Tỉnh Lại Ở Thập Niên 80: Có Con Với Người Đàn Ông Lưu Manh - Chương 152: Anh Khá Là Bá Đạo Đấy

Cập nhật lúc: 19/04/2026 08:33

Anh đối với cô luôn rất chu đáo. Từ lúc cô tỉnh lại đến giờ, số câu anh quan tâm cô không dưới hai mươi câu, còn học theo Tưởng Hán, Tưởng Hán làm gì cho cô, cậu bé cũng làm theo y hệt, chạy đi chạy lại bận rộn vô cùng.

Bệnh khỏi, khẩu vị của Hồ Dao cũng tốt lên. Mấy ngày nay cô không ăn được gì, thức ăn trong nhà cũng chẳng còn bao nhiêu.

Dọn dẹp nhà cửa sạch sẽ xong, cả nhà ba người đi một chuyến lên trấn, mua về không ít đồ đạc.

Hồ Dao muốn uống canh t.h.u.ố.c bắc, trong nhà có để rất nhiều d.ư.ợ.c liệu, không phải do Tưởng Hán mua về thì là do anh lên núi đào được. Trước đây cô cùng Tưởng Tiểu Triều đi đào măng cũng đào được một ít, cô đã phơi khô hết cả rồi.

Canh bán bên ngoài Hồ Dao uống cứ cảm thấy thiếu thiếu gì đó, Tưởng Hán lại không biết hầm cho lắm, cô khỏi bệnh rồi nên tự mình ra tay.

Không khí sau cơn mưa thật trong lành, Tưởng Tiểu Triều nhân lúc cô nấu cơm đã dắt con trâu nhỏ và con ch.ó của cậu đi dạo hai vòng.

Lúc chạy về, cậu nói với Tưởng Hán đang chẻ củi rằng dây thừng dắt trâu của cậu bị hỏng rồi, bảo anh mua lại cái mới cho cậu, dáng vẻ nhỏ bé hùng hồn vô cùng.

“Con trâu đó của mày không buộc nó cũng biết đường về nhà! Còn chạy mất được à?” Tưởng Hán đá một cái gạt cậu sang bên cạnh.

Chưa thấy nhà ai nuôi trâu mà nuôi kỹ như thế, cơm trắng, đồ ăn vặt, nước ngọt đều có phần để ăn, là một con trâu thì sẽ không đến mức không biết điều mà tự chạy đi mất.

“Nó không chạy mất hả bố?” Tưởng Tiểu Triều bán tín bán nghi, cuối cùng vẫn chọn tin tưởng bố mình, vứt đại sợi dây thừng bị đứt đi, lạch bạch chạy vào bếp tìm Hồ Dao.

“Mẹ ơi, con thả Ngưu Ngưu về rồi! Hôm nay nó không thích ăn cỏ, ch.ó con ỉa hai bãi cứt...” Cậu lải nhải chuyện gì cũng kể với Hồ Dao.

Thấy Hồ Dao vẫn chưa nấu cơm xong, cậu lại tích cực kéo cái ghế đẩu nhỏ chuyên dụng của mình tới, giúp Hồ Dao trông lửa.

Hồ Dao cong mắt cười, kiên nhẫn đáp lại cậu, giọng nói dịu dàng: “Thế à? Hôm nay nó không ăn cỏ sao, thế lát nữa chúng ta lại cho nó ăn cỏ nhé.”

“Triều Triều đừng ngồi gần quá, xê ghế ra xa một chút.” Cô sợ tàn lửa b.ắ.n vào làm cậu bị bỏng.

Tưởng Hán xách bó củi đã chẻ xong đi vào, liếc mắt một cái đã thấy Tưởng Phục Triều đá văng cái ghế của anh, chiếm mất chỗ nhóm lửa của anh.

Cậu nhóc còn rảnh rỗi sinh nông nổi nói với Hồ Dao mấy chuyện linh tinh, ch.ó ỉa mấy bãi cũng phải báo cáo một tiếng.

Cạn lời là Hồ Dao, người phụ nữ này cũng rảnh rỗi mà đáp lời nó.

