Tiểu Cô Nương Max Cấp Là Bảo Bối Của Tông Môn - Chương 600
Cập nhật lúc: 24/04/2026 21:12
“Tiền bối có thể cho con biết, tại sao Long tộc lại rơi vào cảnh ngộ như vậy không ạ?”
Khương Phân thực sự tò mò, Long tộc mạnh mẽ như vậy, trong một khoảng thời gian thậm chí đứng trên tất cả yêu thú và nhân loại, nếu chỉ vì sự sinh sôi nảy nở tràn lan của nó, sao có thể diệt sạch cả một tộc?
Con rồng nhỏ này cũng chỉ cao bằng đứa trẻ ba tuổi, mặc bộ váy bồng bềnh nhỏ màu xanh khả ái, trong đôi mắt lại có sự trầm ổn điềm tĩnh không phù hợp với lứa tuổi.
Lão rồng cưng chiều cười, “Nói cho con cũng không sao.”
Rồng ấy mà, dẫu sao cũng phải trả giá cho những gì mình đã làm.
Có lòng kính sợ, mới có thể bước tiếp tốt hơn.
“Long tộc thế mạnh, lại ham dâm, thích tích trữ vàng bạc châu báu, kỳ trân dị bảo thế gian, từng có một khoảng thời gian, chín phần bảo vật quý giá trên thế gian đều ở Long tộc, hang rồng ngày đêm ca hát.”
Ngày đêm ca hát...
Khương Phân khóe miệng giật giật, “Nghe có vẻ là một thời thịnh thế rất đáng ngưỡng mộ.”
“Đúng vậy, Long tộc lúc bấy giờ đứng trên tất cả các sinh vật, không ai dám đối đầu với chúng.”
Đó là thời thịnh thế của Long tộc.
Mắt lão rồng loé lên.
Nhưng tập tính của Long tộc là rời tổ mà ở, chúng không bằng lòng sống tụ tập như loài rắn, cũng không bằng lòng hạ mình ở trong những hang động phong thủy không tốt.
Nhưng rồng càng đẻ càng nhiều, quy mô Long tộc càng ngày càng hưng thịnh, rồng nhỏ cũng càng ngày càng nhiều.
“Tiểu nha đầu, con nói xem, cứ tiếp tục như vậy, Long tộc sẽ thế nào?”
“Khi cung không đủ cầu, rồng của Long tộc vì muốn có được tài nguyên và nơi cư trú tốt hơn, sẽ tranh đấu lẫn nhau, người có năng lực sẽ có được những thứ tốt nhất ạ?”
Trong mắt lão rồng loé lên một vẻ kinh ngạc.
Rõ ràng là không ngờ tới con rồng nhỏ vừa mới nở không lâu này lại có thể nghĩ đến điểm này.
Hắn càng thêm vui vẻ hẳn lên, “Rồng nhỏ bây giờ đứa nào đứa nấy đều tinh ranh.”
Tinh ranh chút cũng tốt, hiện tại bên ngoài chắc cũng không dễ sống rồi, tinh ranh chút mới có thể không bị nhân tộc xảo quyệt lừa gạt.
Hy vọng con gái Tư Cẩm của hắn cũng có thể tinh ranh như vậy.
“Chính vì thế, trong khoảng thời gian đó, rồng của Long tộc cực kỳ thích dùng chiến đấu để giải quyết vấn đề, lúc mới bắt đầu chỉ là đ-ánh nh-au nhỏ, không ra tay làm bị thương rồng, tộc trưởng cũng không để tâm, chỉ coi như cho bọn chúng cơ hội rèn luyện.”
Nhưng dần dần, mọi chuyện bắt đầu mất kiểm soát.
Không phải tất cả loài rồng đều quang minh lỗi lạc, không ra tay sát hại.
Trong một trận chiến tranh giành địa bàn, Long tộc trực tiếp ch-ết mất năm thiên chi kiêu t.ử cường tráng, gây chấn động Long tộc.
Sau khi điều tra mới phát hiện ra là có một kẻ vì đố kỵ, trong trận chiến đã hạ sát thủ, còn sử dụng những thủ đoạn không thể thấy ánh rồng, chỉ vì một nơi cư trú nhỏ bé.
Cha mẹ người thân của năm vị thiên chi kiêu t.ử đó làm sao có thể bỏ qua, thi nhau đòi lại công bằng, công kích đùn đẩy lẫn nhau, khoảng thời gian đó nước của Long tộc đều đục ngầu.
Tộc trưởng cũng chính là cha của hắn lúc bấy giờ, nhạy bén nhận ra điều bất thường, nhưng cha mẹ đau khổ mất con căn bản không nghe lời giải thích của hắn, ngoài mặt thì đồng ý tốt đẹp, nhưng sau lưng cũng đồng dạng hạ sát thủ.
