Tn 70: Cô Cướp Chồng Tôi, Tôi Nuôi Anh Quân Nhân Nhà Cô - Chương 523: Bị Xoay Như Chong Chóng
Cập nhật lúc: 01/04/2026 10:27
Tai Thẩm Giai Kỳ khẽ động đậy, rõ ràng đã nhận ra có người đến, nhưng vẫn giả vờ như đang ngủ say. Chỉ là bàn tay dưới chăn đã lặng lẽ luồn xuống gối, nắm c.h.ặ.t lấy chiếc dùi cui điện.
Khi kẻ đó đến trước mặt cô, phủ xuống một cái bóng lớn che khuất tầm mắt, ngay sau đó, một bàn tay to lớn bịt c.h.ặ.t miệng cô lại.
“Kỳ Kỳ... là anh...” Giọng nói của người đàn ông lén lút như kẻ trộm, mang theo một tia run rẩy khó nhận ra.
Giọng nói này, có hóa thành tro cô cũng nhận ra, chính là cái giọng vịt đực của tên Khương Thời Yển! Cô nhíu mày, nguyên chủ trước đây sao lại nhìn trúng Khương Thời Yển cơ chứ? Cái giọng khàn khàn nhão nhoét lại còn buồn nôn này, đúng là... cạn lời.
Nhận ra cô đã tỉnh, bàn tay Khương Thời Yển đang bịt miệng cô không ngừng siết c.h.ặ.t, sợ cô sẽ la hét ầm ĩ, thu hút người nhà họ Thẩm. Thấy hắn căng thẳng như vậy, trong thời gian bỏ trốn mà lại dám liều mạng đến tìm mình, Thẩm Giai Kỳ liền phối hợp cố ý lộ ra vẻ mặt kinh hãi.
“Ưm ưm ưm...”
“Đừng ồn!” Khương Thời Yển căng thẳng ghé sát vào tai cô: “Kỳ Kỳ, anh sẽ không làm hại em đâu. Lần này anh đến là muốn an ủi em, em đừng ồn ào được không? Chỉ cần em đồng ý với anh, không la hét, anh sẽ buông em ra!”
“Nếu em đồng ý, thì gật đầu đi...” Khương Thời Yển nhìn cô với ánh mắt vừa căng thẳng vừa cuồng nhiệt.
Thẩm Giai Kỳ giả vờ sợ hãi gật đầu.
“Được, vậy anh buông tay đây...” Khương Thời Yển thử nới lỏng tay, nhưng cũng không hoàn toàn rút tay về hẳn, đề phòng cô nuốt lời, hắn vẫn có thể nhanh ch.óng bịt miệng cô lại.
Thẩm Giai Kỳ thấy dáng vẻ đề phòng của hắn, trong lòng thầm cười lạnh. Cô cất công đợi Khương Thời Yển ở đây, còn có rất nhiều chuyện muốn hỏi hắn, trước khi đạt được mục đích, cô sẽ không dễ dàng đ.á.n.h thức người nhà đâu.
Thấy cô ngoan ngoãn, quả thực không phản kháng hay gọi người, Khương Thời Yển thầm thở phào nhẹ nhõm. Quả nhiên, Kỳ Kỳ vẫn còn thích hắn, trong lòng cô vẫn có hắn...
Thấy vậy, sự tự tin của Khương Thời Yển tăng vọt, xem ra, lần này hắn cược đúng rồi!
“Khương Thời Yển... anh... không phải anh bỏ trốn rồi sao, sao anh lại...” Thẩm Giai Kỳ kinh ngạc đ.á.n.h giá hắn. Thấy hắn chải đầu vuốt keo bóng lộn, trên người mặc một chiếc áo sơ mi đã giặt đến ngả vàng, ăn mặc ra dáng con người, quả thực giống hệt như trước kia.
