Tiểu Khách Điếm Của Phu Lang (phần 3) - Chương 101

Cập nhật lúc: 10/07/2026 04:01

"Ngươi đừng có chỉ được cái miệng hứa hẹn cho hay, đến lúc đó lại chẳng dám nhận, làm mất mặt nam nhi đại trượng phu."

Thư Thụy thấy gã này miệng mồm nhanh nhảu, lời còn chưa nghe hết đã lo vội vàng đáp ứng.

Lục Lăng lại bảo: "ngươi cứ việc nói."

Thư Thụy nhìn bộ dạng tràn đầy quả quyết của hắn, mím mím môi, hơi quay lưng đi một chút: "Điều thứ nhất, ngay cả khi hai ta đã mến nhau, nhưng chung sống dưới một mái nhà, trai đơn trai chiếc, sức lực hai ta lại chênh lệch, ngươi không được phép có những tâm tư bất chính."

Lục Lăng vừa nghe thấy lời này, lập tức cuống cả lên, liền nhảy bổ ra trước mặt Thư Thụy. Hắn cau mày nhăn mặt: "Nghĩ trong đầu cũng không được sao? Như vậy chẳng phải là quá khắt khe rồi sao?

Trước kia lúc ta luyện võ, giáo tập bắt đứng một chân trên cọc gỗ cao ba trượng, bề ngang chưa đầy một lòng bàn tay, cũng chỉ quy định tay chân không được phép cử động, chứ đâu có nghiêm khắc đến mức bắt trong não cũng phải nghĩ là không được động đậy."

Mặt Thư Thụy hơi đỏ lên: "Ai thèm quan tâm ngươi nghĩ cái gì, ta có phải con sâu trong bụng ngươi đâu. Tóm lại là ngươi không được tùy tiện đụng chạm vào ta."

Lục Lăng khẽ thở phào một hơi, nhìn người trước mặt, "ừm" một tiếng.

"Ta biết rồi. Ta sẽ không bắt nạt ngươi."

Thư Thụy bấy giờ mới hài lòng được đôi chút. Xong, y xòe tay ra trước mặt Lục Lăng: "mang cái giấy chứng nhận gửi tiền ở tiền trang hôm trước định đưa cho ta ra đây."

Chân mày Lục Lăng khẽ nhúc nhích, hắn khoanh hai tay trước n.g.ự.c, trêu chọc: "Trước đây nói thế nào cũng khăng khăng không thèm nhận, giờ biết hối hận rồi, ngược lại lại đi đòi ta sao?"

Thư Thụy chẳng thèm sợ cái trò trêu chọc của hắn, chỉ nói: "Trước đây hai ta có quan hệ gì? Bây giờ lại đang hướng tới mối quan hệ gì? Đã tính chuyện tốt với nhau, không chừng ta sẽ bị tổn hại danh tiếng, thế thì ta tự nhiên phải quản lý thứ quan trọng nhất của ngươi rồi."

Lục Lăng bật cười: "Được, đều nghe theo ngươi."

"Điều thứ ba này, cũng là điều vô cùng hệ trọng."

Thư Thụy nhìn Lục Lăng, nghiêm túc nói: "Nếu như có một ngày hai ta đường ai nấy đi, bất luận là vì nguyên do gì, cũng mong đôi bên đừng có dây dưa không dứt, cũng đừng oán hận hay phỉ báng lẫn nhau, tụ tán êm đẹp, không uổng công tốt với nhau một đoạn.

Ba điều này, liệu ngươi có làm được không?"

Lục Lăng nghe xong, chân mày đã nhíu c.h.ặ.t lại thành một cục.

"Hai điều trước ta không có ý kiến, chỉ có điều cuối cùng này... ta không làm được."

"Tại sao lại phải tách ra với ta, lại còn không cho người ta cứu vãn? Như vậy quá là vô lý rồi!"

Thư Thụy mím mím môi: "Điều cốt lõi ta muốn nói là đừng có oán hận phỉ báng nhau cơ mà."

"Nếu không có chuyện tách ra ở phía trước, tự nhiên sẽ chẳng có những mối lo âu ở phía sau."

Lục Lăng nói: "Như vậy không được, nếu nhất định phải tuân theo điều khoản này, ta cần phải bổ sung thêm một câu nữa."

"Bổ sung cái gì?"

"Hai ta mến nhau, bắt buộc phải hướng tới chuyện thành thân sau này, không được phép vì giữa đường cãi vã, hay là gặp phải trở ngại gì mà dễ dàng mở miệng nói lời chia tay."

