Tn 70: Cuộc Sống Của Quả Phụ Ở Đại Tạp Viện - Chương 326

Cập nhật lúc: 08/05/2026 07:04

Triệu lão thái:"Được, không quản thì không quản, mẹ nói cho con nghe, hôm nay mẹ cũng là âm dương sai lệch, mẹ chỉ muốn học theo cách con thường tính kế Lý Đại Sơn thôi. Không ngờ lại có tác dụng thật! Ha ha ha! Mẹ nói cho con nghe..."

Trần Thanh Dư lại nghe rất chăm chú, thấy hai đứa trẻ vẫn đang ngồi xổm ở cửa xem gà, cô hạ giọng nói:"Đợi đến tối con sẽ đi dọa bọn họ, mẹ ở nhà cứ coi như không có chuyện gì. Chỉ cần để cửa cho con là được."

Triệu lão thái xoa tay:"Được!"

Bà kích động:"Ôi mẹ ơi, mẹ cũng muốn đi xem."

Trần Thanh Dư thấp giọng:"Nếu mẹ đi, chúng ta mới bị nghi ngờ, một mình con không vấn đề gì. Mẹ vẫn nên ở nhà, nếu có động tĩnh gì, mẹ cũng có thể chủ trì đại cục. Chúng ta không sợ vạn nhất chỉ sợ nhất vạn, nên mẹ vẫn phải ở nhà trấn giữ. Một mình con đối phó với họ cũng nhẹ nhàng, mẹ cứ chờ xem."

Triệu lão thái nghĩ lại cũng đúng là như vậy:"Được!"

Bà đắc ý:"Ôi mẹ ơi, con nói xem, mẹ đây chính là người quan trọng, ở đâu cũng không thể thiếu mẹ, ai cũng thích mẹ, mẹ thật là tốt quá..."

Trần Thanh Dư:"Mẹ giúp chủ nhiệm Vương, ông ấy không cảm ơn riêng mẹ sao?"

Triệu lão thái:"Sao lại không cảm ơn? Ông ấy cho mẹ mấy tờ phiếu đường, mẹ... a!"

Triệu đại mụ che miệng!

C.h.ế.t tiệt!

Toang rồi!

Sao bà lại nói ra!

Đây là bí mật bà muốn giấu mà.

A này...

Trần Thanh Dư nụ cười càng rạng rỡ hơn, cười hì hì:"Quả nhiên là~"

Triệu lão thái lúng túng:"He he, he he he."

Trần Thanh Dư:"Đừng cười giả tạo như vậy nữa, con cũng không lấy không của mẹ, mẹ đưa cho con, con đưa tiền cho mẹ. Làm không?"

Vừa nghe đến tiền, Triệu lão thái lập tức có tinh thần:"Con cho bao nhiêu?"

Trần Thanh Dư nói một cái giá phổ biến.

Triệu lão thái:"Làm!"

Cười như hoa cúc!

Quỹ đen dưỡng lão, tăng thêm!

Trần Thanh Dư lén lút ra khỏi nhà lúc nửa đêm.

Không gượng ép.

Dù sao cũng không phải môi trường quen thuộc.

Trần Thanh Dư đi một mạch đến nhà Lý Đại Sơn. Nhà lão cách khu tập thể của cô không xa lắm, suy cho cùng người trong xưởng đều sống quanh khu này. Bên này cũng là khu tập thể, nhưng là kiểu nhà ba gian, vì thiếu chỗ ở nên trong sân còn cất thêm mấy cái chái nhà, chật ních người.

Trần Thanh Dư trèo tường vào sân, mò mẫm đến tận dưới bệ cửa sổ nhà Lý Đại Sơn. Phải công nhận, Triệu lão thái tuy chua ngoa nhưng làm việc rất được việc. Khu tập thể đông đúc thế này mà bà đã dò la rõ mồn một.

Trần Thanh Dư không vấp váp chút nào đã đến ngay dưới bệ cửa sổ nhà Lý Đại Sơn. Dù trời đã khuya, nhà nhà đều tắt đèn, nhưng Lý Đại Sơn vẫn chưa ngủ. Lão đang nói chuyện với bà xã, còn Trần Thanh Dư thì nấp dưới cửa sổ nghe lén.

Vợ Lý Đại Sơn lúc này đang xoa bóp lưng cho lão, cằn nhằn:"Ông xem ông kìa, cứ thích ra gió. Đã là giải vây cho lãnh đạo, thì ông phải đi tìm lãnh đạo chứ, đâu thể chịu thương tích uổng phí thế được?"

Lý Đại Sơn ồm ồm đáp:"Là mẹ thằng Lâm Tuấn Văn đẩy người."

Vợ Lý Đại Sơn:"Thế thì đã sao! Bà ta đẩy người, bà ta phải chịu trách nhiệm!"

Lý Đại Sơn:"Người tông vào tôi là cái bà già gây rối kia."

