Tiết Lộ Tiếng Lòng, Cả Triều Văn Võ Đều Muốn Nghịch Thiên Cải Mệnh - Chương 52: Nhược Mộc Tiên Sinh
Cập nhật lúc: 24/04/2026 19:18
Hôm nay là trận đại bỉ thứ tư, mặc dù Phong Lam đã nắm chắc chiến thắng trước thời hạn, nhưng cơ hội có thể đả kích Bắc Lịch này, vẫn sẽ không bỏ qua.
Bắc Lịch Thái t.ử sắc mặt âm trầm bước vào sân thi đấu, Cao An, Vân Lăng phía sau cũng mang vẻ mặt xấu hổ đi theo vào.
Ba nước liên thủ đều không thể ngăn cản chiến thắng ở trận trước của Phong Lam, bầu không khí từng có lúc vô cùng gượng gạo.
Bách tính trong sân vẫn nhiệt tình dâng cao cổ vũ cho Phong Lam.
Khương Đại tướng quân mở màn:"Trận tỷ thí thứ tư ngày hôm nay, toán thuật."
【Oa, thi toán thuật vậy mà Mạnh Quốc cữu lại ra sân kìa.】
【Ta nhớ trong nguyên tác người được chọn hình như là một học t.ử của Thanh Sơn học viện, sao lần này lại đổi người rồi.】
Phong Lam Đế nghe được tiếng lòng của Khương Uyển Uyển bất giác nghĩ, vốn dĩ Mạnh Kỷ Vân bị mình phái đi điều tra tình hình thiên tai ở Dương Châu, hiện tại là không thể về kinh thành được, tự nhiên cũng không thể tham gia đại bỉ.
Nhưng sau khi biết được tiếng lòng của Quai Bảo, Phong Lam Đế đã triệu hồi Mạnh Kỷ Vân về kinh gấp, mới kịp tham gia kỳ đại bỉ lần này.
"Đề mục của kỳ đại bỉ lần này do Nhược Mộc tiên sinh ra đề, xin mời Nhược Mộc tiên sinh."
Chỉ thấy một vị trưởng giả râu dài bồng bềnh bước đến giữa sân.
"Oa, vậy mà lại là Nhược Mộc tiên sinh!"
"Nhược Mộc tiên sinh chính là đại gia toán thuật nổi tiếng, không ngờ kỳ này lại mời được Nhược Mộc tiên sinh đến."
"Vậy chẳng phải chúng ta có thể chiêm ngưỡng dung nhan thật của Nhược Mộc tiên sinh rồi sao?"
"Tiểu nhi nhà ta sùng bái nhất chính là Nhược Mộc tiên sinh."
Trên đài dưới đài vừa nghe đến danh hiệu của Nhược Mộc tiên sinh, đều kích động hẳn lên.
【Thì ra đây chính là Nhược Mộc tiên sinh a, nghe nói là người có tài toán thuật lợi hại nhất Ngũ Quốc.】
【Không biết có thể lừa ông ấy về Phong Lam không nhỉ, thế thì giáo viên dạy toán của trường học không cần phải lo nữa rồi.】
【Với sức ảnh hưởng của ông ấy ở Ngũ Quốc, chuẩn bài là một cái biển quảng cáo miễn phí luôn.】
【Ta nhớ Đại tỷ tỷ hình như là sư điệt của ông ấy, lẽ nào là Đại tỷ tỷ gọi Nhược Mộc tiên sinh đến?】
【Trong nguyên tác, Nhược Mộc tiên sinh là một kẻ dị biệt trong gia tộc, cả gia tộc đều học y, chỉ có Nhược Mộc tiên sinh là mắc chứng sợ m.á.u.】
【Ha ha ha ha ha, Nhược Mộc tiên sinh sinh ra trong thế gia y học vậy mà lại sợ m.á.u, cho nên cuối cùng mới trở thành đại sư toán học.】
Nhược Mộc nghe thấy âm thanh rõ ràng bên tai, trong mắt lóe lên một tia kinh ngạc.
Giọng nói non nớt này là của ai phát ra vậy? Sao lại hiểu rõ mình như thế!
