Tiết Lộ Tiếng Lòng, Cả Triều Văn Võ Đều Muốn Nghịch Thiên Cải Mệnh - Chương 50: Vở Kịch Lớn Mở Màn
Cập nhật lúc: 24/04/2026 19:18
Trở về sứ quán, Bắc Lịch Thái t.ử gọi thị vệ thiếp thân của mình tới.
"Bạch Cảnh Vũ, ta không muốn nhìn thấy hắn nữa."
"Thái t.ử điện hạ không phải còn muốn thu nhận Bạch Cảnh Vũ này để sử dụng sao?"
Thị vệ khó hiểu lên tiếng hỏi, ngoại trừ Bắc Lịch Thái t.ử, không ai nhìn thấy khẩu hình miệng của Bạch Cảnh Vũ trước khi đi.
"Bây giờ ta chỉ muốn hắn c.h.ế.t!" Thái t.ử hận hận nói.
"Thái t.ử điện hạ, hiện tại đang là lúc Đại hội Ngũ Quốc, Bạch Cảnh Vũ thân là người tham gia thi đấu, e là không tiện ra tay."
Thị vệ có chút khó xử nói.
"Ta không muốn nghe những lý do này! Làm theo lời ta nói."
"Vâng, Thái t.ử điện hạ."
Thị vệ vô cùng bất đắc dĩ, sao cứ có cảm giác kể từ khi đến Phong Lam Quốc, tính tình của Thái t.ử điện hạ ngày càng cổ quái.
Nếu Khương Uyển Uyển ở đây, nàng sẽ nói cho hắn biết nguyên nhân, bởi vì Thái t.ử điện hạ của các người phá phòng (cay cú) rồi!
Bắc Lịch Thái t.ử ở trong sứ quán càng ở càng thấy phiền não, lần này trở về Bắc Lịch, không biết người bên phía Tứ đệ lại lấy kỳ đại bỉ lần này ra làm văn chương gì nữa.
"Đi, ra ngoài đi dạo." Sau đó dẫn theo thị vệ đi về phía con phố sầm uất nhất trong kinh thành.
"Ngươi nghe nói chưa, Nam Phong Tiểu Quán dạo này tung ra một hoạt động mới, đến nghe khúc được tặng miễn phí đĩa trái cây đấy."
"Đương nhiên là nghe nói rồi, nhưng mà chỗ ngồi thực sự quá khó giành, ta giành hai ngày rồi mà vẫn chưa giành được."
"Đi đi đi, hôm nay chúng ta cùng nhau đi thử vận may xem sao."
Hai tên quan sai Thận Hình Tư cải trang thành người qua đường sau khi nói xong lời thoại trước mặt Bắc Lịch Thái t.ử, liền vội vã chạy về phía Nam Phong Tiểu Quán.
"Đĩa trái cây? Có chút thú vị, đi, chúng ta cũng đi xem thử." Bắc Lịch Thái t.ử cũng đi về cùng một hướng.
Sau khi đến Nam Phong Tiểu Quán, trước cửa quả nhiên xếp thành một hàng dài, Bắc Lịch Thái t.ử ra hiệu bằng ánh mắt với thị vệ bên cạnh.
Thị vệ đi về phía người xếp hàng đầu tiên, thương lượng vài câu, liền đưa cho người đó một tờ ngân phiếu.
"Thái t.ử điện hạ, có chỗ rồi, chúng ta vào thôi."
"Đi, vào xem thử."
Bước vào Nam Phong Tiểu Quán, rõ ràng cảm nhận được sự khác biệt so với các hội quán thông thường.
Cấu tứ trong tiểu quán tinh xảo, cầu nhỏ nước chảy, hai bên trồng đầy các loại hoa tươi, tiếng nước chảy hòa quyện cùng tiếng trúc ty trên đại sảnh, cảm giác đặc biệt ưu nhã.
Rèm lụa mỏng buông xuống, khiến người ta cảm thấy bí ẩn nhưng lại muốn tìm hiểu đến cùng.
Tiểu tư dẫn bọn họ đến một nhã tọa, mỉm cười nói nhỏ:"Hai vị quý khách, hôm nay chúng ta mới lên một vở kịch mới, rất nhanh sẽ diễn xuất."
