Tỉnh Lại Ở Thập Niên 80: Có Con Với Người Đàn Ông Lưu Manh - Chương 503: Anh Chính Là Kẻ Chi Li Tính Toán
Cập nhật lúc: 23/04/2026 18:08
Hai cha con đồng lòng khen ngợi Hồ Dao một phen. Tưởng Tiểu Triều thấy Tưởng Hán đã đọc xong thư, liền đòi anh phải viết thư hồi âm cho mình, bảo là phải có qua có lại.
"Ba ơi, ba viết cho con đi mà."
"Cút ngay!"
"Ba viết đi mà, ba viết đi mà!"
"Ra chỗ khác chơi!"
"Hứ, con sẽ mách mẹ chuyện ba kẹp tay con, cho mẹ mắng ba." Tưởng Tiểu Triều hừ một tiếng, đe dọa nếu anh không viết thì cậu sẽ đi mách lẻo với Hồ Dao.
Tưởng Hán chẳng thèm bận tâm, b.úng cậu ra rồi đi lên lầu.
Anh vừa lên đến nơi thì Tưởng Phục Hằng cũng tình cờ tỉnh giấc. Thằng bé đang nằm lười biếng trên giường, giơ hai bàn chân nhỏ xíu lên, túm lấy cái chuông trên vòng tay chơi đùa.
Tưởng Hán bước lại gần. Nghe thấy tiếng bước chân, thằng bé lập tức lật người, dùng cả tay lẫn chân bò về phía mép giường.
Có lẽ tưởng Hồ Dao đến tìm mình, chưa nhìn rõ người là ai đã nhoẻn miệng cười lộ ra mấy chiếc răng sữa nhỏ xíu, cất giọng non nớt gọi mẹ.
Thằng bé quả thực là một đứa trẻ thông minh, biết giường hơi cao nên dù biết bò cũng không lao thẳng về phía trước để bị ngã. Thường thì bò đến mép giường là nó dừng lại, cực kỳ cẩn thận.
"Ma ma..." Tưởng Phục Hằng bò được một nửa thì ngẩng cái đầu nhỏ lên. Phát hiện người trước mặt không phải Hồ Dao, giọng nói non nớt chợt khựng lại, khuôn mặt tròn trịa bụ bẫm cũng hơi ngẩn ra.
Dưới ánh mắt nhìn xuống của Tưởng Hán, cái miệng nhỏ đang cười của nó lập tức ngậm lại, giấu đi mấy chiếc răng sữa, vớ lấy cái gậy mài răng của mình rồi quay đầu bò ngược trở lại chơi với bàn chân tiếp.
Tưởng Hán tức đến bật cười, giơ tay chẳng tốn chút sức lực nào xách bổng nó qua.
Cái thứ nhỏ xíu bằng hạt tiêu này, thế mà lại kiêu ngạo chọc tức người ta, không gặp mấy ngày mà chẳng thay đổi chút nào!
"Mày có ý gì hả Tưởng Phục Hằng, gặp ba mày mà thái độ thế à?" Tưởng Hán hừ lạnh, cứ giữ nguyên tư thế đó xách nó đi xuống lầu.
Tưởng Phục Hằng kháng cự, vung vẩy tay chân nhỏ xíu, khuôn mặt nhỏ xị xuống, cuối cùng mới cất giọng non nớt ê a gọi anh: "Ba ba~ a a a~!"
Dù Tưởng Hán đi vắng mấy ngày, nhưng nó vẫn nhớ anh, bởi vì Hồ Dao thường xuyên nhắc đến Tưởng Hán với nó.
"Ba ba~"
"Ba cái gì mà ba, bây giờ mới biết gọi ba à?" Tưởng Hán đổi tư thế, một tay ôm lấy nó.
Tưởng Phục Hằng nhỏ xíu, nằm trong tay Tưởng Hán cứ như một món đồ chơi nhỏ, dễ dàng bị anh lật qua lật lại.
Nó hừ hừ một tiếng, đập đầu vào n.g.ự.c Tưởng Hán, hung dữ c.ắ.n anh một cái.
Cách lớp quần áo, chút sức lực ấy của nó đối với Tưởng Hán chẳng có gì đáng sợ, chỉ như gãi ngứa.
Nhưng đối với đứa con lúc nào cũng tỏ thái độ lồi lõm với người làm ba như nó, Tưởng Hán vẫn thấy không vui.
Thế là, Tưởng Phục Hằng đang tức giận muốn trả thù, chẳng những không dùng mấy chiếc răng sữa gây ra được sát thương gì cho Tưởng Hán, mà cái m.ô.n.g nhỏ còn bị ăn hai cái tát.
"Ba ơi, em trai giận rồi kìa!"
Vài phút sau, Tưởng Tiểu Triều đang uống sữa ngoài phòng khách, nhìn Tưởng Phục Hằng quay lưng lại với hai người trên ghế sô pha, hoàn toàn không thèm để ý đến ai, liền nhíu mày nói với Tưởng Hán.
Em trai cậu tức phồng má, ngồi thu lu một cục ở mép ghế, đến cả cái gáy cũng toát lên vẻ giận dỗi.
"Ai thèm quan tâm nó." Tưởng Hán liếc nhìn một cái, hoàn toàn không có ý định dỗ dành. Nhưng lúc vào bếp làm bữa sáng, anh vẫn pha trước một bát bột gạo cho Tưởng Phục Hằng, bảo Tưởng Phục Triều đút cho nó ăn.
"Ba là đồ xấu xa." Tưởng Tiểu Triều thay em trai lên án Tưởng Hán. Cậu rất thấu hiểu hành vi chọc người ta giận rồi không thèm dỗ của Tưởng Hán.
Tưởng Hán lúc nào cũng xấu xa chọc giận bọn cậu, lại còn không bao giờ xin lỗi!
