Tiểu Khách Điếm Của Phu Lang (phần 3) - Chương 96
Cập nhật lúc: 08/07/2026 16:05
Thư Thụy không làm gì được hắn ta, đành thôi không ép đưa tiền công nữa, bèn gọi hắn ta quay lại vì còn có chuyện muốn nói.
Tình ca nhi bán tín bán nghi: "Ngươi đừng có lừa ta đấy nhé, định gọi ta lại để nhét tiền vào tay chứ gì."
Thư Thụy bị hắn ta làm cho dở khóc dở cười: "Ta mà là đại phú hộ thật thì chắc đang lo tiền của mình không tiêu bớt đi được đấy."
Lúc này Tình ca nhi mới chịu quay trở vào. Thư Thụy gọi hắn ta vào phòng mình ngồi, rót một chén trà hoa nhài, rồi từ trong hòm xiểng tìm ra một hộp kem dưỡng tay tặng cho hắn ta.
"Ta nghe ngươi bảo đang muốn tìm việc làm, vừa hay ta cũng tính toán, sau này chỗ này của ta sửa sang xong xuôi, khách điếm mở cửa trở lại thì chắc chắn phải tuyển thêm chạy vặt đến phụ giúp."
"Trước đây ta cũng từng thuê thợ làm thời vụ, có điều giữa người với người còn phải xem có hợp tính hợp nết hay không, khó mà tìm được người có duyên."
"Ta thấy trước kia ngươi từng làm việc ở khách điếm, chân tay lại nhanh nhẹn tháo vát, hiếm có ai bì kịp. Thêm nữa hai chúng ta lại hợp chuyện, nên ta mới dày mặt hỏi ngươi một câu: Chờ khi khách điếm của ta khai trương, ngươi có bằng lòng tới giúp ta một tay không?"
Tình ca nhi nhận được hộp kem dưỡng tay của Thư Thụy đã vui mừng khôn xiết rồi, vốn tưởng Thư Thụy giữ mình lại chỉ để nói chuyện tào lao, không ngờ y lại thực sự muốn bàn chuyện chính sự với mình.
Hắn ta hoàn toàn không ngờ Thư Thụy lại muốn gọi mình đến đây làm việc, nhất thời mừng rỡ không thôi: "Sao ta lại không bằng lòng cho được!
Chưa nói đến tình nghĩa giữa hai chúng ta, chỉ riêng một vị chưởng quầy có tâm tính tốt như ngươi thì đúng là đốt đuốc tìm khắp thiên hạ cũng chẳng ra! Thêm nữa, phố Thập Lý này cách nhà ta cũng không xa, đi lại đều thuận tiện. Ta có nát óc suy nghĩ cũng chẳng tìm đâu ra một chỗ làm việc tốt như thế này."
Thư Thụy thấy hắn ta vui mừng thì vội giữ người lại, nói: "Ngươi khoan hãy chỉ nhìn vào cái tốt của ta, ta cần phải nói cho ngươi hiểu rõ một chuyện, hiện tại ta chưa thể lập tức mở cửa tiệm lại ngay được.
Ngươi cũng thấy rồi đấy, trong khách điếm chưa sửa sang xong, giường chăn bàn ghế đều chưa đóng. Cứ cho là bây giờ ta ra xưởng mộc đặt hàng, rồi mua sắm đồ đạc, thì cũng phải mất mười ngày nửa tháng, chưa kể hiện tại tiền bạc trong tay không dư dả, nhất thời chưa thể đi đặt làm ngay được."
"Ta nghĩ thế này, trong thời gian chờ cửa tiệm sửa sang, ngươi cứ tự nhiên đi tìm xem có công việc nào khác không. Nếu có chỗ nào tốt hơn thì ngươi cũng không cần phải bận lòng về chỗ ta. Còn nếu đến lúc ta thu xếp xong xuôi mà ngươi vẫn chưa tìm được chỗ nào thích hợp, thì theo như lời đã hẹn, ngươi lại tới chỗ ta."