Nguyên chủ chính là thích cái mùi chua loét của kẻ có học thanh cao tự ngạo trên người Khương Thời Yển. Nhưng cô không phải là nguyên chủ, Khương Thời Yển có ăn diện lộng lẫy đến đâu, cũng không lọt nổi vào mắt cô.
Thấy Thẩm Giai Kỳ nhìn chằm chằm mình, Khương Thời Yển ra vẻ đẹp trai vuốt mái tóc ngắn, cảm thấy bản thân đúng là ngầu bá cháy.
“Kỳ Kỳ, thực ra... anh không cố ý bỏ trốn, anh chỉ là quá nhớ em thôi...”
“Khoảng thời gian này, tuy anh lẩn trốn, nhưng vẫn luôn theo dõi tin tức của em!”
“Vừa nghe tin Lục Tranh xảy ra chuyện, anh sợ em quá đau lòng, cho dù biết rõ có nguy hiểm, anh vẫn chạy đến ở bên em. Anh biết, bây giờ em chắc chắn rất cần anh...”
Khương Thời Yển giả mù sa mưa quan tâm cô, ra vẻ thâm tình. Tất cả những thứ này lọt vào mắt Thẩm Giai Kỳ, đúng là... dầu mỡ buồn nôn đến cực điểm!
Thấy cô không có phản ứng, Khương Thời Yển dang hai tay định ôm lấy cô, nhưng lại bị cô đẩy ra.
“Anh làm gì vậy?”
Khương Thời Yển xoa xoa l.ồ.ng n.g.ự.c đang đau âm ỉ, vô cùng tủi thân: “Kỳ Kỳ, anh biết em buồn, lúc này, em đừng cố tỏ ra mạnh mẽ nữa!”
“Vòng tay của Khương Thời Yển anh, vĩnh viễn rộng mở vì em. Lại đây nào, hãy sà vào lòng anh, để anh xoa dịu trái tim em...”
Khương Thời Yển nhắm hai mắt lại, bày ra dáng vẻ đại nghĩa lẫm liệt, đang chuẩn bị nhào về phía cô thì bị Thẩm Giai Kỳ quát dừng lại!
“Đủ rồi! Đừng có làm cái trò c.h.ế.t tiệt này nữa!” Cô ghét bỏ lùi về phía sau, tay nắm c.h.ặ.t dùi cui điện kêu lách cách, hận không thể lập tức giật điện c.h.ế.t cụ hắn cho xong.
“Cái đó... anh khoan hãy lo cho tôi, tôi còn muốn hỏi anh, khoảng thời gian này, anh trốn ở đâu vậy?” Thẩm Giai Kỳ vội vàng chuyển chủ đề.
Khương Thời Yển nghe cô hỏi, khóe miệng cười vô cùng đắc ý. Hắn biết ngay là Kỳ Kỳ quan tâm hắn mà! Thế là, hắn cũng không giấu giếm nữa, mà thành thật nói: “Khoảng thời gian này, anh vẫn luôn trốn trong căn nhà cũ của Trình Tam Mao ở thôn bên cạnh. Hắn ta không phải đã c.h.ế.t rồi sao, mẹ hắn cũng vào tù rồi, căn nhà bị bỏ trống, anh liền trốn dưới hầm nhà hắn.”
“Thì ra là vậy...” Thẩm Giai Kỳ thầm nghiến răng. Thảo nào bọn họ lục soát thế nào cũng không tìm thấy tung tích của Khương Thời Yển, thì ra hắn trốn trong nhà Trình Tam Mao.
“Vậy bình thường anh ăn uống tiêu tiểu thế nào, không sợ bị người ta phát hiện sao?” Cô hỏi.
Khương Thời Yển cười hắc hắc gian xảo: “Yên tâm đi, có người tiếp ứng cho anh mà. Dăm ba bữa lại ném đồ ăn vào trong sân, không c.h.ế.t đói được đâu...”