“Tưởng Phục Triều, đi ra chỗ khác.” Anh sải bước tới, một tay xách Tưởng Phục Triều đang ngồi trên ghế đẩu nhỏ lên, ném củi xuống khoảng đất trống dưới bếp.

Làm xong những việc này, anh ngồi thẳng xuống cái ghế đẩu nhỏ của Tưởng Tiểu Triều tiếp tục nhóm lửa cho Hồ Dao.

Thân hình anh to lớn, cái ghế đẩu của Tưởng Tiểu Triều thì bé tí, cái ghế đó vốn là làm riêng cho cậu bé.

Tưởng Hán vừa ngồi xuống, cái ghế liền gãy nát.

Tưởng Tiểu Triều vừa kinh ngạc, vừa tủi thân lại vừa tức giận, khuôn mặt nhỏ nhắn phồng lên: “Bố đáng ghét! Ghế của con nát bét rồi!”

“Cái gì mà của mày, đó là của mày à? Ai làm? Nói cho mày bao giờ?” Tưởng Hán nhìn cũng chẳng thèm nhìn cậu một cái, thuận tay nhét luôn cái ghế hỏng vào trong bếp lò.

Anh đôi khi đối xử với Tưởng Tiểu Triều khá tệ, cậu bé không quậy phá ngoan ngoãn, anh lại cố tình chọc cho cậu tức điên lên.

Hồ Dao thấy miệng Tưởng Tiểu Triều càng lúc càng mếu máo, nhíu mày, cũng không hiểu nổi: “Anh đốt ghế của con làm gì.”

“Đúng đấy ạ!” Tưởng Tiểu Triều phản ứng lại tức giận vô cùng, lập tức ôm lấy cái ghế Tưởng Hán làm cũng muốn tống vào trong bếp lò, còn đe dọa.

“Bố phải làm cái mới cho con, nếu không con cũng đốt luôn cái của bố.”

“Mày thử xem.” Tưởng Hán một tay bóp lấy má cậu.

Tưởng Phục Triều sắp bốn tuổi rồi, ngày nào cậu cũng ăn đủ thứ linh tinh, ăn một đống, hai má so với trước đây nhiều thịt hơn hẳn.

Thấy anh bóp khuôn mặt nhỏ nhắn đầy thịt của Tưởng Tiểu Triều đến biến dạng, Hồ Dao gạt tay anh ra, nhẹ nhàng dỗ dành Tưởng Tiểu Triều đang chịu uất ức vô cớ: “Bảo bố làm lại cho con một cái nữa, ăn cơm xong thì làm có được không?”

Tay nghề mộc của Tưởng Hán cũng khá lắm, lúc rảnh rỗi anh sẽ làm một số món đồ chơi nhỏ, bàn nhỏ ghế nhỏ trong phòng Tưởng Tiểu Triều cũng là do anh làm, còn có những món đồ chơi khác nữa.

Hồ Dao nói vậy, cái miệng nhỏ đang chu lên của Tưởng Tiểu Triều từ từ hạ xuống, không chắc chắn nhìn về phía Tưởng Hán: “Bố nhớ phải làm cho con đấy.”

Cậu bé ra vẻ Tưởng Hán phải trả lại ghế đẩu nhỏ cho cậu thì cậu mới tha thứ cho anh.

“Bố sẽ làm mà.”

“Cút!”

Hồ Dao và Tưởng Hán cùng lúc lên tiếng, ý nghĩa hoàn toàn khác nhau.

Miệng Tưởng Tiểu Triều lại mếu xệch, Hồ Dao lườm Tưởng Hán một cái: “Anh làm cho con đi!”

Ai bảo anh tự nhiên lại đi chọc ghẹo con, làm hỏng ghế đẩu nhỏ của con rồi còn đốt đi nữa.

“Em khá là bá đạo đấy Hồ Dao, ông đây có đồng ý làm đâu.” Tưởng Hán nhìn cô, chạm phải ánh mắt hờn dỗi của cô, tặc lưỡi một tiếng.

Nửa tiếng sau.

Tưởng Tiểu Triều nhảy chân sáo chạy đi chạy lại trong sân, giúp Tưởng Hán thu dọn những mảnh gỗ vụn trên đất, cái ghế đẩu nhỏ mới của cậu Tưởng Hán sắp làm xong rồi.