"Như vậy có được không?"
Tình ca nhi định bụng mở miệng nói ngay là dẫu có phải chờ ba năm tháng hắn ta cũng sẵn lòng đợi để tới chỗ Thư Thụy, nhưng rốt cuộc hắn ta lại nuốt những lời đó vào trong, sợ làm vậy sẽ khiến Thư Thụy nghĩ mình là đứa bốc đồng, không biết suy nghĩ chín chắn.
Hắn ta bèn đáp: "Được! Ta đều nghe theo lời ngươi. Việc làm ở bên ngoài nhìn thì nhiều thật, nhưng chưa chắc đã dễ tìm. Mấy cửa tiệm lớn nhỏ đa phần đều thích thuê nam t.ử hơn, ca nhi hay tỷ nhi chúng ta nếu không có một ngón nghề xuất chúng nào thì đều khó tìm việc làm hơn nam t.ử nhiều."
Thư Thụy thấy hắn ta đồng ý, trong lòng cũng nhẹ nhõm vui lây.
Hai người mới chỉ tạm thời nói qua chuyện này, còn những việc như tiền công hay ngày nghỉ thì đều chưa bàn tới.
Trao đổi thêm một lúc nữa, Tình ca nhi mới hớn hở ra về.
Lại nói về Tình ca nhi, sau khi nhận được lời hẹn ước công việc từ Thư Thụy, trong lòng hắn ta vui sướng khôn tả, bước đi cũng trở nên nhẹ tênh.
Về đến nhà, người dì của hắn ta vẫn chưa đi, nói là muốn ở lại trong thành một đêm.
Thấy Tình ca nhi về đến nơi, dì liền sụ mặt xuống, giọng điệu không mấy vui vẻ nói: "Ta khó khăn lắm mới lên thành một chuyến, cố ý đến thăm ngươi, vậy mà cái đứa trẻ này lại là người bận rộn gớm, đi một cái là đi biệt tăm cả nửa ngày trời, đến cơm trưa cũng chẳng thèm về nhà ăn."
Tình ca nhi nghe dì trách khéo mình, liền cúi đầu đi vào trong phòng, giải thích: "Trước kia con gặp chuyện, người bằng hữu đó đã giúp đỡ con rất nhiều. Hôm nay bên chỗ hắn bận rộn quá, con mới qua phụ một tay nên mới trễ mất nửa ngày."
Đơn lão nương nghe vậy, theo bản năng hỏi: "Thời gian này Thiều ca nhi đang làm công việc gì thế?"
Vừa dứt lời, bà mới sực nhớ ra đây có khi là lời mà Nhị ca nhi bịa ra để lừa dì mình, nên vội vàng ngậm miệng lại.
Không ngờ Tình ca nhi lại nói: "Trời nắng nóng, hắn làm ít nước giải khát bán, buôn bán đắt hàng lắm ạ."
Đơn lão nương nghe thấy thế thì cũng mừng thầm cho Thiều ca nhi, mỉm cười bảo: "Đứa nhỏ đó quả là biết xoay xở."
Dì của Tình ca nhi nghe hai mẹ con nói cười vui vẻ thì trong lòng không mấy dễ chịu, liền cắt ngang: "Nhị ca nhi, những lời hôm nay ta nói với ngươi, ngươi có để vào tai không đấy? Cứ suốt ngày chạy rông ra ngoài đường, lỡ dở hết cả việc lớn."
Tình ca nhi lúc trước còn không mấy cam đoan, nhưng hôm nay đi phụ giúp Thư Thụy nửa ngày, nghe y nói nhiều điều, trong lòng càng thêm kiên định với chủ ý của mình.
Hắn ta liền nói: "Dì à, con nghĩ kỹ rồi. Cha và đại ca quanh năm suốt tháng ở bên ngoài, tam muội thì còn nhỏ tuổi, con chưa muốn gả sớm như vậy đâu, con muốn ở nhà phụ giúp nương thêm hai năm nữa."