Sau đó liền là không thể vãn hồi.
Khoảng thời gian đó, Long tộc gần như cách vài ngày lại ch-ết một con rồng.
Ngay cả trứng rồng vừa mới sinh ra cũng không buông tha.
Cộng thêm sự đục nước b-éo cò của một số kẻ có tâm địa xấu xa, Long tộc nội đấu, trong vòng vỏn vẹn trăm năm đã mất đi một nửa dân số.
Trăm năm không dài, nhưng cũng tuyệt đối không ngắn, đủ để nhân tộc sinh sôi nảy nở, lớn mạnh bản thân.
Đúng lúc đó, nhân tộc xuất hiện một tu sĩ mạnh mẽ, một tay ngự long thuật càng là xuất thần nhập hóa, khiến các cao thủ nhân tộc thi nhau học theo.
Long tộc tính tình liệt, dù thế nào cũng không bằng lòng làm linh sủng của con người, thường thường đều rơi vào kết cục lưỡng bại câu thương, tự bạo long đan.
Trong thù trong giặc ngoài, nhân tộc thấy không bắt được rồng trưởng thành, liền nhắm mục tiêu vào trứng rồng.
Nói đến đây, lão rồng nhìn về phía quả trứng ẩn hình bên cạnh Khương Phân.
“Tộc Ẩn Long cực kỳ khó sinh sôi nảy nở, đây e là con ẩn long cuối cùng trên đời này rồi, phải làm phiền con chăm sóc nó cho thật tốt.”
Không phải hắn muốn đẩy trách nhiệm lên người tiểu gia hỏa, mà là hắn hiện tại thực sự có tâm nhưng không có sức nữa rồi.
Dường như nhận ra người này đang nói về mình, trứng rồng nhỏ vội vàng dựa sát vào bên cạnh chị mình, trốn sau chân chị, dường như không muốn bị người ta mang đi.
Khương Phân cười xoa xoa nó, “Nếu nó ngoan, thì con sẽ mang theo nó.”
Dù sao cũng là nuôi thêm một con rồng thôi, không tốn bao nhiêu tiền.
Khương Phân lúc này còn chưa biết, tương lai mình phải vì phí sinh hoạt của tiểu gia hỏa này mà vắt kiệt óc, bị làm cho sứt đầu mẻ trán.
Trứng rồng nhỏ lại vội vàng cọ cọ bên cạnh chị mình, cẩn thận từng li từng tí lấy lòng, dường như đang nói mình rất ngoan.
“Xem ra nó thực sự thích con khụ khụ!”
Lão rồng khụ một tiếng, giọng nói tang thương nói, “Còn một chuyện nữa, ta muốn dặn dò con.”
“Người nói đi ạ.”
Hắn mở mắt ra, trong đôi đồng t.ử màu xanh lục tràn đầy sự bi thương, lại dường như đang thiêu đốt từng tầng ngọn lửa.
“V-ĩnh vi-ễn, v-ĩnh vi-ễn đừng bao giờ hạ mình dưới trướng con người.”
Dù nói Long tộc không còn mạnh mẽ như trước, nhưng Long tộc bọn họ phải giữ vững khí phách của Long tộc.
Khương Phân có chút chột dạ.
Sư phụ nàng là con người, sư huynh là con người, lão ba cũng là con người, nàng thế này... có tính là hạ mình dưới trướng con người không?
Nhưng nhìn đôi mắt mong đợi của lão tiền bối, nàng cũng không nói ra được lời từ chối nào, chỉ có thể gật gật đầu.
“Người yên tâm, con tuyệt đối sẽ không làm linh sủng của con người đâu ạ.”
Sư phụ sư thúc bọn họ sẽ không đồng ý đâu!
Lão rồng hài lòng mỉm cười.
“Con chắc hẳn mới nở không lâu, sao lại chưa thức tỉnh thiên phú của Long tộc.”
Tiền bối nói chuyện rất ôn hòa, trong mắt càng không có một tia trách cứ nào, nhưng Khương Phân lại cảm thấy mình cực kỳ giống một hậu bối không có tiền đồ, thế mà còn để tiền bối già nua phải lo lắng cho mình.
Nàng có chút quẫn bách, “Cái này... tiền bối, con cũng không rõ lắm ạ.”
Nàng nghĩ nghĩ, vẫn không nói chuyện lão cha nhà mình là nhân tộc.
Vị tiền bối này trông có vẻ có định kiến với nhân tộc, trong tình hình này, cố gắng đừng để nảy sinh thêm rắc rối.