"Em trai, anh đút bột cho em ăn nha, em đừng giận nữa, ba biết lỗi rồi." Tưởng Tiểu Triều đặt ly sữa của mình xuống, bưng bát bột gạo của Tưởng Phục Hằng sáp lại gần, dỗ dành bằng giọng mềm mỏng.
Động tác đút đồ ăn cho Tưởng Phục Hằng của cậu cũng rất thành thạo, múc từng thìa nhỏ đút cho em, mỗi lần múc còn không quên chu môi thổi thổi, hết nóng mới đút.
Để dỗ dành đứa em trai đang giận dỗi, cậu đến cả sữa của mình cũng chẳng màng uống.
Rõ ràng người chọc giận Tưởng Phục Hằng là Tưởng Hán, nhưng người bận rộn dỗ dành lại là Tưởng Phục Triều.
Dưới lời dỗ dành của anh trai, Tưởng Phục Hằng há cái miệng nhỏ ăn từng miếng bột gạo. Đến hai miếng cuối cùng, nó vươn tay nhỏ đẩy đẩy cái thìa, ra hiệu cho anh trai cũng ăn.
Nó còn biết chia sẻ bột gạo của mình cho người khác ăn nữa.
Đây là lần đầu tiên em trai đòi chia bột gạo cho mình ăn, Tưởng Tiểu Triều hơi bất ngờ: "Em trai, em cho anh ăn hả?"
"Ưm a~!" Tưởng Phục Hằng gật gật cái đầu.
"Cảm ơn em trai! Ngon quá đi." Tưởng Tiểu Triều không hề chê bai, dùng luôn cái thìa mà em trai ăn hơi lem nhem để ăn nốt chỗ bột gạo. Sau đó bưng ly sữa của mình lại, cũng chia cho em trai uống hai ngụm.
Hai anh em tình cảm thắm thiết dính lấy nhau trên ghế sô pha, chia sẻ đồ ăn cho nhau, líu lo nói chuyện linh tinh.
Tưởng Hán vẫn đang làm đầu bếp trong bếp. Anh tranh thủ liếc nhìn hai đứa, thấy bộ dạng ngốc nghếch của hai anh em, cũng lười quản.
Thức ăn Hồ Dao mua hôm qua vẫn còn thừa khá nhiều, Tưởng Hán lục lọi ra làm. Một bữa sáng mà anh làm rình rang cả lên, không giống như mọi khi ra ngoài mua. Trong tay anh còn cầm một cuốn sách dạy nấu ăn không biết mua ở đâu, vừa xem vừa làm.
Lúc Tưởng Tiểu Triều đi rửa ly của mình và bát thìa của em trai, không kìm được tò mò liền hỏi: "Ba ơi, ba làm gì thế? Chúng ta không đi mua cháo với hoành thánh cho mẹ nữa hả?"
Cậu dậy sớm lâu như vậy, cái bụng nhỏ thực ra cũng đói rồi, uống ly sữa lót dạ xong vẫn thấy đói.
Tưởng Hán làm bữa sáng trong bếp chậm rì rì, chẳng nhanh nhẹn bằng Hồ Dao.
"Ba ơi, con đói rồi!" Cậu vỗ vỗ cái bụng mình nói với Tưởng Hán, có ý giục giã.
"Ăn bánh của mày trước đi." Tưởng Hán đang pha nước sốt theo các bước trong sách, giọng điệu qua loa.
Cái gì mà ăn ngán bánh của anh rồi, anh chỉ biết làm mỗi bánh thôi sao? Không biết làm chút đồ mới mẻ cho cô ăn à? Mấy thằng mặt trắng bên ngoài dùng thủ đoạn gì cũng đừng hòng quyến rũ được cô!
Lúc Tưởng Hán từ Cảng Thành về, đã đặc biệt bỏ ra số tiền lớn mua một cuốn sách dạy nấu ăn bí truyền từ tay một đầu bếp lão làng.
Anh chính là kẻ chi li tính toán, vẫn còn ghim chuyện hôm đó Tưởng Phục Triều nói Hồ Dao chê bánh của anh không ngon bằng đồ ăn người khác làm.
"Bánh của con ăn hết rồi mà, mẹ bảo hôm nay mới dẫn con đi mua." Tưởng Tiểu Triều hoàn toàn không biết chính vì nguyên nhân từ mình, mới khiến Tưởng Hán vừa về đã chui vào bếp nghiên cứu món ăn.
"Ra đằng kia mà tìm." Tưởng Hán không dài dòng với cậu, chỉ tay về phía đống đồ anh mang về tối qua để trên tủ bên ngoài.
Mắt Tưởng Tiểu Triều sáng rực lên. Vừa nãy bị Tưởng Hán kẹp tay rồi lại đưa thư cho anh xem, cậu quên béng mất việc hỏi anh mang quà gì về cho bọn cậu.
"Ba ơi, ba mua bánh quy cho con rồi nè! Dép lê của con đâu? Em trai có bánh không?" Nghe Tưởng Hán nói, cậu vui sướng lập tức chạy ra chỗ cái tủ, giẫm lên chiếc ghế đẩu nhỏ lục lọi.
Trước khi Tưởng Hán đi, cậu đã nói muốn những thứ gì rồi. Trong đống đồ to đùng đó, quả nhiên đều có đủ, Tưởng Hán đã mua hết cho cậu.
Có đồ ăn, đồ chơi, còn có cả đôi dép lê nhỏ mới của cậu nữa.
Tưởng Tiểu Triều lập tức có mới nới cũ, đá văng đôi dép cũ dưới chân, xỏ đôi mới vào, giẫm lên đôi giày nhỏ mới tinh vui vẻ xoay mấy vòng tại chỗ.