"Đây là đĩa trái cây tặng cho hai vị quý khách, xin từ từ thưởng thức."
Bắc Lịch Thái t.ử nhìn đĩa trái cây trên bàn, đều là những loại quả bình thường, nhưng sau khi được bày biện lại thì toát lên vẻ nhã nhặn khó tả.
"Chỗ các ngươi không phải là nghe khúc sao? Còn có kịch để xem à?"
Bắc Lịch Thái t.ử nhớ hai người kia lúc trước nói là nghe khúc chứ không phải xem kịch.
"Hai vị quý khách, khúc thì ngày nào chúng ta cũng có. Kịch thì khó dàn dựng hơn, cho nên không chắc lúc nào mới có."
"Quý khách hôm nay có lộc ăn rồi, hôm nay diễn chính là kịch mới."
"Tiểu nhân xin phép lui xuống trước, có việc gì lại gọi tiểu nhân."
Bắc Lịch Thái t.ử gật đầu, tiện tay cầm một miếng dưa hấu lên ăn, đừng nói, còn rất tươi ngon.
Không lâu sau, vở kịch lớn liền bắt đầu.
Vở kịch này chủ yếu kể về một vị thiếu gia nhà giàu cưới tiểu thư nhà quan lại, tiểu thư vô cùng ngang ngược, bản thân không sinh con còn không cho phép thiếp thất của thiếu gia mang thai.
Nhưng gia thế tiểu thư hiển hách, thiếu gia cũng không có cách nào.
Trong một lần ra ngoài dạo chơi, thiếu gia quen biết một cô gái nông thôn xinh đẹp lương thiện, rất nhanh cô gái nông thôn liền m.a.n.g t.h.a.i con của thiếu gia.
Thiếu gia mặc dù rất vui mừng, nhưng không dám đưa cô gái nông thôn về nhà, chỉ vì thiếu gia sợ vị tiểu thư trong nhà.
Hắn tưởng rằng hắn giấu cô gái nông thôn ở bên ngoài, nàng sẽ không bị tiểu thư làm hại, cô gái nông thôn toàn tâm toàn ý ái mộ thiếu gia, liền đồng ý.
Kết quả vẫn bị tiểu thư phát hiện, cuối cùng cô gái nông thôn bị tiểu thư tìm được và đ.á.n.h c.h.ế.t, ngay cả đứa bé vừa mới chào đời cũng không tha.
Kết cục thiếu gia phấn đấu vươn lên, nỗ lực khoa cử, cuối cùng làm quan lớn hơn cả phụ thân của tiểu thư, nhưng lại không bao giờ tìm lại được cô gái nông thôn trong lòng trong mắt toàn bộ đều là mình nữa.
Đến đây vở kịch lớn kết thúc.
"Tên thiếu gia đó quá vô dụng rồi, đã cưới về nhà rồi, còn sợ vị tiểu thư này như vậy."
"Đúng thế, quá nhu nhược! Thật tội nghiệp cho cô gái nông thôn trong lòng toàn là hắn, sinh con xong tràn đầy vui mừng tưởng rằng có thể gặp được tình lang của mình, kết quả người đến lại là tiểu quỷ đòi mạng."
"Đúng vậy! Đứa bé càng đáng thương hơn, còn chưa kịp nhìn kỹ thế giới này, đã bị tước đoạt quyền được sống."
"Nói cho cùng vẫn là tên thiếu gia này vô dụng, ngay cả con của mình cũng không bảo vệ được, nếu hắn cứng rắn hơn từ sớm, vị tiểu thư kia sao dám ngông cuồng như vậy."
Nghe những âm thanh bàn tán xung quanh truyền đến, sắc mặt Bắc Lịch Thái t.ử lúc trắng lúc xanh.
Tên thiếu gia này và tình cảnh hiện tại của mình giống nhau biết bao, lẽ nào hắn cũng sẽ trở thành kẻ nhu nhược không bảo vệ được nữ nhân và con của mình sao?
Hắn đường đường là Bắc Lịch Thái t.ử sao có thể trở thành kẻ nhu nhược!