Khổng di mẫu nghe thấy lời này thì trợn tròn mắt kinh ngạc, lập tức chỉ tay vào Tình ca nhi rồi quay sang nhìn Đơn lão nương: "Tỷ nhìn cái đứa nhỏ này xem, chủ kiến lớn chưa kìa, còn dám bảo là không thèm gả gấp.
Đời người ca nhi, tuổi xuân có được mấy năm cơ chứ, tưởng mình có nhiều thời gian để hoang phí lắm chắc! Bây giờ người ta đến dạm hỏi thì không thiếu, ấy là vì người ta nhìn trúng cái tuổi còn trẻ trung. Chờ đến khi quá lứa lỡ thì rồi, có mà đến lạy lục van xin bà mai người ta cũng chẳng thèm ngó ngàng tới đâu!"
Đơn lão nương bị nói cho chỉ biết cúi gầm mặt xuống, trong lòng cũng chẳng dễ chịu gì.
Khổng di mẫu lập tức quay sang tiếp tục giáo huấn Tình ca nhi: "Ngươi không gả đi thì lấy gì mà phụ giúp nương ngươi? Cứ đòi ra ngoài làm lụng rồi lại rước họa vào thân, ngược lại còn làm nương ngươi thêm tăng xông! Người ta đã có tuổi cả rồi, còn phải vì chuyện của ngươi mà lo lắng sốt ruột, ngươi có nhẫn tâm nhìn nổi không?"
Tình ca nhi rũ mi mắt xuống: "Con sẽ tự đi tìm việc làm, kiếm được tiền rồi có thể đỡ đần thêm cho gia đình."
Nói xong, hắn ta có chút ấm ức ngẩng đầu lên, nhìn thẳng vào người nãy giờ vẫn luôn thuyết giáo mình: "Dì à, dì đừng có mở miệng ra là bảo con ra ngoài rước họa vào thân nữa! Cả Thiều ca nhi lẫn Mạnh tụng sư đều nói chuyện đó không phải do con gây ra. Con đi làm công cho người ta trước nay luôn thật thà bổn phận, là do nhân phẩm của bọn họ không tốt mới sinh chuyện! Dì là người nhà của con, sao cứ luôn mở miệng trách cứ con sai là thế nào?"
"Ngươi... ngươi!"
Khổng di mẫu nhất thời bị mấy câu của Tình ca nhi làm cho ngây người, có lẽ bà ta cũng không thể ngờ được một Tình ca nhi trước nay tính tình vốn có phần nhu mỳ, yếu đuối lại có ngày dám bật lại mình tanh tách như vậy.
"Ta cũng vì tốt cho ngươi nên mới nói thế thôi! Ngươi cứ nghĩ mọi chuyện đơn giản quá, việc làm ở bên ngoài mà dễ tìm thế chắc? Nếu cuộc sống mà dễ dàng như lời ngươi nói thì đã chẳng có nhiều kẻ phải chịu khổ chịu nghèo đến vậy! Ngươi là một ca nhi, nếu người ta không có ý xấu thì ai thèm nhận ngươi vào làm việc, một lần chịu thiệt thòi chưa sáng mắt ra hay sao?"
Tình ca nhi lí nhí đáp: "Con đã tìm được việc làm rồi.
Bên chỗ A Thiều có một cái khách điếm lớn, người ta thấy con làm việc tháo vát nên dù chưa khai trương đã muốn thuê con trước rồi, chứ không phải như lời dì nói là không ai thèm nhận..."
"Được, được lắm! Hóa ra là ta đây đa sự, đa mang, lo chuyện bao đồng! Đứa ca nhi này chủ kiến lớn quá rồi, từ nay về sau ta không thèm quản nữa, cái nhà này ta cũng chẳng thèm bước chân đến nữa đâu!"