Vợ Lý Đại Sơn:"Bà ta không đẩy người, thì người kia cũng đâu có tông trúng ông! Cái thứ tai họa này, tôi thấy thằng Lâm Tuấn Văn c.h.ế.t là đáng đời, đúng là đồ sao chổi, trời sinh đã khắc nhà mình."

Lý Đại Sơn thở dài một tiếng, nói:"Bà cũng đừng nói những lời như vậy, người ta đã không còn, chúng ta tích chút khẩu đức đi. Trước đây cũng là tôi có lỗi với nó, bà hà cớ gì phải nói thế."

"Cái gì mà có lỗi với nó, là nó có lỗi với nhà mình! Nó là thằng nhóc mồ côi cha, dựa vào đâu mà cướp công việc của nhà mình! Cũng đâu phải ông muốn nhắm vào nó, rõ ràng là tự bản thân nó không tốt, ai bảo nó hèn hạ thi điểm cao như thế làm gì. Công việc này vốn dĩ là anh cả thông gia định giữ lại cho con rể nhà mình, nó thì hay rồi, đ.â.m ngang một nhát, sao hả? Chỉ có mình nó biết thi điểm cao chắc? Cái thằng khốn nạn này, cướp việc của con rể nhà mình, c.h.ế.t là đáng đời! Tôi còn chê nó c.h.ế.t hơi muộn đấy. Nó quậy một trận, con rể mình phải làm công nhân thời vụ mấy năm trời, mẹ kiếp, nghĩ lại là thấy lộn ruột, đúng là c.h.ế.t sớm cho rảnh nợ. Đồ ranh con khốn khiếp!"

Lý Đại Sơn:"Thôi thôi, càng nói càng khó nghe."

"Sao lại khó nghe? Tôi nói đâu có sai, đợt này xưởng cơ khí tuyển công nhân, nếu ông không được việc, thì lại phải đi tìm anh cả thông gia, đến lúc đó nhờ anh ấy chạy chọt cho con gái mình một chút, tốt nhất là vào văn phòng làm công nhân thời vụ, như vậy vợ chồng con gái mình đều là công nhân viên chức rồi. Ây đúng rồi, chẳng phải ông đang đau lưng sao? Ông đi tìm chủ nhiệm Vương đi, ông vì chủ nhiệm Vương mới bị thương mà. Ông ấy phải nói đỡ cho ông chứ."

Hai người to nhỏ trong nhà giữa đêm khuya, Trần Thanh Dư ở ngoài cửa sổ nghe không sót một chữ.

Sắc mặt cô lạnh ngắt, đáng c.h.ế.t!

Cô đáng lẽ phải đến sớm hơn, để sớm biết được sự bỉ ổi của cái nhà này!

Cuộc trò chuyện trong nhà vẫn tiếp tục, Lý Đại Sơn:"Đâu có dễ như bà nghĩ, chuyện này không dễ làm đâu. Hôm nay loa phát thanh còn nói kìa, sẽ công bằng công chính."

"Lãnh đạo thì toàn nói thế, nhưng chưa chắc đã làm thế, ông cũng phải nghĩ cho con gái mình chứ. Nếu con gái mình có công việc, ở nhà chồng cũng ngẩng cao đầu được."

"Để tôi nghĩ thêm đã."

Lý Đại Sơn vẫn rất do dự, lão thực sự chẳng phải người tài cán gì, tuy là sư phụ lâu năm, nhưng trong xưởng cũng chẳng nổi bật.

"Nhắc mới nhớ, hôm qua Từ Cao Minh còn tìm tôi đấy."

"Từ Cao Minh? Là ai?"

"Bà không nhớ à? Cái trí nhớ của bà, chính là hàng xóm của Lâm Tuấn Văn, năm xưa công việc của bố Lâm Tuấn Văn, chính là bị bà mẹ ngu ngốc của nó bán cho nhà Từ Cao Minh đấy. Hai nhà vì chuyện này mà quan hệ cũng bình thường thôi."

"Thế ông ta tìm ông làm gì?"

Lý Đại Sơn:"Tôi cũng không biết, ông ta cứ thần thần bí bí hỏi tôi dạo này có gặp chuyện gì kỳ lạ không, bà nói xem có kỳ lạ không? Tôi thấy người kỳ lạ là ông ta thì có. Tám phần mười là rớt xuống hố xí nên úng não rồi."

Tin đồn lúc nào cũng rất thái quá, trong lòng một số người ở xưởng, Từ Cao Minh chính là đã rớt xuống hố phân.

Mặc dù ông ta chỉ ngồi phịch một cái lên bãi phân, nhưng người khác đâu có nghĩ thế, tin đồn truyền đi truyền lại rồi biến chất, điều này là không thể chối cãi.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Tn 70: Cuộc Sống Của Quả Phụ Ở Đại Tạp Viện - Chương 326: Chương 326 | MonkeyD