Triết nếu không tham luyến ‘sắc’ của cô ta bây giờ có thể bị cô ta lợi dụng sao?
Hơn nữa Tề Minh Triết chịu thiệt thòi gì? Hắn chẳng phải vẫn sống những ngày tháng phong quang còn được không một đứa con trai sao?
Tô Tuế ra hiệu cho hai người bình tĩnh lại.
Cô gõ gõ chiếc cằm vì m.a.n.g t.h.a.i mà có chút tròn trịa nhưng vẫn nhỏ nhắn tinh xảo, khá là hả hê nói: “Hơn nữa đừng trách tôi nói khó nghe nhé.”
“Với tính cách của Tề Minh Triết, lại biết giả vờ như vậy.”
“Đợi hắn lại gặp được ‘mùa xuân thứ ba’, còn không biết sẽ giả vờ thành bộ dạng nạn nhân thế nào trước mặt ‘mùa xuân thứ ba’ để bôi đen hai người yêu cũ các người đâu.”
“Tương lai như vậy hai người phải chuẩn bị sẵn tâm lý, đặc biệt là người vợ sau này hắn tìm chưa chắc đã là người như thế nào.”
“Nếu tìm một người hẹp hòi lại không phân biệt phải trái, Vương Quyên con trai cô đừng hòng dính được một xu lợi lộc nào của nhà họ Tề nữa.”
“Tiểu Dung cô ở gần, e là rắc rối cũng không ít đâu.”
“Giống như Vương Quyên trước kia luôn hắt nước bẩn lên người cô vậy, không phải vô cớ mà so đo với cô, toàn dựa vào Tề Minh Triết ở sau lưng châm ngòi ly gián đổ thêm dầu vào lửa.”
“Cùng một chiêu trò, Tề Minh Triết nếu cưới vợ mới hoàn toàn có thể lại giả vờ thâm tình với cô một lần nữa trước mặt vợ mới.”
Đời sau có quá nhiều gã đàn ông giống như Tề Minh Triết rồi, rõ ràng chia tay với người yêu cũ không êm đẹp, hai người xa nhau lỗi cũng ở hắn.
Nhưng hắn cứ có thể giả vờ ra một bộ dạng u sầu thâm tình chân thành thu hút những người phụ nữ không biết nội tình lao vào như thiêu thân.
Gọi mỹ miều là —— trân trọng, cứu rỗi.
Người phụ nữ đến sau sẽ cảm thấy là người yêu cũ của hắn không trân trọng một người đàn ông tốt như hắn.
Sẽ bùng nổ cảm tính, một lòng một dạ muốn ở bên hắn chăm sóc hắn, cứu rỗi hắn…
Tô Tuế quá hiểu rồi, Tề Minh Triết chính là chiêu trò của loại cặn bã đời sau này.
Đợi đấy, người vợ tiếp theo của hắn chỉ cần não yêu đương một chút, đều sẽ bị hắn câu thành kẻ c.ắ.n câu.
Tôn Uyển Dung và Vương Quyên đều không phải kẻ ngốc, bị Tô Tuế điểm tỉnh như vậy, suy nghĩ theo hướng này…
Tôn Uyển Dung cũng nhịn không được mà c.h.ử.i thề một câu.
“Tôi bây giờ hối hận nhất chính là trước kia từng định hôn ước từ bé với Tề Minh Triết.”
Tuổi trẻ không hiểu chuyện, lại dính phải đống phân ch.ó cả đời không vứt đi được.
Vương Quyên thì nghĩ một khi Tề Minh Triết tìm được vợ mới, với tính cách của Tề Minh Triết e là thực sự sẽ giống như người bạn này của Tôn Uyển Dung nói…
Sẽ đem mọi chuyện nói thành chỉ có lợi cho bản thân hắn.
Giống như trước kia Tề Minh Triết mỗi lần nói những lời mập mờ, gây hiểu lầm khiến cô ta thù ghét Tôn Uyển Dung vậy.
Đến lúc đó qua sự ‘gia công’ của Tề Minh Triết, người vợ mới của hắn còn không biết sẽ nhìn nhận người vợ cũ là cô ta thế nào.