Thư Thụy ngẩn ra, khẽ rủ hàng mi xuống, nhưng khóe miệng lại không tự chủ được mà cong lên.

Đêm đến, Thư Thụy nằm trên giường.

Ngón tay y mân mê tấm thẻ bài của tiền trang vừa trấn lột được từ chỗ Lục Lăng, đôi mày thanh tú cong cong, tận sâu trong lòng rốt cuộc cũng khó giấu nổi niềm hoan hỉ.

Có thể cùng hắn đi đến bước đường này, là chuyện trước đây y chưa từng dám nghĩ tới. Y không nhịn được mà nghĩ, có lẽ khi trở lại phủ Triều Tịch, hương hồn cha nương thương xót y, nên mới che chở cho y dọc đường tuy có chút trắc trở nhỏ, nhưng chung quy lại vẫn là thuận buồm xuôi gió.

Y đặt tấm thẻ bài xuống, cẩn thận cất kỹ.

Quay đầu nhìn thấy tấm gương đồng đặt trên ghế, trong lòng Thư Thụy có chút lưỡng lự, nghĩ xem có nên nói cho Lục Lăng biết dung mạo thật của mình hay không.

Cái gã ngốc này thấy y dùng phấn son, thế mà lại còn nghĩ đến chuyện mua bột trân châu về cho y dùng, xem ra hắn cũng thật là chịu chi tiền vì y.

Nhưng nghĩ lại, ngày tháng còn dài, cứ từ từ rồi cho hắn biết cũng được, đỡ cho hắn được nước lại lên mặt quá sớm.

Nghĩ ngợi xong xuôi, Thư Thụy kéo tấm chăn mỏng đắp lên người, thả lỏng toàn thân, đã lâu lắm rồi y không được thư thái như vậy.

Nằm một lát, y lại kéo chăn trùm kín mít cả đầu, một mình trốn ở trong chăn vụng trộm cười một hồi.

Một lúc sau, y kéo chăn xuống, lại khôi phục dáng vẻ đoan trang trầm ổn như ngày thường.

Y nghiêng đầu, xoay người nằm hướng về phía căn phòng bên cạnh.

"Lục Lăng."

"Ơi?"

Thư Thụy nghe thấy tiếng đáp lại, đôi mắt mở to hơn một chút, nghĩ bụng gã này tai thính thật đấy, không biết chừng nãy giờ vẫn luôn nhìn trộm nghe lén động tĩnh bên này của y hay không nữa?

"Ngươi đã ngủ chưa?"

Lục Lăng nằm trên chiếc nệm trải dưới đất, nghe thấy giọng nói của Thư Thụy, khóe miệng khẽ nhếch lên:

"Sao thế, muốn bảo ta qua đó ngủ cùng ngươi à?"

Thư Thụy nghe vậy mặt đỏ bừng lên, sao lại có hạng người không biết xấu hổ đến mức này cơ chứ?

Y im lặng một chốc, rón rén nhỏ nhẹ ngồi dậy, đi chân trần đến bên cạnh cửa, nhẹ nhàng gài cái then cửa chắc chắn nhất lại.

Xong xuôi, y liền chui tọt về lại trên giường: "Được thôi, ngươi qua đây đi."

Chân mày Lục Lăng khẽ nhúc nhích, sao hắn không nghe thấy người kia đang lén lút gài c.h.ặ.t then cửa cơ chứ, biết thừa là y lại muốn giở trò nghịch ngợm rồi.

Thế nhưng, hắn vẫn nhỏm dậy.

"Người chắc chắn chứ? Ta mà qua thật là vào được đấy nhé, tốt nhất là ngươi nên đóng c.h.ặ.t cả cửa sổ vào luôn đi."

Tim Thư Thụy đập thình thịch một cái, nghĩ đến việc gã này trước kia làm việc cho nhà quyền quý ở Kinh Thành, chuyện leo tường lật ngói, đột nhập phòng ốc của người ta chắc cũng dễ như ăn cháo uống nước vậy.

Y ho khan một tiếng: "Ngươi nói cái gì đấy, ta nghe không rõ, ngủ đây."

Khóe miệng Lục Lăng khẽ giật giật, rồi lại nằm vật xuống tấm nệm dưới đất.

Thư Thụy dỏng tai lắng nghe động tĩnh một hồi lâu, thấy Lục Lăng không có qua thật, bấy giờ mới an tâm ôm lấy một nửa tấm chăn, chìm vào giấc ngủ.

Quả là một giấc ngủ ngon, cả đêm không mộng mị.