Hắn đường đường là Bắc Lịch Thái t.ử sao có thể nhìn sắc mặt một nữ nhân mà sống qua ngày!
Vốn dĩ thua đại bỉ, hắn còn có chút do dự không biết có nên đưa Tống Lãnh Âm về Bắc Lịch hay không, sợ trở về chọc giận Thái t.ử phi.
Bây giờ nghĩ lại, hắn chính là Bắc Lịch Thái t.ử! Cho dù là thua đại bỉ, dẫn một nữ nhân về cũng không cần phải nhìn sắc mặt của nữ nhân!
Mục Tư Nhan trốn trên lầu hai chứng kiến toàn bộ quá trình từ ánh mắt mờ mịt đến tức giận, rồi lại kiên định của Bắc Lịch Thái t.ử, biết chuyện hắn đưa Tống Lãnh Âm về Bắc Lịch chắc chắn ổn rồi.
Vở kịch lớn ngày hôm nay chính là đặc biệt chuẩn bị cho Bắc Lịch Thái t.ử, hiệu quả vượt ngoài dự liệu của bọn họ.
"Tam đệ, được đấy! Ý tưởng này thật không tồi, ghi cho đệ một công."
Mục Tư Nhan vỗ vỗ vai Khương Minh Thành, vui mừng nói.
"Hắc hắc, ở bên cạnh Quai Bảo lâu rồi, ít nhiều cũng học được một chút từ Quai Bảo."
"Đại tỷ tỷ, tỷ có phải nên xuất hiện rồi không?"
"Không sai! Xem ta biểu diễn đây!" Mục Tư Nhan sờ sờ trang sức trên đỉnh đầu, chậm rãi bước xuống đại sảnh dưới lầu.
"Mục quán trưởng, vở kịch hôm nay thực sự quá hay rồi."
"Mục quán trưởng, ngày mai còn vở kịch này không? Ta dẫn hảo hữu đến cùng xem."
"Mục quán trưởng, khi nào sẽ ra vở kịch lớn mới?"
Lúc Mục Tư Nhan hàn huyên với khách nhân trong tiểu quán, vừa ngước mắt lên tình cờ bốn mắt nhìn nhau với Bắc Lịch Thái t.ử.
Hắn giả vờ như không quen biết mỉm cười gật đầu, trong mắt Bắc Lịch Thái t.ử tràn đầy kinh ngạc.
Đây chẳng phải là Tam hoàng t.ử Tây Lương Mục Tư Nhan đã mất tích từ lâu sao!
Người khác không nhận ra hắn trong bộ dạng nữ trang, nhưng Bắc Lịch Thái t.ử nhận ra!
Hồi nhỏ phụ hoàng dẫn hắn đến Hoàng thất Tây Lương, tình cờ gặp được Mục Tư Nhan bị ép mặc nữ trang.
Lần đầu tiên hắn thấy nam nhân bị ép mặc nữ trang, hơn nữa nam nhân bị ép này còn là một vị Hoàng t.ử, đã để lại cho hắn ấn tượng khó phai mờ.
Vì vậy ngay từ cái nhìn đầu tiên hắn đã nhận ra Mục quán trưởng đối diện, chính là Tam hoàng t.ử Tây Lương Mục Tư Nhan!
Trong lòng Bắc Lịch Thái t.ử dâng lên một trận cuồng hỉ, Tam hoàng t.ử Tây Lương chính là dòng dõi được Tây Lương Đế sủng ái nhất.
Hắn còn từng nghe được một tin tức bí mật, nghe đồn Hổ Phù có thể điều động hai mươi vạn đại quân biên giới Tây Lương đang ở trong tay Mục Tư Nhan.
Cho dù đây là tin tức giả, chỉ cần hắn có thể đạt được thỏa thuận với Mục Tư Nhan cùng nhau đối phó Phong Lam.
Vậy chuyện hắn thua Đại hội Ngũ Quốc lần này liền giống như mây khói thoảng qua, không còn là vấn đề gì nữa.
"Mục quán trưởng, đã lâu không gặp, vẫn khỏe chứ!"
