Tỉnh Lại Ở Thập Niên 80: Có Con Với Người Đàn Ông Lưu Manh - Chương 316: Ba Thật Là Bá Đạo

Cập nhật lúc: 21/04/2026 00:01

“Nó còn nhìn ông đây không thuận mắt? Vứt!” Tưởng Hán lại tìm được một lý do vứt con.

Hồ Dao nhíu mày vỗ anh một cái: “Anh trả con cho em bế.”

Cô không cho Tưởng Phục Hằng để anh bế nữa, đưa tay định đón lấy.

Bỗng nhiên, trong sân vang lên tiếng khóc của Tưởng Tiểu Triều, khóc cực kỳ tủi thân.

Động tác của Hồ Dao khựng lại, thuận theo giọng khóc của cậu bé nghiêng đầu, vội vàng đi ra ngoài.

“Nhìn Tưởng Phục Hằng nhà em kìa, đ.á.n.h anh nó khóc rồi.” Tưởng Hán không vội như Hồ Dao, lúc đi theo ra ngoài còn không quên nói Tưởng Phục Hằng hai câu.

“Hu hu hu hu hu~” Tưởng Tiểu Triều mếu máo, ôm sợi dây dắt trâu khóc rất thương tâm.

Lúc Hồ Dao đi tới cậu bé vẫn đang rơi nước mắt.

Cậu bé nhìn thấy Hồ Dao và Tưởng Hán đi tới, càng tủi thân hơn: “Hu hu hu hu mẹ ơi, các chú ấy ăn mất Ngưu Ngưu của con rồi!”

“Ngưu Ngưu c.h.ế.t rồi hu hu hu hu……” Cậu bé khóc nước mắt nước mũi tèm lem, thật sự đau lòng không chịu được.

“… Không có! Không có ăn trâu của Triều Triều.” Hồ Dao nghe thấy cậu bé khóc vì nguyên nhân này, sửng sốt một chút, an ủi ôm lấy cậu bé.

Chắc chắn lại là Triệu Gia Hành bọn họ mấy người đó, xấu tính trêu chọc cậu bé rồi.

“Nhưng mà Ngưu Ngưu của con không thấy đâu nữa, các chú ấy nói cái này chính là Ngưu Ngưu của con, chỉ còn dây thừng ở đây thôi.” Tưởng Tiểu Triều hít nước mũi, cái miệng nhỏ vẫn mếu máo.

Thấy cậu bé vì một con trâu mà khóc thương tâm như vậy, Triệu Gia Hành ho khan, không trêu cậu bé nữa: “Không ăn trâu của cháu, dây thừng này của cháu không phải đứt rồi sao? Ba cháu nói trâu của cháu sẽ bỏ nhà đi bụi, đổi cho trâu của cháu sợi dây mới rồi.”

“Thế Ngưu Ngưu của cháu đâu?” Tưởng Tiểu Triều truy hỏi.

“Thằng nhóc Tần Tư Nguyên với mấy đứa nhỏ giúp cháu đi chăn trâu rồi.”

“Thật không ạ?”

“Không tin thì thôi, chính là ăn rồi!” Triệu Gia Hành véo má cậu bé.

Tưởng Tiểu Triều lại hít nước mũi, hừ một tiếng thật to, biết trâu của cậu bé không sao, mới yên tâm.

“Các chú đều là đồ xấu xa!” Cậu bé cũng phản ứng lại Triệu Gia Hành bọn họ đều đang lừa cậu bé chơi.

Nghĩ đến việc mình vừa nãy khóc trước mặt Hồ Dao, cậu bé chu mỏ, xoay người nhào vào lòng Hồ Dao, cũng rầu rĩ tố cáo với cô: “Mẹ ơi, các chú ấy đều là đồ xấu xa!”

“Đúng, bọn họ đều xấu.” Hồ Dao vỗ vỗ lưng cậu bé, hùa theo lời cậu bé, bảo Triệu Gia Hành sau này đừng trêu cậu bé như vậy nữa.

“Mẹ còn đ.á.n.h m.ô.n.g chú ấy nữa!” Cậu bé rúc vào lòng Hồ Dao hừ hừ.

