Tn 70: Nhật Ký Tòng Quân Của Cô Nàng Tang Thi - Chương 385
Cập nhật lúc: 29/04/2026 16:03
“Nếu người đàn ông quay về sau bao ngày mòn mỏi chờ đợi lại không để tâm đến vợ mình, thì đó là người không có trách nhiệm, loại đàn ông này không thể lấy.”
Trước khi se duyên, cô phải kiểm tra kỹ khâu nhân phẩm, chịu trách nhiệm với các đồng chí nữ.
Đầu lợn và bao lì xì có thể kiếm ít đi, nhưng không thể thiếu lương tâm.
Giống như trước đây, cô có thể ăn tinh hạch của cá và tôm, nhưng không thể tự tay g-iết tang thi lấy tinh hạch, vì đó là đồng bào.
Nhạc Duyệt ở bên cạnh thầm giơ ngón tay cái với cô gái nhỏ sắp xếp đâu ra đấy.
Hèn chi cả tiểu đội của anh Lục đều cưng chiều chị dâu, cô gái nhỏ chính trực đáng yêu như vậy, cô cũng muốn cưng chiều.
Các chiến sĩ bề ngoài hưởng ứng rất nhiệt tình:
“Vâng, chị dâu, chúng tôi viết theo mẫu ạ."
Trong lòng thì nghĩ thế này:
【Bà mai Chu hỏi:
Các anh có tự nguyện không?】
【Bà mai Chu đáp:
Chúng tôi tự nguyện.】
Hỏi là cô, đáp cũng là cô, rồi thế là thành bọn họ tự nguyện luôn.
Hình thức này, đúng là mang tính hình thức thật.
Bị lấy làm mẫu, Lý Phan chỉ muốn ch-ết quách cho xong, một lần nữa hối hận vì lúc nãy não tàn viết yêu cầu đó.
Bành Quốc Húc không nể mặt Doanh trưởng nhà mình, phì một cái bật cười.
“Phó doanh Lý, phải xinh đẹp hơn chị dâu à, chị dâu này là ai vậy, không lẽ là đồng chí Chu Thi chứ?"
Lý Phan già mặt đỏ bừng.
Lý Phan luống cuống tay chân.
Liếc xéo Bành Quốc Húc một cái, giật lấy nhóc con trong lòng anh ta làm bia đỡ đạn.
Anh ta muốn đi rồi, nhưng dáng vẻ của chị dâu có vẻ vẫn chưa nói xong, thôi thì đợi tiếp vậy, không muốn bị gọi tên lần nữa.
Quả nhiên, bên kia đang đăng ký thông tin, bên này Chu Thi lại lên tiếng.
“Trong nhà mọi người chắc có em gái, cháu gái chứ, chỉ cần tính cách tốt, chăm lo gia đình là được, những ai có em gái, cháu gái từ 18 đến 23 tuổi chưa đính hôn thì đứng sang bên này cho tôi, những người khác có thể giải tán rồi."
“Ai không muốn em gái cháu gái mình gả vào đây thì cũng có thể giải tán, tự nguyện nhé, nhưng mà, mọi người thấy thích hợp cũng chưa chắc đã thích hợp, còn phải qua cửa của tôi nữa."
“Tôi sẽ thông qua mọi người để chọn em gái cháu gái của mọi người, mau mau, động tác nhanh lên, tối nay bên tôi còn có hai cặp xem mắt, bận lắm."
Tuổi tác là phạm vi cô đã suy nghĩ kỹ lưỡng, nghe nói con gái trên 23 tuổi chưa chồng rất hiếm, chỉ có những gia đình trọng nam khinh nữ hành hạ đồng chí nữ mới để kết hôn muộn như vậy.
Cô gái ra đời từ gia đình như vậy tư tưởng cá nhân có lẽ đã bị mài mòn, có thể nhát gan sợ phiền phức, cũng có thể là kẻ “hết lòng vì em trai", không loại trừ những người kiên cường, nhưng chắc chắn là rất ít.
