Tiết Lộ Tiếng Lòng, Cả Triều Văn Võ Đều Muốn Nghịch Thiên Cải Mệnh - Chương 641: Nổi Trận Lôi Đình Vì Hồng Nhan

Cập nhật lúc: 29/04/2026 13:29

【Tam thẩm không biết chuyện này sao?】

Khương Uyển Uyển hỏi.

【Đừng nói Khương Tam thúc Khương Tam thẩm, ngay cả Tống tỷ tỷ cũng không biết tâm ý của đại đường ca đâu.】

Độ Bảo cười hì hì nói.

【Chậc chậc, cái miệng của đại đường ca kín thật đấy.】

【Nếu Tam thúc Tam thẩm mà biết, chắc chắn sẽ mừng điên lên mất, dù sao thì con heo nhà mình cũng biết đi ủi cải trắng rồi, hahaha.】

【Nhưng đại đường ca cũng thật là, đã xác định là thích rồi mà còn không mau theo đuổi, cứ phải có tình địch xuất hiện mới biết căng thẳng...】

【Mấy vị ca ca này của ta sao EQ đều thấp thế nhỉ?】

Khương Uyển Uyển thở dài nói.

【Tứ ca ca EQ cũng coi như tạm được đi? Dù sao Diệp Dương công chúa cũng là do hắn tự mình theo đuổi về mà.】

Độ Bảo hiếm khi nói đỡ cho Khương Minh Thành một câu.

Khương Minh Thành hất cằm lên tận trời, vẻ mặt kiêu ngạo giấu cũng không giấu được, đương nhiên rồi, hắn cũng chẳng muốn giấu.

Tuy hắn võ không bằng đại ca, văn không bằng nhị ca, y thuật không bằng tam ca, nhưng nương t.ử của hắn là do hắn tự tìm, điểm này ba vị ca ca không ai sánh bằng hắn.

【Thôi đi! Nếu không phải Khất Nhan Lăng đến Phong Lam liên hôn, kích thích Tứ ca ca, hắn còn lâu mới nhìn rõ được tình cảm trong lòng mình.】

Khương Uyển Uyển bĩu môi nói.

Khương Minh Thành: Đáng ghét, bị Ngoan Bảo đ.â.m cho một nhát...

"Ngươi là ai? Đây là chuyện của ta và Tống tiểu thư, liên quan gì đến ngươi?"

Bốc Thế Nhân mới đến kinh thành, cộng thêm Tư Đồ Dạ không mặc quan phục, tự nhiên không nhận ra Thống lĩnh Thận Hình Tư lẫy lừng.

"Đệt, ta thừa nhận ta đã coi thường ngươi rồi, ngươi tuy không phải người, nhưng ngươi đúng là hán t.ử đích thực."

"Đỉnh! Lần đầu tiên ta thấy có người dám nói chuyện với Tư Đồ thống lĩnh như vậy."

"Không biết sang năm cỏ trên mộ hắn sẽ mọc cao bao nhiêu..."

"Nói năng kiểu gì thế, Tư Đồ thống lĩnh là ca ca của Tiểu tiên nữ, sẽ không lạm sát kẻ vô tội đâu, cùng lắm là bắt về đ.á.n.h cho một trận thôi."

"Tung tin đồn nhảm! Hoàn toàn là tung tin đồn nhảm! Các ngươi coi Tư Đồ thống lĩnh là người thế nào vậy? Tư Đồ thống lĩnh tuy hơi dữ dằn một chút, nhưng bình thường đều có chứng cứ mới bắt người, được chưa!"

"Bình thường có chứng cứ mới bắt người? Vậy bất thường thì sao?"

"Cái này... khụ khụ! Ngươi còn là trẻ lên ba à? Bất thường thì thế nào, ngươi không biết tự mình suy nghĩ sao?"

Đám bách tính hóng hớt vây quanh xì xào bàn tán.

Trước đây bách tính không dám công khai bàn tán về Tư Đồ Dạ, từ khi biết Tư Đồ Dạ là đường ca của Tiểu tiên nữ, bách tính nhìn Tư Đồ Dạ dường như cũng có thêm một tầng hào quang.

Bốc Thế Nhân càng nghe càng hoảng sợ, một dự cảm chẳng lành dâng lên trong lòng.

"Tư Đồ thống lĩnh? Thống lĩnh ở đâu?"

Bốc Thế Nhân sắc mặt trắng bệch hỏi.

"Người anh em, ngươi không phải nói An Viễn hầu là biểu ca của ngươi sao? Ông ta không nói cho ngươi biết, Thống lĩnh Thận Hình Tư mang họ Tư Đồ à?"

"Tư Đồ Dạ, Thống lĩnh đương nhiệm của Thận Hình Tư!"

Có người qua đường tốt bụng trả lời.

"Thận Hình Tư?"

Hai chân Bốc Thế Nhân run rẩy như lá rụng trong gió lốc, không thể kiểm soát được.

"Chính là cái Thận Hình Tư mà ngươi biết đấy."

Người qua đường tốt bụng mang vẻ mặt đồng tình nhìn Bốc Thế Nhân, vốn tưởng là một dũng sĩ, hóa ra là một thằng ngốc chẳng biết cái gì.

"Xin... xin... xin lỗi, Tư Đồ đại nhân, ta... ta không biết là ngài, xin... xin ngài coi ta như một cái rắm mà thả đi."

Bốc Thế Nhân "bịch" một tiếng quỳ rạp xuống đất, nước mũi nước mắt lập tức tèm lem khắp mặt.

"Người ngươi cần xin lỗi không phải là ta."