Cứ như vậy trôi qua vài ngày, Lục Lăng chạy tới võ quán Trương Sư mấy bận, cũng định đoạt xong công việc giáo tập ở bên đó.

Chức vụ là phó giáo tập, một tháng được nghỉ ngơi tám ngày, tiền lương mỗi tháng là bốn quan sáu tiền. Vị quán chủ kia vô cùng thưởng thức bản lĩnh của Lục Lăng, chỉ là cũng không thể phá vỡ quy củ của võ quán, bèn bảo hắn cứ an tâm làm việc ở võ quán trước, sau này tự khắc có tiền đồ mở rộng.

Về phần Thư Thụy, y vừa bán các loại nước giải khát, vừa lo việc đưa cơm hộp ra bên ngoài, trong thời gian này còn kiếm thêm được một mối làm ăn ở bến tàu.

Ngặt nỗi lúc này Lục Lăng đã nhận việc ở võ quán, không thể tùy tiện rời đi được nữa, Thư Thụy kiểu gì cũng phải tìm thêm người thì mới xoay xở cho xuể, may mắn là y hỏi thăm Tình ca nhi thì trong lúc rảnh rỗi hắn ta có thể đến giúp một tay.

lần này Thư Thụy quyết không cho phép hắn ta từ chối nữa, coi như là thuê người làm, kết toán tiền công một ngày sòng phẳng cho hắn ta, hai bên giao ước rõ ràng, sau này hễ có mối làm ăn ở bến tàu thì y sẽ thuê Tình ca nhi theo giá của thợ làm thuê thời vụ đến giúp một tay.

Tình ca nhi dạo này ở nhà chỉ nhận mấy việc giặt giũ thuê cho người ta, tháng mùa hè giặt quần áo không sợ lạnh chân lạnh tay, nhưng giá cả lại rẻ mạt, một chậu quần áo lớn mới đổi được có vài đồng tiền, chẳng bằng giá giặt giũ vào mùa đông, thế nên tất nhiên hắn ta rất vui mừng khi được Thư Thụy gọi đi làm việc.

Thỉnh thoảng, những lúc không có việc giặt giũ, hắn ta được rảnh rỗi, dẫu Thư Thụy không gọi thì hắn ta cũng tự mình chạy qua phụ giúp trông nom đôi chút việc buôn bán nước giải khát của cửa tiệm.

“Đơn lão nương t.ử ngày thường hay làm công việc gì? Nếu bà ấy ra ngoài rồi thì tam muội nhà ngươi chơi bời giải trí bằng cách nào?"

Thư Thụy ngày hôm nay mua được ít củ sen, băm nhỏ thịt heo, dùng thêm hành gừng tỏi băm cùng nước tương để nêm nếm gia vị, sau đó nhồi vào trong các kẽ củ sen cắt lát, kẹp lại rồi nhúng qua một lớp bột bọc ngoài, thả vào chảo dầu chiên lên.

Y làm ra một mẻ kẹp sen chiên giòn rụm, vàng ươm đẹp mắt.

Sẵn tiện chảo dầu nóng, y còn chiên thêm cả cá viên và chả viên hải sản thập cẩm.

Y nhận thấy những vị khách đến chỗ y uống nước giải khát, đôi khi còn gọi với các hàng rong bên ngoài mua mấy món ăn vặt mang vào để nhắm cùng nước.

Vào trong tiệm mà chỉ đơn thuần uống chút nước giải khát thì quả thực có hơi đơn điệu, nếu là người qua đường vội vã hoặc chỉ muốn uống nước giải khát cho đỡ khát thì không nói, chứ những hạng người nhàn tản, cái miệng đã nếm vị ngọt rồi thì lại cứ thèm thêm vị mặn vị cay.

Nghĩ bụng đã có khách sẵn sàng ăn món ăn vặt, Thư Thụy dứt khoát cũng tự làm ra một ít để bán, không để cho mấy gã bán hàng rong bên ngoài hưởng hết phần lợi, dù sao bếp lò xoong chảo đều có sẵn, dùng cũng rất tiện tay.

Hôm trước ở ngoài chợ nhặt được bốn cân chân gà, y mang về chần qua nước sôi để khử sạch mùi hôi tanh, sau khi luộc chín thì đem ướp với chút gia vị trước, rồi vớt chân gà bỏ vào trong một cái cối giã, sau đó đem quất nhỏ, hoa tiêu, hành tỏi cùng nước xốt hòa cùng một chỗ rồi giã cho dập một nửa.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.