Mẹ đã nói rồi, làm vợ quân nhân, bất cứ lúc nào cũng phải chuẩn bị tâm lý chấp nhận việc chồng hiến thân cho tổ quốc, làm góa phụ liệt sĩ không dễ dàng, bản thân không tự đứng vững được thì khó mà có cuộc sống tốt đẹp.
Lại do cô tuyển chọn, với tinh thần lực của cô, những kẻ lừa lọc đừng hòng trà trộn vào đây.
Cô rất công bằng, bên nam cần hàng chất lượng, bên nữ cũng cần hàng chất lượng.
Quân doanh của cha phải hài hòa, con em quốc gia phải ổn định, các đồng chí nữ phải hạnh phúc.
Tam thắng!
Vừa nghe thấy hai cặp xem mắt, Lý Phan đang trốn sau tấm thân nhỏ bé của N囡 kỳ lạ là thót tim một cái, trực giác mách bảo có phần của anh ta.
Chủ yếu là ánh mắt của chị dâu nhìn anh ta lúc nãy quá đáng sợ.
Lặng lẽ giao nhóc tì cho Xú Xú, sau đó vội vội vàng vàng trà trộn vào đại đội ngũ rời đi.
Điều anh ta không biết là, kể từ khoảnh khắc anh ta bỏ đi, Xú Xú đã nhận được thông tin của Chu Thi, bế N囡 đi tìm Dư Thiến rồi.
Em gái của lính trơn phần lớn chưa đến tuổi, đến tuổi rồi thì phần lớn đã đính hôn hoặc lấy chồng.
Có những người quan niệm nặng nề, càng mong muốn em gái hoặc cháu gái gả ở gần nhà, có nhà ngoại giúp đỡ cuộc sống sẽ dễ dàng hơn.
Sĩ quan cũng thật sự có người không muốn em gái cháu gái ruột làm vợ quân nhân.
Chu Thi không cưỡng cầu, cô đã nói rồi, tự nguyện!
Những người ở lại, chưa tới một phần mười.
Được rồi, vẫn còn rất nhiều người, dân số Long Quốc chắc chắn là vô cùng to lớn.
Chia làm bốn đội, Chu Thi, Xú Xú, Tiểu Sư và N囡 mỗi người phụ trách một đội, quan sát và hỏi han.
Đừng hỏi tại sao lại để trẻ con và đứa bé b.ú bình phụ trách việc vô lý như vậy, hỏi chính là chơi.
Tất nhiên, trước khi sàng lọc các đồng chí nữ, phải tìm hiểu tình hình của 21 chiến sĩ có mặt trước, căn cứ theo yêu cầu của họ để chọn đồng chí nữ thích hợp.
Điều kiện vừa ý, gặp mặt mới có thể vừa mắt, sự phối hợp là rất quan trọng.
Bà mai Chu vừa thực chiến vừa tổng kết kinh nghiệm.
Cuối cùng để lại thông tin của 40 cô gái, cửa ải còn lại là phỏng vấn, thông qua cửa này mới có thể trở thành khách hàng tiềm năng.
Sở dĩ nữ nhiều hơn nam là vì chưa gặp mặt, sợ không thích hợp sẽ làm các chiến sĩ có mặt bị hụt hẫng.
Cô muốn bách phát bách trúng.
Những đồng chí nữ dư ra, cô tìm hiểu xong có thể để lại, vẫn còn rất nhiều sĩ quan độc thân chưa về, đợt này không có người thích hợp, nói không chừng đợt sau duyên phận sẽ đến thôi.
“Gọi bọn họ qua đây đi, cứ nói là cho qua thăm thân, yên tâm, những ai không thành công tôi sẽ trả tiền xe và tiền ăn trên đường."
Se duyên thành công thì không còn là việc của cô nữa, không gian tuy có nhiều tiền nhưng cũng không thể tiêu xài lãng phí, kiếm vào phải nhiều hơn tiêu ra.
Các chiến sĩ ở lại rất tán đồng câu nói đó của cô:
“Qua thăm thân.”
Đúng, em gái và cháu gái đều chỉ là qua thăm thân, tình cờ gặp đúng dịp quân đội liên hoan thôi mà.
Thế là những người nhà gần thì đi viết thư, nhà xa thì đi gọi điện thoại.