Phong Lam Quốc này có bí mật nha!
Thảo nào sư điệt của mình viết thư nhất quyết đòi mình đến đây.
Đã như vậy, ông liền chiều theo ý nguyện của sư điệt, tạm thời ở lại Phong Lam xem rốt cuộc là chuyện gì.
"Các người nghe cho kỹ, ta chỉ nói một lần, người nói ra đáp án chính xác đầu tiên chính là người chiến thắng của trận tỷ thí lần này."
Nhược Mộc tiên sinh vuốt nhẹ râu.
"Gà thỏ nhốt chung một l.ồ.ng, có 35 cái đầu, tổng cộng 94 cái chân, hỏi trong l.ồ.ng lần lượt có bao nhiêu con gà? Bao nhiêu con thỏ?"
Đề mục vừa ra, toàn trường xôn xao.
"Đề này khó quá, có ai giải được không?"
"Ta cảm thấy ta có thể tính ra được, nhưng cần một chút thời gian."
"Cho ta hai ngày ta cũng có thể tính ra..."
【Có gì khó đâu, chẳng phải là 12 con thỏ, 23 con gà sao.】
【Cái này ở chỗ chúng ta chỉ là bài toán của học sinh tiểu học, sao có thể làm khó được một sinh viên đại học như ta chứ, ha ha ha ha.】
Ánh mắt Nhược Mộc tiên sinh khẽ động, học sinh tiểu học sinh viên đại học gì chứ, ông nghe không hiểu.
Nhưng ông nghe hiểu rồi, trình độ toán thuật của tiểu oa nhi này rất cao, thậm chí còn cao hơn cả mình, xem ra lý do ở lại Phong Lam lại có thêm một cái rồi.
"Thỏ 12 con, gà 23 con." Ánh mắt Mạnh Kỷ Vân lấp lóe, buột miệng nói ra.
Mặc dù tốn chút thời gian hắn cũng có thể tính ra được, nhưng hắn lười tính, dù sao đây cũng coi như phúc lợi Quai Bảo dành cho hắn.
Nhược Mộc tiên sinh dùng ánh mắt khó nói nên lời nhìn hắn, rất muốn tính là hắn gian lận.
【Oa, Mạnh Quốc cữu lợi hại nha, nhanh như vậy đã tính ra đáp án rồi.】
【Đều có thể sánh ngang với sinh viên đại học trải qua chín năm giáo d.ụ.c bắt buộc như ta rồi.】
Mạnh Kỷ Vân đang đắc ý nghe Quai Bảo khen ngợi mình, đột nhiên nhìn thấy ánh mắt Nhược Mộc tiên sinh nhìn mình, toàn thân đột nhiên run lên.
Lẽ nào... Nhược Mộc tiên sinh cũng có thể nghe được tiếng lòng của Quai Bảo? Vậy chẳng phải hắn bị phát hiện rồi sao!
Cũng may Nhược Mộc tiên sinh chỉ nhìn hắn vài cái liền quay đầu đi.
"Phong Lam thắng!" Nhược Mộc tiên sinh tuyên bố xong liền bước xuống đài, không hề dây dưa dài dòng.
"Phong Lam! Phong Lam!"
"Mạnh công t.ử! Mạnh công t.ử!"
"Phong Lam! Phong Lam!"
"Mạnh công t.ử! Mạnh công t.ử!"
Bốn trận thắng liên tiếp đã tăng cường sức mạnh đoàn kết của bách tính Phong Lam, toàn trường bùng nổ những tràng hoan hô.
"Hừ!" Bắc Lịch Thái t.ử phất tay áo xoay người rời khỏi sân thi đấu.
Cao An, Vân Lăng, Tây Lương cũng lần lượt rời sân.
Đêm hôm đó, Mục Tư Nhan trong bộ dạng cải trang xuất hiện tại sứ quán Bắc Lịch.
"Ta đồng ý hợp tác với ngươi, nhưng chỉ giới hạn ở cá nhân ta, không liên quan đến Tây Lương."
Bắc Lịch Thái t.ử cười cười, có liên quan hay không không phải do hắn nói là được.