Vừa nói xong, hắn đột nhiên nhớ ra điều gì đó, cố ý tỏ ra yếu ớt kêu "Aiyo" một tiếng: “Kỳ Kỳ à, anh đói đến gầy rộc đi rồi, không tin em sờ thử xem, xương sườn của anh đều nhô hết cả lên rồi này!”
Thẩm Giai Kỳ nhìn cơ thể đang sáp lại gần của hắn, ghét bỏ đưa tay chặn lại: “Dừng! Tôi không cần sờ, nhìn cũng thấy rồi, anh quả thực gầy đi không ít.”
“Đúng vậy... anh biết ngay mà, trên thế giới này, chỉ có em là xót xa cho anh... liếc mắt một cái đã nhận ra anh gầy đi!”
Thẩm Giai Kỳ nghe thấy lời này, nổi da gà rùng mình một cái, liền hỏi tiếp: “Vậy người đó rốt cuộc là ai, tại sao lại luôn đưa cơm cho anh, tôi nhớ anh cũng đâu có họ hàng thân thích gì đâu...”
Khương Thời Yển không chút phòng bị nói: “Người đó không nói mình là ai, chỉ nói là người do nhà họ Diệp phái tới. Cho dù sau này nhà họ Diệp sa sút, người đó vẫn luôn giúp đỡ anh.”
“Anh chưa từng gặp mặt hắn, cũng không tò mò chút nào sao?” Cô hỏi.
Khương Thời Yển nghiêm túc suy nghĩ: “Dáng vẻ thì... bình thường, nhưng anh nhớ, trên tay hắn có một vết sẹo hình bán nguyệt.”
“Cái gì?” Thẩm Giai Kỳ kích động tóm c.h.ặ.t lấy hắn: “Anh nói cái gì? Anh chắc chắn trên tay người đó có vết sẹo hình bán nguyệt? Có phải là loại sẹo do bị bỏng không?”
“Đúng vậy, chính là nó. Lần nào hắn đến, anh cũng nhìn qua khe cửa, nhìn thấy rất rõ ràng.”
Thẩm Giai Kỳ đột nhiên m.á.u nóng sục sôi: “Vậy... lần cuối cùng anh gặp hắn, là khi nào?”
Khương Thời Yển chép miệng: “Chắc là ba ngày trước!”
“Ba ngày trước, hắn đột nhiên ném cho anh khẩu phần ăn của một tuần, sau đó mấy ngày nay thì biến mất. Mà này, sao em lại có hứng thú với hắn như vậy...”
Thẩm Giai Kỳ hận đến nghiến răng nghiến lợi, đâu chỉ là có hứng thú, cô hận không thể băm vằm tên đó ra thành vạn mảnh! Nếu Khương Thời Yển không nói dối, người luôn đưa thức ăn cho hắn là Khoáng Lăng Vân, vậy thì kẻ trong rừng chắc chắn là thế thân, mọi chuyện đều khớp với nhau.
Cho đến ba ngày trước, Khoáng Lăng Vân xuất hiện lần cuối cùng, sau đó thì bặt vô âm tín, phần lớn là đã đi vào trong rừng sâu. Lục Tranh cũng chính là xảy ra chuyện vào ngày hôm kia, kẻ b.ắ.n lén trong rừng sâu, phần lớn chính là Khoáng Lăng Vân!
Đáng ghét! Quá đáng ghét!
Thẩm Giai Kỳ thầm nắm c.h.ặ.t nắm đ.ấ.m, Khoáng Lăng Vân quá xảo quyệt, xoay bọn họ như chong ch.óng... Xem ra, phải đẩy nhanh tốc độ lật ngược tình thế trở thành nữ chính, như vậy mới có thể bảo vệ an toàn cho Lục Tranh.
Nghĩ đến đây, cô đột nhiên ngẩng đầu lên, nở một nụ cười tàn nhẫn với Khương Thời Yển: “Khương Thời Yển, hôm nay anh đến đây, e là không chỉ đơn giản là quan tâm tôi đâu nhỉ...”