“Ông đây lát nữa đ.á.n.h nát m.ô.n.g mày!” Tưởng Hán hừ lạnh.

Nó còn bảo Hồ Dao đ.á.n.h m.ô.n.g Triệu Gia Hành, m.ô.n.g nó chắc là ngứa rồi!

“Con đâu có làm việc xấu, tại sao đ.á.n.h con chứ! Chú Gia Hành bọn họ mới xấu!” Tưởng Tiểu Triều không phục, từ trên vai Hồ Dao ngẩng đầu nhìn anh, cái mũi nhỏ vẫn đỏ hồng.

Cậu bé cũng mách lẻo với Tưởng Hán: “Ba, chú Gia Hành bọn họ cứ muốn ăn Ngưu Ngưu của con, muốn đem Ngưu Ngưu đi nấu, bọn họ xấu!”

“Mày ăn trâu của người khác thì được, người khác ăn trâu của mày thì không được? Mày cũng bá đạo gớm nhỉ Tưởng Phục Triều.” Tưởng Hán nhìn con trâu của cậu bé cũng chẳng thuận mắt lắm.

Tưởng Tiểu Triều nhăn mặt, muốn tìm lời phản bác, vội nói: “Thế, thế ba nắm tay mẹ thì được, chú Hạo Phi sao lại không được?”

“Ba nói không được, vừa nãy con đâu có cho chú Hạo Phi nắm tay mẹ đâu! Ba hôn mẹ cũng không cho con hôn, ba tắm với mẹ cũng không cho con tắm với mẹ!” Cậu bé buồn bực nhìn Tưởng Hán, dùng lời tương tự nói anh: “Ba thật là bá đạo!”

Một tràng lời của cậu bé thốt ra, trong sân vang lên một trận cười khúc khích, cuối cùng lại nhịn cười.

“……” Hồ Dao luống cuống bịt cái miệng nhỏ của cậu bé lại, cảm thấy không còn mặt mũi gặp người nữa.

“Mày cũng mồm mép tép nhảy lắm!” Tưởng Hán lôi cậu bé từ trong lòng Hồ Dao ra thưởng cho hai cái tát, da mặt anh dù sao cũng dày hơn Hồ Dao, huống hồ Tưởng Phục Triều cũng không phải lần đầu tiên đem chuyện của anh và Hồ Dao nói ra ngoài, không giống Hồ Dao xấu hổ không tự nhiên như vậy.

Anh chú ý hơn là câu nói khác của cậu bé: “Chú Hạo Phi của mày muốn nắm tay mẹ mày?!”

Tưởng Tiểu Triều: “Con cảm thấy chú ấy muốn.”

Cậu bé nói xong, dùng tay nhỏ quệt nước mũi, bốp một cái vỗ lên quần Tưởng Hán, âm thầm trả thù hai cái anh vừa đ.á.n.h mình.

Đường Hạo Phi vốn đang ung dung xem kịch hay: “……”

Cái thằng khốn nhỏ này vẫn nói bậy bạ chuyện này trước mặt ba nó!

Ánh mắt bất thiện của Tưởng Hán quét tới, những người khác cũng là ánh mắt nhìn biến thái, Đường Hạo Phi nghiến răng nghiến lợi, từng người từng người một này, chẳng lẽ không thể để hình tượng của anh trước mặt Khâu Dĩnh Văn tốt hơn một chút sao!

“Cái gì mà tôi muốn nắm tay chị dâu! Tôi nghĩ cũng chưa từng nghĩ tới!” Anh bực bội.

“Biến thái quá! Chậc chậc chậc chậc, tôi biết ngay cậu ta là loại người đó mà!”

“Tôi đã nói sớm rồi! Sau này tránh xa cậu ta ra.”

“Cậu ta còn chối cãi! Chậc chậc chậc chậc.”

“Có một lần cậu ta còn……”

Mọi người dường như hoàn toàn không nghe anh giải thích, người một câu tôi một câu nói, Tống Tứ Khải cũng góp vui hai câu.