"Có thể. Có hành động gì ta sẽ thông báo cho ngươi."
"Có việc thì sai người đến Nam Phong Tiểu Quán tìm ta." Mục Tư Nhan nói xong xoay người rời đi.
Bắc Lịch Thái t.ử âm thầm nắm c.h.ặ.t nắm đ.ấ.m, tốt quá rồi, cho dù mình thua đại bỉ, nhưng lôi kéo được một đồng minh mạnh mẽ như vậy, Bắc Lịch cũng không ai dám nói ra nói vào nữa.
Sáng sớm hôm sau, Thái t.ử liền vội vã đến Khương phủ bế Quai Bảo vào cung.
Tại hậu điện nơi Phong Lam Đế thiết triều, nhóm nhỏ của Tống Thái phó và những người khác lại một lần nữa tụ tập cùng nhau.
【Dô! Nhìn Thái phó đại nhân mặt mày hồng hào, chuyện tốt sắp đến rồi nha.】
【Thật là quá không dễ dàng gì! CP mà ta đu trong nguyên tác cuối cùng cũng sắp về chung một nhà rồi.】
【Ủa, đây chẳng phải là Phiêu Kỵ tướng quân sao, lâu lắm không thấy bộ râu quai nón của ông ấy, còn thấy nhớ nhớ nữa chứ.】
【Lại Bộ thượng thư, Binh Bộ thượng thư, Hình Bộ thượng thư, Lễ Bộ thượng thư...】
【Xuy, hôm nay sao lại đông đủ thế này! Lẽ nào đã xảy ra đại sự gì mà ngay cả tiểu tiên nữ ta đây cũng không biết sao?】
"Hoàng thượng." Phiêu Kỵ tướng quân bước lên một bước.
"Thần đã liên lạc được với Tây Nam tướng quân ở biên giới Tây Lương, ông ấy ngỏ ý muốn gặp Khương đại tiểu thư một lần."
【Tây Nam tướng quân! Chẳng phải là thanh mai trúc mã coi mẫu phi của Đại tỷ tỷ như bạch nguyệt quang đó sao?】
【Đại tỷ tỷ bây giờ chuẩn đét là người Phong Lam, vậy chẳng phải tương đương với việc hai mươi vạn đại quân biên giới Tây Lương cũng có thể được Phong Lam sử dụng sao?】
【Phất lên rồi! Phong Lam phất lên rồi a!】
【Tây Nam tướng quân đ.á.n.h trận là một nhân vật cực kỳ lợi hại! Trong nguyên tác, tám mươi phần trăm các cuộc chiến với Phong Lam đều do ông ta dẫn quân đ.á.n.h thắng.】
【Không biết có thể để Đại tỷ tỷ khuyên ông ta gia nhập Phong Lam không nhỉ!】
Các triều thần đều bị tiếng lòng của Khương Uyển Uyển làm cho hai mắt phát sáng, nếu có thể khuyên vị đại tướng này gia nhập Phong Lam, Phong Lam chắc chắn sẽ tiến thêm một bước.
Khương Lỗi đứng ra nói:"Thần trở về sẽ thương lượng với tiểu nữ, để con bé đi theo Phiêu Kỵ tướng quân trở về biên giới gặp Tây Nam tướng quân."
"Đêm qua, Bắc Lịch Thái t.ử phái người bí mật hộ tống Tống Lãnh Âm rời khỏi kinh thành, xem hướng đi là về phía Bắc Lịch."
Tống Thái phó đứng ra.
"Thần đã sớm phái người trà trộn vào đám thị nữ của Tống Lãnh Âm, nhất định sẽ bảo toàn cho đứa bé của nàng ta bình an chào đời."
【Không ngờ Tống Thái phó cũng là một viên than tổ ong (bụng dạ đen tối), tâm nhãn thật nhiều, sớm như vậy đã cài cắm người bên cạnh Tống Lãnh Âm rồi.】
【Ngày mai là hạng mục cuối cùng của kỳ đại bỉ rồi, đến lượt Tống Thái phó ra sân, không biết sẽ tỷ thí cái gì đây?】