Chu Thi nhìn cuốn sổ dày đặc thông tin, miệng cười đến tận mang tai.
“Tiểu Sư, Chu Tam Chu Tứ Chu Ngũ, đi thôi, chúng ta về nhà chuẩn bị."
Súp lơ, kẹo, bánh quy, lạc, nước ngọt, không thiếu thứ gì.
Nhìn con gái bận rộn ra vào, Trương Đồng mỉm cười, thầm khen con bé có năng khiếu làm mai.
Nghe nói có thể còn có 21 cặp xem mắt, mẹ Trương kinh ngạc sững sờ.
Không hổ là con gái của bà, không làm thì thôi, đã làm là kinh thiên động địa mà.
“Thi Thi, mẹ chuẩn bị thêm ít cơm canh cho họ nhé, ăn mấy thứ này không no được, sau 7 giờ nhà ăn đóng cửa rồi, bọn họ không có cơm ăn sẽ bị đói bụng đấy."
Chu Thi suy nghĩ một chút rồi đồng ý.
Sau buổi huấn luyện, Lý Phan gặp được vị Đại thủ trưởng vẻ mặt nghiêm nghị ở cửa bãi tập, người không biết còn tưởng anh ta phạm lỗi gì cơ.
Vị Thủ trưởng nào đó không nói một câu nhảm nhí nào, đi thẳng vào vấn đề.
“Lý Phan, về thay bộ quần áo sạch sẽ vào, tút tát lại hình tượng một chút, 7 giờ đến nhà con gái tôi, dãy thứ ba căn thứ hai khu nhà ở, đừng có đến muộn đấy."
Nói xong ông liền đi luôn, bước chân nhẹ nhàng.
Nhiệm vụ con gái giao ông đã hoàn thành rồi, phải về nhà nhanh thôi, cảnh tượng xem mắt lần này ông không thể bỏ lỡ nữa.
Lý Phan:
...
Biết ngay ánh mắt của chị dâu nhìn mình không đúng mà, hóa ra là chờ ở đây.
Sau bữa tối, các đồng đội nhận được lời triệu tập của nữ vương, tụ tập lại chờ đợi khách đến cửa.
“Nữ vương, chúng ta có cần đón khách giống như lần trước không?"
Bốn đàn em của Lý T.ử Tinh đồng thanh hỏi.
Ban ngày không tham gia được cảnh tượng hoành tráng làm mai của nữ vương, thiệt thòi quá.
“Cần chứ, đây là đội hình của chúng ta, phải giữ vững."
Bà mai Chu trịnh trọng dặn dò.
“Tinh Tinh và Đại Nha, Thẩm Khâm, Thẩm Chiếu ở cửa nhà, mỗi bên hai người, Xú Xú, Tiểu Sư và N囡 ra đầu ngõ đón."
“Rõ, nữ vương."
“Rõ."
Sát vách nhà họ Lý, ba cặp vợ chồng tụ họp, nhìn kỹ thì ba vị Thủ trưởng lớn nhất quân khu đều có mặt đông đủ.
Lão Đào cũng ở đó, vừa uống trà vừa chú ý động tĩnh bên cạnh.
Đúng vậy, bọn họ chính là đến xem náo nhiệt đấy.
Diêu Lệ Hương vừa chưa từng thấy cảnh tượng xem mắt lần trước, cũng chưa từng chứng kiến cảnh tượng phát động xem mắt ở bãi tập, vô cùng mong đợi.
“Chị Trương, em cảm thấy đầu óc của Thi Thi ngày càng sáng suốt rồi, trước đây con bé cũng ham chơi, nhưng đúng là chỉ có chơi thôi, giờ thì biết kiếm tiền nuôi gia đình rồi."
Có người khen con gái, lòng người làm mẹ vui mừng khôn xiết, nhưng bề ngoài lại khiêm tốn.
“Nuôi gia đình gì chứ, chỉ là trẻ con nghịch ngợm thôi, chẳng qua là con bé gặp may, những người được ghép đôi lại đúng lúc nhìn vừa mắt nhau."
Lưu Mai chỉ mỉm cười, cũng không vạch trần niềm kiêu hãnh trong lòng chị em tốt.
