
Tình Yêu Không Phải Là Cổ Tích
Tống Trạm và tôi từng có một đoạn tình cảm oanh oanh liệt liệt, anh thậm chí còn cam lòng để ba mẹ cắt đứt mọi nguồn viện trợ kinh tế.
Thế nhưng sau đó, anh hối hận rồi.
Anh nói với bạn bè rằng: "Vì trên người cậu ta có mùi bùn đất, tôi cảm thấy hơi kinh tởm."
Xem ra tầng lớp khác biệt thì quả thực chẳng thể đi đến tận cùng. Tôi hiểu điều đó nên đã chủ động đề nghị chia tay.
Anh không chấp nhận, muốn hỏi cho ra một lý do, làm ầm ĩ lên một trận kịch liệt.
Tôi mang theo vài phần ý vị trả thù mà nói với anh: "Đi theo một kẻ nghèo kiết xác chẳng học hành ra trò trống gì như anh thì làm gì có tương lai?"
"Em đừng có hối hận." Anh dữ tợn bỏ lại một câu rồi quay đầu đi thẳng
Ba năm sau, chúng tôi gặp lại nhau trong một câu lạc bộ thượng lưu.
Giờ đây anh đã là người thừa kế của Tống thị, hô mưa gió trong tay. Giữa hai chúng tôi đã là khoảng cách một trời một vực.
Vậy mà anh lại cẩn trọng nắm lấy tay tôi, khẩn khoản: "Bây giờ anh đã công thành danh toại rồi, chúng ta làm hòa có được không?"












