Tiểu Khách Điếm Của Phu Lang (phần 3) - Chương 106
Cập nhật lúc: 11/07/2026 10:02
Thư Thụy nghe thấy tiếng hô tiệm ép dầu bốc hỏa từ trong mớ âm thanh hỗn loạn thì trong lòng không khỏi sốt ruột, cái nơi tích đầy dầu mỡ như thế mà phát hỏa thì đúng là chuyện kinh thiên động địa!
y vội vội vàng vàng sửa sang lại quần áo, định bụng cũng phải chạy ra ngoài xem sao, ngặt nỗi vừa mới mở chốt cửa, bàn tay sờ lên mặt, y bỗng sực nhớ ra mình còn chưa kịp thoa phấn.
Bên ngoài đang loạn cào cào như thế, hàng xóm láng giềng chắc đều đã đổ ra đường cả rồi, đến lúc đó đột nhiên nhìn thấy dung mạo thật của y thì biết giải thích làm sao.
Thư Thụy suy đi nghĩ lại, tính quay vào phòng chỉnh trang một chút, ai dè một chân còn chưa kịp đạp vào trong phòng, bỗng nghe thấy một tiếng động lớn như có vật gì rơi xuống đất truyền từ phía chính đường đến.
"Lục Lăng, bên ngoài thế nào rồi, có cháy lớn lắm không?"
y khẽ nghiêng người tới trước hỏi một tiếng, trong sân tối om như mực, mưa trút xuống vừa to vừa dày hạt, nhưng lại chẳng nghe thấy tiếng đáp lời.
Cửa chính đang mở toang, một luồng gió lớn ùa vào, cây đèn dầu trong phòng thoáng cái đã bị thổi tắt phụt.
Trong ngoài sân viện tức thì chìm vào một màn đen kịt, có điều từ vị trí này ngược lại có thể nhìn thấy những quầng lửa bốc cao ngùn ngụt ở bên ngoài, xem ra thế lửa đang bùng lên dữ dội vô cùng.
Tim Thư Thụy thót lên một cái, không kìm được lại cất tiếng gọi: "Lục Lăng?"
Thế nhưng đáp lại y, ngoại trừ tiếng mưa rơi xối xả chan chát thì vẫn không có một ai lên tiếng.
Thư Thụy nhíu c.h.ặ.t đôi mày, thầm nghĩ người này cứ im hơi lặng tiếng thế là có ý gì, y dò dẫm bước nửa chân ra ngoài, trong lòng lờ mờ cảm thấy có điều gì đó không ổn.
Cái tên nhóc kia ngày thường tuy có đôi lúc thích bỡn cợt trêu hoa, nhưng vào cái lúc đầu sóng ngọn gió thế này, chẳng có lý nào lại bày ra mấy trò đùa dai như vậy với y.
y sinh lòng nghi ngại muốn thoái lui trở vào, vừa vặn ngay lúc đó một tia chớp đột ngột rạch ngang bầu trời, chiếu sáng vạn vật trong một cái chớp mắt. y ngẩng đầu lên, liền nhìn thấy một bóng đen đang trượt dài xuống từ trên tầng hai phía chính đường, trông sống động chẳng khác nào một con nhện đen khổng lồ.
Chỉ là còn chưa kịp nhìn cho thật rõ ràng, sân viện và chính đường lại một lần nữa chìm vào bóng tối.
Tim Thư Thụy lập tức vọt lên tận cổ họng, cho dù không nhìn kỹ được dung mạo, y cũng có thể khẳng định một trăm phần trăm kẻ đó tuyệt đối không phải là Lục Lăng.
"Bịt" một tiếng vang lên, y liền cắm đầu chạy biến về phòng mình, vội vàng trở tay gài c.h.ặ.t then cửa.
Chẳng rõ kẻ đục nước béo cò, thừa dịp hỗn loạn lẻn vào cửa tiệm này là hạng người nào, nhìn cái dáng bộ đen thui một cục kia, kiểu gì cũng không giống người đàng hoàng lương thiện.
Then cửa đã cài chắc, nhưng đôi bàn tay y thì vẫn không ngừng run rẩy.
Trong cái đêm tối mịt mù giông bão này, có muốn chạy cũng chẳng biết đường nào mà chạy, chỉ đành cách ly bản thân với kẻ thủ ác ở bên ngoài trước.