Từ lúc Thi Thi vào đảo đã là hàng xóm, tận mắt chứng kiến sự thay đổi và trưởng thành của con bé từng chút một.
Lần đầu gặp con bé và con bé bây giờ, hoàn toàn là hai dáng vẻ khác nhau.
Con bé của trước đây ngây ngô mờ mịt, ngoài ăn và chơi thì chẳng hiểu chuyện gì, cậu đưa cho con bé cái thang bảo là có thể thông thiên con bé cũng tin, còn hỏi cậu leo thiên thế nào nữa.
Lấy lợn quân đội nuôi làm lợn không tốn tiền, những lời đồn đại nghe được không cần suy nghĩ đã bê nguyên xi ra tuyên truyền rầm rộ, đó chính là minh chứng tốt nhất.
Ở chỗ con bé, cậu có thể cảm nhận được thế nào là sự thẳng thắn thực sự.
Con bé bây giờ, nếu cậu thèm muốn đồ của con bé hoặc nói lời chua ngoa với con bé, con bé sẽ bày kế lại, làm cậu nhìn thấy mà không chạm vào được.
Con trai út đã từng kể với bà, cô bé dẫn mấy con gà rừng đi dạo quanh khu nhà người nhà quân nhân mấy lần, mục đích chính là để làm thèm một người nhà nào đó đã từng nói xấu cô bé.
Bà thỉnh thoảng cũng hoài nghi, có phải nước trên đảo quá mát lành, hay Tạ Lâm là một tay huấn luyện giỏi, đã dạy bảo cô bé ngây ngô vô tri thành dáng vẻ thông minh như bây giờ.
Hoặc giả là vết thương cũ trên đầu lúc trước dần dần bình phục, mới làm cho cô bé ngày càng sáng suốt.
Con trai út nhà bà chơi với cô bé cũng ngày càng hoạt bát hơn.
Dù sao cũng là chuyện tốt.
Giáo sư Đường và lão Đào đều nói rồi, lúc ở dưới quê đầu óc cô bé đã linh hoạt, nói không chừng thời gian lâu dần, cô bé thật sự có thể khôi phục lại.
Châm thêm hai chén trà, sát vách cuối cùng cũng có động tĩnh.
7 người ăn ý cúi người bê ghế nhỏ, xếp hàng ngồi vào chân tường, rõ ràng là bị Chu Thi dắt mũi rồi, cả mắt đều là ngọn lửa hóng hớt đang nhảy nhót.
Hai nam hai nữ dưới sự dẫn dắt của tiểu đội đón khách, cùng với sự chào đón của lễ tân ở cửa bước vào sân nhỏ nhà họ Tạ.
Bốn người một bàn, hai nam ngồi một bên, hai nữ ngồi một bên.
Bà mai Chu tận tâm tận lực giới thiệu bốn người.
“Chị Dư, đây là anh Lý, em chuyên môn giới thiệu cho chị đấy, anh ấy thích vợ xinh đẹp, mà chị thì lại vừa hay xinh đẹp, anh ấy cũng đẹp trai, gia cảnh nhà chị tốt, nhà anh ấy cũng không kém, ồ, anh ấy là Phó doanh trưởng."
Khựng lại một chút, cô ghé sát tai Dư Thiến, nói nhỏ thật nhỏ:
“Em có tin tức nội bộ, Tiểu Lý T.ử sắp được thăng chức rồi, tiền đồ rộng mở lắm."
Cha nói sau Tết Trung thu có quy trình thăng chức, đây là nhờ phúc của cô nghiên cứu ra hệ thống phát điện năng lượng mặt trời mà cấp trên thưởng cho cơ hội thăng chức.
Danh sách ưu tú đã có và cũng đã qua xét duyệt, chỉ chờ công bố thôi, cô nhìn thấy có tên Tiểu Lý Tử.
Nếu tiết lộ một chút tin tức mà thành được một đôi, đó là chuyện đại sự tốt đẹp.
Dư Thiến ngẩn ra một chút, chú ý nhiều hơn là vào cái danh hiệu Tiểu Lý T.ử kia, cảm thấy thú vị, lông mày cong cong.