“Đúng đúng đúng! Mẹ tôi trước kia đã nói rồi, bảo tôi đừng……”

“Ông đây bảo cậu tránh tránh tránh! Mẹ già cậu bảo cậu ăn cứt ch.ó sao cậu không ăn!” Đường Hạo Phi xông lên cho hắn một cước, nhìn không thuận mắt nhất chính là hắn.

“Mẹ già cậu mới bảo cậu ăn cứt ch.ó ấy!” Tống Tứ Khải trả lại anh hai cước.

Chưa đến một lát, hai người lại đ.á.n.h nhau, còn lôi chuyện xưa cũ rích của đối phương ra nói.

“Ấy ấy ấy, đừng đ.á.n.h nữa đừng đ.á.n.h nữa! Tết nhất đến nơi rồi.”

“Đều làm bố người ta rồi, mọi người chín chắn chút đi!”

Tưởng Tiểu Triều vội vàng cầm cái xẻng nhỏ của mình đến bên chuồng ch.ó xúc một xẻng phân ch.ó qua, xem náo nhiệt không chê chuyện lớn: “Đúng rồi đúng rồi, đừng đ.á.n.h nữa, cháu có nhiều cứt ch.ó cho các chú ăn lắm.”

Cậu bé tỏ vẻ hôm nay vừa hay quên vứt, có thể cho bọn họ ăn hết.

Cậu bé cầm cái xẻng nhỏ sán lại gần, trong lúc hỗn loạn cái xẻng trong tay bị vung một cái, cục phân ch.ó bên trên bay lên tạo thành một đường parabol, ném trúng Tưởng Hán ở đằng xa, lại trùng hợp tránh được Tưởng Phục Hằng trong lòng anh.

“Đâu mất rồi?” Tưởng Tiểu Triều chưa phản ứng lại, nhìn dáo dác xung quanh.

“Tưởng Phục Triều!” Một khuôn mặt của Tưởng Hán đen thui.

“Dạ?”

Gân xanh trên trán Tưởng Hán giật giật, nhếch khóe miệng: “Mày lại đây, ông đây thưởng cho mày một bữa ngon!”

“Dạ!” Tưởng Tiểu Triều vui mừng, nhảy nhót chạy tới.

Tưởng Hán nhét Tưởng Phục Hằng đã tỉnh trong lòng vào tay Hồ Dao, xách Tưởng Phục Triều đang cười ngốc nghếch chạy tới, thưởng cho cậu bé một trận đòn.

“Cùng với cứt ch.ó của mày cút ra ngoài!”

“Còn hai cục các cậu nữa, ra ngoài đ.á.n.h cho đủ!” Anh không chỉ đ.á.n.h Tưởng Phục Triều, còn đá Đường Hạo Phi và Tống Tứ Khải đang đ.á.n.h nhau thành một cục ra ngoài.

Triệu Gia Hành xem xong náo nhiệt, ý tứ an ủi Tưởng Hán: “Cần gì phải giận lớn thế Hán ca, đây chẳng phải là vận cứt ch.ó sao, đúng không?”

“Ông đây thấy mày cũng là cục cứt ch.ó! Thích như thế để Tưởng Phục Triều lấy cứt ch.ó nặn cái giường cho mày ngủ! Ánh mắt như cứt ch.ó vậy.” Tưởng Hán vẫn chưa quên chuyện con gái ông chủ mỏ than trước kia.

“……”

Trong sân ầm ĩ một đoàn, chẳng có lúc nào yên tĩnh.

Hồ Dao nhất thời bất lực, nhất thời lại không nhịn được cười.

“Anh mau đi thay quần áo đi.” Cô cười nói với Tưởng Hán: “Lát nữa em giặt sạch cho anh.”

“Con trai em ném cứt vào anh em vui lắm hả?” Thấy cô cười tươi rói, anh bực bội, lúc đi ngang qua cô vỗ Tưởng Phục Hằng trong lòng cô một cái.

Tưởng Phục Hằng bị đ.á.n.h vô cớ đạp đạp chân nhỏ, lông mày khẽ nhíu lại.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.