Thư Thụy đứng áp c.h.ặ.t lưng vào sát vách tường, tim đập thình thịch liên hồi, đến thở mạnh cũng không dám, tay vớ lấy một cái vò gốm nắm c.h.ặ.t, chăm chú dán mắt vào cửa sổ và cửa chính, chỉ đợi nghe thấy chỗ nào có động tĩnh là sẽ lập tức nện thẳng vào đó.
Nếu như kẻ kia thật sự muốn đập cửa xông vào hành hung, y cũng chỉ có thể dùng cách này để tranh thủ chút thời gian mà mở cửa tháo chạy ra ngoài.
Ngặt nỗi bên ngoài ngoại trừ tiếng gió mưa gầm rú ra thì không tài nào nghe thêm được bất kỳ động tĩnh nào khác, điều này lại càng khiến lòng người thêm phần hoang mang, không biết đường nào mà lần.
y đâu có ngờ cái bóng đen ở bên ngoài kia, thực chất cũng đã bị Thư Thụy làm cho kinh động từ sớm. Hắn ta thấy Thư Thụy gào lên hai tiếng lớn mà chẳng thấy có ai khác bước ra, lập tức đoán định trong nhà này không còn ai nữa, chỉ có một mình y lẻ bóng ở lại trông nhà.
Hơn nữa người này còn co giò chạy biến vào trong phòng rồi chốt c.h.ặ.t cửa lại, nói không chừng là trong phòng có cất giấu tài vật hệ trọng gì đó.
Trong lòng hắn ta nảy sinh lòng tham, muốn xông vào lục lọi một phen, nhưng lại vẫn sợ người ta nhìn ra hành tung của mình, chung quy hắn ta cũng không muốn rước vào tội liên quan đến mạng người.
Đảo mắt một vòng, hắn ta mò mẫm tiến lại gần căn phòng đó, bóp nghẹt giọng nói: "Khôn hồn thì ném hết tài vật đáng tiền ra đây, ta sẽ giữ lại mạng ch.ó cho ngươi, nếu không biết điều, thì đừng trách ta ra tay độc ác!"
Thư Thụy giật nảy mình, kẻ này quả thực gan to bằng trời, dám công nhiên tống tiền giữa đêm hôm thế này.
y đời nào lại phạm phải cái sai lầm ngu muội ấy, ngoan ngoãn nghe lời hắn ta thu gom tài vật rồi mở cửa sổ dâng cho người ta, chỉ sợ đến lúc đó mất tiền là chuyện nhỏ, mà còn phải rước lấy cái vạ lớn hơn vào thân.
Tên tặc t.ử thấy trong phòng không có động tĩnh gì, nghĩ bụng chắc là chưa dọa được người ta, bèn định giở ra ngón nghề bản lĩnh của mình, leo lên bờ tường rồi trèo thẳng lên mái nhà, để xem rốt cuộc trong phòng bài trí ra sao.
Nếu như căn phòng bên cạnh trống huếch trống hoác đến cả một cái giường ngủ cũng không có, thì e là hắn ta đã vào nhầm chỗ nghèo kiết xác, uổng phí công sức của hắn ta.
Thế nhưng, hắn ta vừa mới mò tới dưới chân tường, đang chuẩn bị thi triển công phu leo tường của mình.
Bỗng nhiên, sau gáy hắn ta hứng trọn một cú nện ngàn cân, hóa ra là một cú đá bay người giáng thẳng xuống!
Trong thoáng chốc đất trời như điên đảo, hai con mắt nổ đom đóm vàng còn chưa kịp tan đi, hai tay đã bị bẻ ngoặt ra sau lưng khóa c.h.ặ.t, một cơn đau thấu xương thấu tủy lập tức xộc thẳng lên đại não.
Bên tai hắn ta bỗng nhiên vang lên một giọng nói lạnh lùng, âm u như quỷ mị:
"To gan dám thừa nước đục thả câu lẻn vào trộm cướp, đã làm cái trò gà trộm ch.ó cướp này, giờ ta có vặn gãy cổ ngươi, ném xác ra ngoài kia, chắc cũng chẳng có ai đến nhận dạng đâu nhỉ."
Tên tiểu tặc lạnh toát cả gáy, bản thân hắn ta vốn làm cái nghề trộm đêm này, đôi tai là thính hơn người thường rất nhiều, vậy mà hắn ta lại không hề hay biết từ lúc nào trong nhà lại xuất hiện thêm một người nữa, hơn nữa còn tiếp cận hắn ta một cách thần không biết quỷ không hay như vậy.
