Tỉnh Lại Ở Thập Niên 80: Có Con Với Người Đàn Ông Lưu Manh - Chương 464: Đứa Nào Cũng Là Bảo Bối

Cập nhật lúc: 22/04/2026 21:29

Nó chẳng qua chỉ đi dạo trong nhà một vòng, thế mà lại vừa bị đ.á.n.h vừa bị c.ắ.n, “trải qua bao gian khổ” mới về được tay chủ nhân, lại còn bị chủ nhân lầm bầm bảo là rắn hư, lại còn thiên vị em trai cậu.

Rắn Thanh Xà cả người ngậm đắng nuốt cay không nói nên lời.

“Ba ơi, rắn rắn bị răng của em trai tìm về rồi.”

Lúc bôi rượu t.h.u.ố.c lên đuôi rắn, Tưởng Tiểu Triều lải nhải với Tưởng Hán, cũng kể với Liêu lão gia t.ử.

“Cụ ngoại ơi, rắn rắn về rồi ạ.”

Hồ Dao có chút dở khóc dở cười.

Tưởng Hán thì lười để ý đến cậu, tùy tiện bôi chút rượu t.h.u.ố.c cho con rắn.

Chỉ có con rắn bảo bối của thằng nhãi này là được chăm như quốc bảo, cả nhà xoay quanh nó!

“Để em mày ăn quách cả con cho rồi!”

“Không chịu đâu.”

“Ây da, tìm về là tốt rồi, đừng có không vui nhé.” Liêu lão gia t.ử thì cực kỳ chiều chuộng, cũng hùa theo lời Tưởng Tiểu Triều.

Hôm nay mọi người đều dậy rất sớm, tuy làm ầm ĩ hơn nửa ngày nhưng lúc này vẫn còn sớm chán.

Tưởng Hán vốn định đi lên trấn mua hoành thánh, nhưng trời lại mưa, Hồ Dao liền không cho anh ra ngoài nữa, cô nhào bột làm vỏ bánh, trộn nhân, cả nhà quây quần bên bàn cùng gói hoành thánh.

Tưởng Tiểu Triều vẫn không quên công lao mọi người giúp cậu tìm rắn, rửa tay sạch sẽ rất nghiêm túc ngồi bên bàn giúp gói hoành thánh, còn nặn cho mỗi người vài cái hình thù kỳ quái, bảo Hồ Dao luộc chung.

“Tưởng Phục Triều, mày đừng có tốt với bố mày quá!” Tưởng Hán nhìn cục bột nặn méo mó nói là làm cho anh, trông như phân ch.ó, hoàn toàn không có khẩu vị, còn muốn cho cậu một trận.

Sáng sớm tinh mơ, cũng nhịn cậu đủ lắm rồi.

Mấy người gói xong hoành thánh, Hồ Dao liền mang đi luộc, cô lấy ít tôm khô và rong biển làm nước dùng, hoành thánh nấu ra rất thơm ngon, mọi người đều ăn sạch sành sanh.

Hồ Dao còn đặc biệt gói cho Tưởng Phục Hằng một bát hoành thánh nhỏ, cậu bé ăn cũng rất ngon lành.

Hai anh em cậu ăn gì cũng không kén chọn, khẩu vị lại tốt, dễ dàng được nuôi đến trắng trẻo mập mạp.

“Hằng Hằng lúc nãy vừa ngủ dậy đã gọi ba rồi đấy.” Hồ Dao cười nói cho Tưởng Hán biết.

Tưởng Hán nhướng mày, tay đang đút miếng hoành thánh cuối cùng cho Tưởng Phục Hằng khựng lại, liếc nhìn cậu con út: “Gọi thế nào, gọi một tiếng nghe xem.”

Anh nổi hứng trêu chọc cậu, thìa hoành thánh cứ đưa tới gần miệng Tưởng Phục Hằng rồi lại đưa ra xa.

Tưởng Phục Hằng há cái miệng nhỏ đợi nửa ngày trời cũng không thấy Tưởng Hán đút vào miệng, nắm c.h.ặ.t nắm tay trắng nõn lắc lắc, a a kháng nghị hai tiếng, bám vào cái ghế ăn dặm dành riêng cho cậu định đứng dậy.

Tưởng Hán b.úng cậu ngồi xuống: “Lúc lắc cái gì, lát nữa ngã gãy mấy cái răng đó thì mày suốt ngày còn làm được cái tích sự gì nữa?”

“A!~!” Tưởng Phục Hằng tức giận vỗ vỗ vào cái yếm nhỏ của mình.

“Ba ơi, ba đừng bắt nạt em con.” Tưởng Phục Triều bênh vực Tưởng Phục Hằng, bưng quả trứng gà của mình đi vòng qua, không quên chuyện đã hứa với em trai, đút trứng gà đã bóc vỏ cho em trai ăn, chăm sóc em cực kỳ cẩn thận chu đáo.

“Em ơi, em muốn uống nước không?” Cậu đút cho em một miếng trứng, lại đút một ngụm nước.

“A~… Anh, anh~” Tưởng Phục Hằng giọng sữa gọi cậu, thực ra cậu gọi Tưởng Phục Triều là rõ ràng nhất.

“Ngon đúng không! Sau này anh cũng cho em ăn thật nhiều thật nhiều trứng gà nha!” Tưởng Tiểu Triều giọng mềm mại nghiêm túc nói với em, chẳng khác gì lúc nói với Hồ Dao sau này sẽ mua cho cô thật nhiều vòng vàng quần áo đẹp.

Chỉ là cậu nói sau này cho em trai thật nhiều trứng gà, còn em trai cậu sau này phải mua xe mua nhà to cho cậu, lợi ích lớn nhỏ này hoàn toàn không ngang giá.