“Bố ơi, con còn muốn cái trống lắc nữa.” Tưởng Tiểu Triều giọng mềm nhũn thỉnh cầu, nửa người nhoài lên đùi Tưởng Hán.

“Muốn cái rắm, đừng có mơ!” Tưởng Hán lấy gậy gạt cậu ra.

“Anh làm cho con đi mà.” Hồ Dao bưng một cốc nước tới cho anh, sao chịu nổi dáng vẻ làm nũng này của Tưởng Tiểu Triều, cười nhìn Tưởng Hán, nói đỡ cho con.

“Đúng đó đúng đó bố ơi, bố làm cho con đi mà~!” Tưởng Tiểu Triều kéo dài giọng, ngoan ngoãn hiếm thấy.

“Cái trước kia của mày đâu? Mới làm được bao lâu, đưa cho ch.ó chơi cũng không hỏng nhanh thế!” Tưởng Hán mắng cậu, cuối cùng vẫn làm cho, ngay cả Hồ Dao cũng có một cái, anh bảo là gỗ thừa nhiều, làm thêm một cái vứt cho cô chơi tùy ý.

“Mẹ ơi, trống lắc của mẹ to hơn của con nhiều quá à.”

“Triều Triều muốn chơi không?” Hồ Dao hơi ngượng ngùng đưa cho cậu, cô đâu phải trẻ con nữa...

Mấy ngày Hồ Dao bị bệnh, Đỗ Tịch Mai và Khâu Dĩnh Văn cũng đến thăm cô, mang cho cô không ít đồ, Khâu Nhã Dung còn cho cô mượn tạm con b.úp bê nhỏ của mình, giọng sữa non nớt nói con b.úp bê đó là do Khâu Dĩnh Văn làm cho cô bé từ lúc cô bé còn là em bé, lúc cô bé bị bệnh cũng là nó chơi cùng cô bé, có nó chơi cùng Hồ Dao sẽ mau khỏi thôi.

Thực ra những lời này cũng là do Khâu Dĩnh Văn dỗ dành cô bé lúc trước, một hai năm trước sức khỏe cô bé không tốt lắm, năm kia càng tệ hơn, cô mang theo Khâu Nhã Dung đi đâu cũng tốn kém, không thể thường xuyên ở bên cạnh, chơi cùng cô bé phần lớn thời gian là con b.úp bê nhỏ.

Tưởng Tiểu Triều không bỏ được cái chăn nhỏ đắp từ lúc mới sinh đến giờ, còn Khâu Nhã Dung thì là con b.úp bê nhỏ của cô bé.

Con b.úp bê nhỏ của cô bé chơi lâu như vậy rồi, sớm đã rách nát sắp hỏng, nhưng cô bé cứ không nỡ vứt, Khâu Dĩnh Văn khâu khâu vá vá cho cô bé, bông bên trong cô cũng lén giúp cô bé thay mấy lần rồi.

“Con bé ngay cả tôi cũng không cho đụng vào b.úp bê của nó đâu, sợ tôi vứt đi mất.” Khâu Dĩnh Văn biết Khâu Nhã Dung còn lén cho Hồ Dao mượn con b.úp bê đó, dở khóc dở cười.

Con bé đối với Hồ Dao cũng hào phóng thật.

Cũng không phải, con bé đó đối với ai hình như cũng hào phóng cả, chỉ là mức độ phải tùy người, nếu đổi lại là Đường Hạo Phi, thì anh ta chẳng có chút đãi ngộ nào đâu.

Hồ Dao cười cười, trả lại con b.úp bê nhỏ được đựng cẩn thận trong túi cho cô bé, trẻ con có nhiều hành động đúng là kỳ lạ lại đáng yêu.

Tưởng Hán vì cô bị bệnh, đã mấy ngày không ra ngoài làm việc, bây giờ cô khỏi rồi, cam đoan đi cam đoan lại là mình không sao, anh do dự nửa ngày mới chịu đi ra ngoài, trước khi đi còn đích thân đưa cô đến chỗ Khâu Dĩnh Văn.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.