Mồ hôi lạnh tuôn ra như tắm, hắn ta biết trận này đã đụng phải bức tường thép, gặp phải thú dữ rồi, liền vội vàng cầu xin tha mạng: "Gia gia tha mạng, gia gia tha mạng! Ta vào đây chưa từng lấy một món đồ nào, đồ đạc kiếm được đêm nay ta xin dâng hết để hiếu kính, chỉ y ngài tha cho ta một cái mạng hèn này thôi ạ."
Thư Thụy ở trong phòng nghe thấy tiếng động, liền vội vã gọi lớn: "Lục Lăng, Lục Lăng! Ngươi đã về rồi phải không?"
"Ta về rồi, đã khống chế được tên tặc t.ử, ngươi có làm sao không?"
Bên ngoài thế lửa lớn, Lục Lăng có chạy qua tiệm ép dầu xem thử, bảo là quay về lấy thùng chậu để phụ giúp dập lửa, ai dè vừa mới đặt chân trở lại cửa tiệm đã phát giác ra điểm bất thường.
Hắn nín thở lẻn vào trong, quả nhiên bắt quả tang tên tặc t.ử này.
Lục Lăng thầm nghĩ cũng may là mình trở về kịp thời, bằng không bên ngoài hỏa hoạn, trong nhà lại gặp cướp, chẳng biết sẽ sinh ra tai họa lớn đến nhường nào.
Nghĩ đến việc tên tiểu tặc này đã dọa cho Thư Thụy một trận khiếp vía, hắn liền tức giận giáng thêm một cước, dẫm bẹp gã dưới lòng bàn chân, khiến gã đau đớn gào khóc t.h.ả.m thiết.
"Ta không sao."
Thư Thụy nghe thấy âm thanh quen thuộc, bấy giờ mới trút được gánh nặng trong lòng, thực chất là sau lưng y đã vã ra biết bao mồ hôi lạnh, áo lót bên trong đều đã bị thấm ướt sũng.
y nuốt nước bọt một cái, tháo then cửa bước ra ngoài, trong sân vẫn tối om om, vừa mới bước chân ra khỏi cửa đã bị tên tiểu tặc đang bị Lục Lăng khống chế dưới đất làm cho vấp một cái.
Đôi chân y sau trận kinh hoàng vừa rồi vốn dĩ đã có chút bủn rủn, nay lại bất ngờ bị người ta làm cho vấp té, cả thân mình liền đổ rạp lao về phía trước.
Cũng may là y không thật sự lao thẳng mặt xuống sân viện lát đầy đá tảng, vì vòng eo đã kịp thời được một cánh tay săn chắc, đầy sức lực đỡ lấy.
Giữa làn chớp giật sấm truyền, chân trời chợt xẹt qua vài luồng ánh sáng ch.ói lòa.
Lục Lăng ôm trọn lấy thân hình mảnh khảnh, mềm mại của người trong lòng, khẽ thở phào nhẹ nhõm một hơi.
Thế nhưng chỉ trong một cái chớp mắt, trái tim hắn bỗng co thắt dữ dội.
Bàn tay hắn mở rộng ra đã có thể ôm trọn lấy một nửa vòng eo của người trong lòng, hoàn toàn không cần lo lắng y sẽ ngã xuống, thế nhưng lực đạo nơi bàn tay hắn theo luồng ánh sáng lóe lên trong tích tắc của tia chớp, bỗng nhiên lại siết c.h.ặ.t thêm vài phần.
Lục Lăng không thể tin nổi vào mắt mình, định bụng muốn nhìn kỹ lại vị ca nhi trong lòng mình thêm một lần, thì không gian xung quanh lại một lần nữa chìm vào một màn tối tăm mịt mùng.
Trời đất tối tăm, nhưng trong tâm trí hắn, một gương mặt nghiêng trắng trẻo, mịn màng như viên trân châu không chút tì vết kia, lại cứ vương vấn mãi chẳng chịu tan đi.
Lục Lăng đứng đờ người ra đ.á.n.h mất đi phản xạ, nếu như không phải vì quá quen thuộc với thân hình này, giọng nói này và cả mùi hương này, hắn chỉ sợ là mình đã ôm nhầm người, chắc chắn sẽ thẳng tay ném phăng người ta ra xa tám trượng rồi.