Tưởng Tiểu Triều còn đơn phương giao kèo với em trai, cái gì mà sau này cậu nuôi trâu nuôi ch.ó nuôi rắn nuôi thỏ còn nuôi cả Hồ Dao Tưởng Hán, còn em trai thì nuôi cậu.

Lời nói ngây ngô nghe lúc nào cũng khiến người ta buồn cười.

Tưởng Phục Hằng chưa đầy một tuổi, còn chưa biết mình phải gánh vác áp lực to lớn gì, lúc này ngày nào cũng ăn trứng gà bánh kẹo anh trai cho, ăn cùng ngủ cùng với anh trai, quan hệ ngày càng thân thiết.

“Ba, ba trả hoành thánh cho em con ăn đi.” Tưởng Tiểu Triều còn nói với Tưởng Hán.

Tưởng Hán cũng b.úng trán cậu một cái: “Em mày em mày, biết là em mày rồi!”

Anh hừ lạnh, vì Tưởng Phục Hằng rất không nể mặt không chịu gọi ba, Tưởng Hán là kẻ hẹp hòi, không những không trả miếng hoành thánh cuối cùng đó cho Tưởng Phục Hằng mà còn ăn luôn trước mặt cậu.

Hoành thánh nhỏ Hồ Dao đặc biệt gói cho Tưởng Phục Hằng cũng chỉ to hơn móng tay cái một chút, Tưởng Hán ăn hay không cũng chẳng khác biệt gì, chỉ là cố ý trêu Tưởng Phục Hằng tức giận.

Quả nhiên Tưởng Phục Hằng lại tức phồng má nghiến răng, ê a như đang mắng người.

Hồ Dao bất lực vỗ Tưởng Hán một cái.

“Được rồi, mẹ đ.á.n.h ba rồi, Hằng Hằng không giận nữa.” Cô cười dỗ dành.

Suốt ngày Tưởng Hán cứ có việc hay không có việc đều cố ý chọc cậu bé giận, đúng là ông bố xấu tính, thế mà còn muốn Tưởng Phục Hằng ngoan ngoãn gọi ba ơi!

“Không phải không phải, mẹ không có đ.á.n.h ba, mẹ chỉ sờ nhẹ ba thôi, mẹ cứ không nỡ đ.á.n.h ba đấy.” Tưởng Tiểu Triều ôm cái trán bị Tưởng Hán b.úng, ghé sát vào em trai có chút châm ngòi ly gián nói.

Cậu đã sớm nhìn ra điểm này rồi, Hồ Dao lần nào cũng hứa sẽ giúp cậu đ.á.n.h Tưởng Hán, nhưng lần nào cũng chỉ làm bộ làm tịch, nhiều lúc đ.á.n.h đ.á.n.h một hồi lại ôm nhau hôn hít.

Liêu lão gia t.ử nhìn cảnh này cười không ngớt, cười vang sảng khoái.

Hồ Dao: “...”

Tưởng Hán nghe Tưởng Phục Triều nói vậy tâm trạng ngược lại vui vẻ hơn nhiều, thản nhiên mặt dày, chẳng chút ngại ngùng: “Chứ sao nữa?”

Nửa tiếng sau.

Tưởng Hán và Tưởng Tiểu Triều đều bị “đuổi” ra khỏi cửa cùng nhau.

Tưởng Hán phải lên thành phố tiếp tục bận rộn chuyện làm ăn hợp tác với Tiêu T.ử Quy, còn Tưởng Tiểu Triều thì đi chăn trâu đào giun đất tiện thể câu cá với Liêu lão gia t.ử.

Bọn họ ra khỏi cửa, trong nhà lập tức yên tĩnh hẳn.

Mưa rơi rồi tạnh, tạnh rồi lại rơi, Hồ Dao chu đáo chuẩn bị ô cho họ.

Mớ hỗn độn trong nhà nửa tiếng trước đã được dọn dẹp gọn gàng, Tưởng Hán tiện tay còn vặn c.h.ặ.t lại con ốc vít bị lỏng ở tủ quần áo.

Tối qua Hồ Dao ngủ không được bao nhiêu, vẫn còn chút mệt mỏi, không nhịn được ngủ nướng thêm một giấc.

Tưởng Phục Hằng hôm nay ngoại lệ được Tưởng Hán mang đi làm cùng, cho Hồ Dao “nghỉ phép”.

Bản thân cậu bé vốn rất ngoan, Tưởng Hán ném cho một quyển sách, cậu có thể cầm tự chơi cả nửa ngày, cũng chẳng hề làm phiền Tưởng Hán làm việc.

Chưa kể trên thành phố còn có Tiêu lão thái thái rất cưng chiều cậu, còn chưa đến lượt Tưởng Hán trông nom, bà cụ đã ôm riết lấy Tưởng Phục Hằng không buông, còn trách móc Tưởng Hán sao không mang cả Tưởng Tiểu Triều qua chơi.

“Tưởng Phục Triều có ông già khác đặt trước rồi.” Tưởng Hán lấy yếm dãi của Tưởng Phục Hằng từ trong xe ra đeo cho cậu, thấy Tiêu lão thái thái cưng chiều như vậy liền để cậu ở lại nhà họ Tiêu.

“Nói năng lung tung gì thế.” Bà cụ cười mắng, lại trêu chọc hỏi: “Thế còn Tiểu Dao đâu? Cũng mấy ngày không thấy con bé rồi, cháu suốt ngày giấu con bé ở nhà làm gì! Đứa nào cũng là bảo bối!”

Tưởng Hán thong thả nói: “Bà cũng nói là bảo bối rồi, lỡ không trông chừng chạy mất cháu biết tìm đâu, cháu phải giấu kỹ chứ.”

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.