Tư Đồ Dạ lạnh lùng nói.

"Xin... xin lỗi, Tống tiểu thư, ta đáng c.h.ế.t, ta không nên chặn đường cô, là ta si tâm vọng tưởng, là ta ếch ngồi đáy giếng, xin lỗi, cầu xin cô tha thứ cho ta."

Bốc Thế Nhân hung hăng tự tát mình mấy cái, khóc lóc t.h.ả.m thiết nói.

【Chậc chậc, tên Bốc Thế Nhân này, đúng là co được dãn được.】

Độ Bảo chậc chậc kêu kỳ lạ.

【Loại người này, dễ trở thành kẻ phản bội và nội gián nhất.】

Khương Uyển Uyển nhíu mày, lạnh lùng nói.

"Tư Đồ thống lĩnh, có thể tước bỏ công danh Cử nhân của hắn không?"

"Loại người này, không xứng làm phụ mẫu quan của bách tính."

Tống Ngôn Tịch nhẹ giọng hỏi.

Tư Đồ Dạ nhìn đôi mắt sáng lấp lánh của Tống Ngôn Tịch, trái tim cũng bất giác mềm nhũn.

"Ta sẽ báo chuyện này cho Lễ Bộ thượng thư, Lễ Bộ thượng thư căm ghét nhất là loại vô liêm sỉ này..."

Tư Đồ Dạ không trực tiếp trả lời câu hỏi của Tống Ngôn Tịch, nhưng đáp án đã quá rõ ràng.

"Tư Đồ thống lĩnh, ngài không thể làm như vậy!"

"Ta mười năm gian khổ học hành, ngài làm vậy có khác gì g.i.ế.c ta?"

Bốc Thế Nhân gầm lên.

"Mười năm gian khổ học hành, chỉ học được cách chặn đường nữ t.ử nhà lành giữa phố?"

"Ngươi đừng sỉ nhục sáu chữ mười năm gian khổ học hành nữa, hay là, ngươi muốn vào Thận Hình Tư tham quan du ngoạn một vòng?"

Tư Đồ Dạ nghiêm giọng nói.

【Ây dô, đại đường ca đúng là nổi trận lôi đình vì hồng nhan, xem ra ta sắp có đại đường tẩu rồi.】

【Tối về phủ phải lén báo tin vui này cho Tam thẩm mới được.】

Khương Uyển Uyển cười hì hì nói.

Tư Đồ Dạ thầm thở dài trong lòng, đoán chừng không cần đợi đến tối, mẫu thân đã biết tin này rồi...

Bốc Thế Nhân bò dậy, quay người chạy thục mạng về phía An Viễn hầu phủ, hắn phải đi tìm biểu ca, biểu ca là An Viễn hầu, nhất định có thể giúp hắn.

Lần này hắn sở dĩ trêu chọc Tống Ngôn Tịch, cũng là do biểu ca sắp xếp, biểu ca không thể đứng ngoài cuộc được.

Đám bách tính hóng hớt nhìn thấy Bốc Thế Nhân lảo đảo chạy đi, xác định không còn náo nhiệt để xem nữa, một lát sau liền tản đi.

Tư Đồ Dạ nháy mắt với Tống Ngôn Tịch, Tống Ngôn Tịch hiểu ý ngay, hai người vừa định lén lút rời đi, đã bị Khương Uyển Uyển gọi giật lại.

"Đại đường ca, Tống tỷ tỷ, lên lầu ăn thêm chút đi?"

Khương Uyển Uyển tươi cười rạng rỡ nói.

"Chưởng quầy, mang lại một phần thức ăn giống hệt lúc nãy lên đây, nhanh lên nhé!"

Khát vọng hóng hớt của Khương Minh Thành đã đạt đến đỉnh điểm, không cho Tư Đồ Dạ cơ hội từ chối, vội vàng lên tiếng.

Tư Đồ Dạ trừng mắt nhìn Khương Minh Thành, đợi hắn về phủ nhất định phải mách đại bá mẫu một tội của tiểu t.ử này...

"Được."

Tống Ngôn Tịch nhận lời.

Nếu không có Tiểu tiên nữ, nàng căn bản sẽ không biết được nguyên nhân cái c.h.ế.t của tổ mẫu, Tiểu tiên nữ là đại ân nhân của nàng, không phải chỉ muốn hóng hớt thôi sao? Phải đáp ứng, cho dù nàng là một trong những người trong cuộc.

Tống Ngôn Tịch nói xong, liền đi lên tầng hai, Tư Đồ Dạ thấy vậy, bất đắc dĩ thở dài một hơi, đi theo sau nàng lên lầu.

【Ây dô, Độ Bảo, ngươi thấy chưa?】

Khương Uyển Uyển kích động nói.

【Thấy cái gì?】

Độ Bảo mờ mịt hỏi.

【Biểu cảm dịu dàng, nụ cười cưng chiều vừa nãy của đại đường ca...】

【Trời đất quỷ thần ơi, ta chưa từng nghĩ tới, những biểu cảm này lại có thể xuất hiện trên mặt đại đường ca.】

Khương Uyển Uyển nhỏ giọng lầm bầm.

Tư Đồ Dạ:...

"Tống tỷ tỷ, tỷ và đại đường ca thân thiết như vậy từ lúc nào thế?"

"Thật không ngờ, huynh ấy còn biết hẹn người ta đi dùng bữa nữa cơ đấy?"

Sau khi mấy người trở lại nhã gian, Khương Uyển Uyển chớp chớp đôi mắt sáng lấp lánh, biết rõ còn cố hỏi.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.