Thư Thụy sau cơn kinh hoàng cũng đã hoàn hồn trở lại, cảm giác Lục Lăng ôm mình có chút quá c.h.ặ.t, eo cũng bắt đầu thấy đau đau rồi.
y mượn lực của Lục Lăng để đứng vững lại thân mình, thấy người kia vẫn chưa có ý định buông tay ra, bèn nhẹ nhàng gạt gạt bàn tay ấm nóng của hắn: "Ta không sao rồi."
"Ngươi..."
Lục Lăng lời đến cửa miệng, xoay vần vài lần, cái lưỡi giống như bị thắt nút lại vậy, không tài nào thốt ra lời cho rõ ràng được.
Sực nhớ tới tên tiểu tặc còn đang nằm dưới chân mình, hắn dứt khoát nuốt một bụng những lời nói hỗn loạn không rõ ràng kia ngược trở vào.
Hắn cố dồn hết tâm thần, bình ổn lại giọng điệu, vờ như chưa từng có chuyện gì xảy ra mà bảo: "ngươi cẩn thận một chút, đừng sợ, có ta ở đây rồi."
"Ta không sợ nữa."
Thư Thụy quả thực không nói dối, mặc dù sau đó mới phát giác ra cái vò gốm dùng để phòng thân trong phòng lúc nãy vẫn còn đang được y nắm c.h.ặ.t chằn chằn trên tay, nhưng thời khắc này có Lục Lăng ở đây, dẫu cho trời đất có tối om không một ngọn đèn, lòng y vẫn thấy vô cùng vững chãi.
"Ngươi đã qua phía tiệm ép dầu chưa, thế lửa có nghiêm trọng lắm không, quan sai đã đến chưa?"
Tâm thần Lục Lăng có chút mơ màng, trong đầu hiện lên biết bao nhiêu câu chuyện ma quỷ tạp đàm từng nghe qua trước đây.
Thư Thụy thấy hắn nửa ngày trời không đáp lời, bèn lặp lại câu hỏi một lần nữa: "Lục Lăng?"
Lục Lăng định lại tâm thần, nói: "Vừa rồi đã có người đi thông báo cho quan phủ rồi, phía bên này khói đen bốc lên cuồn cuộn, chắc là phía quan phủ bên kia cũng có thể nhìn thấy được. Trong tiệm tích trữ nhiều dầu, lửa lại lớn, nhất thời rất khó dập tắt, nói không chừng sẽ cháy lan từ nhà này sang nhà khác, một khi thế lửa lan rộng ra thì hậu quả sẽ khôn lường."
Thư Thụy nghe thấy tình hình nghiêm trọng đến vậy, lòng liền thắt lại, bảo: "Vậy ngươi mau giải tên tặc này giao cho quan sai đi, ta ở đây cũng thu dọn đồ đạc một chút, rồi còn phụ giúp múc nước dập lửa."
Bên ngoài đã loạn thành một đoàn, Lục Lăng cũng tạm thời thu lại những suy nghĩ vẩn vơ, trước tiên lôi tên tiểu tặc kia ra ngoài, trước khi ra cửa còn cẩn thận kiểm tra trong ngoài khách điếm một lượt, thấy không có đồng bọn ẩn nấp mới hoàn toàn yên tâm.
Thư Thụy thắp đèn lên, thu xếp gọn gàng những của cải tài vật hệ trọng cho vào trong hòm xiểng, đến lúc đó nếu lửa thật sự không ngăn được mà lan qua đây, chạy vào xách những đồ quan trọng này đi cũng sẽ nhanh hơn.
Thu xếp xong xuôi những việc này, y bước ra ngoài xách thùng chậu chuẩn bị lao ra ngoài, bấy giờ mới sực nhớ ra mình lại quên thoa phấn rồi.
Đôi lông mày y khẽ động, vừa rồi không phải là đã bị Lục Lăng nhìn thấy rồi chứ?
Nhưng mà vừa rồi trời tối thui tối mò lại không thắp đèn, chỉ có tia chớp rạch lên vài cái, vừa hỏa hoạn lại vừa gặp cướp, chỉ sợ hắn cũng chẳng có tâm trí đâu mà để ý đến những điều này.
Thư Thụy suy nghĩ hỗn loạn một hồi, rồi lại quẳng những chuyện này ra sau đầu, nhanh ch.óng dặm lại khuôn mặt cho chỉnh tề, rồi vội vàng chạy đi phụ giúp dập lửa.