Khinh thường cô ta không quan trọng, lỡ như mang thành kiến áp đặt lên người con trai cô ta…
Bạn của Tôn Uyển Dung nói đúng, đến lúc đó con trai cô ta e là một xu cũng không dính được ánh sáng của nhà họ Tề nữa.
…
Hai người phụ nữ từng chán ghét lẫn nhau hiếm khi đều rũ đầu ngồi song song trên ghế dài.
Tô Tuế nhìn hai người bọn họ như vậy đều thấy thú vị.
Cô dùng khuỷu tay huých huých Tôn Uyển Dung, Tôn Uyển Dung ngẩng đầu nhìn cô, biểu cảm trên mặt phức tạp đến mức khó hình dung.
“Tuế Tuế, làm sao bây giờ? Tôi chỉ cần nghĩ đến người vợ sau này Tề Minh Triết cưới sẽ biến thành một Vương Quyên tiếp theo không ngừng tìm tôi gây sự.”
“Tôi liền hận không thể trong đêm dọn khỏi đại viện.”
Vương Quyên: “…” Thật sự là xin lỗi rồi.
Vương Quyên cúi đầu thấp hơn một chút, mím mím môi không nói gì.
Thực ra cô ta cũng muốn hỏi người bạn thoạt nhìn đầu óc rất linh hoạt này của Tôn Uyển Dung xem phải làm sao.
Nhưng người ta không phải bạn của cô ta, vì những chuyện cô ta làm trước kia e là cũng không ưa cô ta.
Cô ta cho dù mặt dày hỏi rồi, người ta lại dựa vào cái gì mà chỉ điểm cho cô ta?
Tô Tuế thực sự không chịu nổi áp suất thấp của hai người bọn họ, xoa xoa đôi tay hơi lạnh, cô hỏi: “Hai người chưa từng nghĩ tới việc hợp tác xử lý tên cặn bã sao?”
Tôn Uyển Dung và Vương Quyên bây giờ thù hận nhất trí, mục tiêu nhất trí, rắc rối khiến bọn họ đau đầu cũng là cùng một cái.
Thay vì tự mình chiến đấu, tự mình nghĩ cách phòng bị những trò hề mà Tề Minh Triết có thể gây ra sau này.
Tại sao không thử hợp tác cùng có lợi?
Cô vừa dứt lời Tôn Uyển Dung và Vương Quyên lập tức đồng loạt quay đầu nhìn cô.
Tô Tuế bị động tác quá đều này của hai người bọn họ làm cho giật nảy mình.
“Hai người nhìn tôi như vậy làm gì?”
Cô nói sai rồi? Hay là hai người này lại nhớ tới thù hận trước kia không qua được rào cản trong lòng rồi?
Bất an nắn nắn đầu ngón tay, Vương Quyên là người đầu tiên mở miệng: “Cái đó… đồng chí Tuế, Tuế…”
Tô Tuế: “… Tôi tên Tô Tuế.”
“Ồ ồ, đồng chí Tô, tôi không phải đột nhiên nhìn cô, tôi là… chưa nghe hiểu lời cô nói có ý gì…”
Cô ta suy nghĩ một chút: “Ý cô là bảo tôi và Tôn Uyển Dung chọc thủng sự việc, bắt Tề Minh Triết ra đối chất.”
“Để Tề Minh Triết giáp mặt giải thích trước đó tại sao nói muốn đuổi tôi và con về quê là ý của Tôn Uyển Dung?”
Tôn Uyển Dung cũng hùa theo tập hợp trí tuệ: “Hay là nói tôi đi lợi dụng đứa trẻ trong bụng Vương Quyên, bắt Tề Minh Triết đảm bảo không quấn lấy tôi nữa, quay về với gia đình?”
Tề Minh Triết không phải luôn quấn lấy cô muốn gương vỡ lại lành sao?
Bây giờ có thêm một đứa trẻ, cô muốn xem xem Tề Minh Triết lấy đâu ra mặt mũi lại đến tìm cô!
